Chương 115: Đi mua điện thoại.

Chờ Tiểu Hàm ăn uống dạo quanh trường học cùng với lãnh sách vở và đồng phục cùng anh tư trở về phòng thì đã là mấy tiếng đồng hồ sau đó, lúc này các bạn học cùng phòng đã đến đông đủ rồi, trừ Tiểu Hàm, trong phòng còn có thêm năm người. Chỉ có đều người nhà của những bạn học kia đều đã rời đi, lúc này trong phòng toàn là nữ. Tiểu Hàm nhìn một phòng toàn các bạn nữ, ngẫm nghĩ một lát, liền quay đầu cùng Tam Xạ nói:

“Em tự sắp xếp được rồi, anh tư, anh về trường học xem Lâm Tuyết dùm em đi.”

Tam Xạ nhìn một phòng toàn con gái, dừng một chút liền gật đầu với Tiểu Hàm.

“Ừm, vậy anh trở về trường, em không cần đưa, ở lại sắp xếp tập sách xong rồi thì tắm rửa nghỉ ngơi đi.” Nói xong lại giơ túi đựng quân phục lên: “Anh mang về giặt sấy, ngày mai đem tới cho em, sẵn đón em đi mua điện thoại và máy tính.”

Tam Xạ vừa dứt lời, một phòng năm bạn học nữ ở bên trong điều đồng loạt nhìn ra, trong mắt lóe lóe, thần sắc kỳ lạ mà nhìn Tiểu Hàm.

Tiểu Hàm không phát hiện biểu cảm khác thường của mấy người bạn cùng phòng này, cười ngọt ngào gật đầu với Tam Xạ.

Tam Xạ vẫn là lo lắng không yên tâm mà chần chừ nhìn Tiểu Hàm một lát, rồi lại thở dài nâng tay vuốt nhẹ tóc của cô.

“Ngoan,” Sau đó mới quay đầu đi rồi.

Chờ Tam Xạ đi rồi, Tiểu Hàm quay đầu nhìn các bạn học, thấy mọi người tò mò nhìn mình, thì mỉm cười gật đầu một cái, trong lúc mọi người còn bận bịu sắp xếp đồ, Tiểu Hàm ôm thau đựng sữa tắm vào dầu gội đi vào nhà tắm tắm gội. Tắm gội xong đi ra, liền về vị trí ghế dưới giường của mình vừa ngồi lau tóc vừa âm thầm đánh giá các bạn khác cùng phòng.

Học y ở trường đại học, thời gian học sẽ là sáu năm, mà ở học viện quân y, nếu là đa khoa dân y thì sẽ là 6 năm, nhưng nếu đa khoa quân y thì thời gian lên tới tận bảy năm. Bởi vậy nếu không có gì thay đổi, thì trong bảy năm sắp tới này mọi người sẽ sinh hoạt cùng với nhau trong một căn phòng, cho nên tự nhiên cần phải chào hỏi làm quen với nhau, đồng thời phân chia việc vệ sinh căn phòng này nọ.

Lúc này, một cô bạn có gương mặt tròn tròn mũm mĩm vừa sắp xếp xong quần áo vào tủ của cô nàng liền phủi tay lạch bạch, thở phào thổi phù ra một tiếng, sau đó hào hứng quay đầu nhìn những bàn cùng phòng khác, cười toe toét nói.

“Ai nha xong rồi, thật là mệt.” Nói xong một câu, lại hớn hở chủ động giới thiệu.

“Chào các bạn, mình tên Viên Viên, 20 tuổi, mình học khoa bác sĩ đa khoa hệ quân sự, rất vui được quen biết với các bạn. ” dừng một chút vội bổ sung: “À, đây là giường ngủ của mình, số năm.”

Có người đi đầu, các bạn khác dù đang bận rộn dọn dẹp sắp xếp cũng hơi ngừng tay, hướng những bạn học khác giới thiệu mình.

“Tớ là Tú, 23 tuổi, tớ cũng học khoa bác sĩ đa khoa hệ quân sự. Tớ giường số 6”

Cô bạn học tóc ngắn vào sớm nhất ở giường số một lúc này cũng thò đầu từ trên giường của cô nàng xuống, cười nói:

“Tớ là Ngọc Như, cũng học khoa bác sĩ đa khoa hệ quân sự, tớ 22 tuổi.”

Một cô bạn nữ khác có gương mặt rỗ, mũi cao, tóc ngắn ngang vai, hơi lùn và gầy. Cô nàng đang cầm chổi quét dọn khu vực ở dưới giường của mình, lúc này đứng thẳng người cười ngại ngùng ấp úng nói:

“Còn mình là Oanh, 22 tuổi, cũng học khoa bác sĩ đa khoa hệ quân sự, giường của tớ” Nói rồi chỉ vào chiếc giường số 4 của mình.

“Vi Thanh, 21 tuổi, đa khoa hệ quân sự” một giọng nói ngắn gọn vắn tắt, âm giọng nhàn nhạt của một bạn nữ tóc dài ở giường số 3 cạnh Tiểu Hàm. Thái độ biểu cảm của bạn nữ này không nóng không lạnh, giống như không mấy hứng thú trò chuyện với người khác.

Thấy các bạn đều đã chủ động giới thiệu, Tiểu Hàm đang ngồi ở ghế dựa chỗ bàn học của mình cũng cười tự giới thiệu.

“Tớ tên Tiểu Hàm, xem ra tất cả chúng ta đều là bạn cùng khoa rồi.”

Tiểu Hàm vừa dứt tiếng, cô nàng mũm mĩm tên Viên Viên chợt ‘oa’ lên một tiếng, sau đó từ chỗ giường của cô nàng nhảy cẫng lên, chạy lại lại chỗ của Tiểu Hàm, đôi mắt to đen của cô nàng mở to kề sát vào gương mặt của Tiểu Hàm, chăm chú soi mói như nhìn việc lạ.

Tiểu Hàm theo bản năng hơi nghiêng người ra phía sau một chút, còn tưởng là có chuyện gì, ai ngờ cô nhóc Viên Viên oa oa kích động nói:

“Oa, Tiểu Hàm, bạn năm nay bao nhiêu tuổi? Nhìn bạn không giống sinh viên đại học chút nào. Ô ô, nhìn xem da bạn kia, ban nãy mình đã tò mò, rốt cuộc bạn dưỡng da bằng kem gì mà trắng tới vậy, chỉ cho mình với?”

Thời gian qua, mỗi khi vào không gian Tiểu Hàm đều sẽ dành ra một chút thời gian bảo dưỡng da của mình, dùng sữa, dùng mật ong, trái cây, hà thủ ô này nọ. Cho nên tuy ngũ quan của cô không phải thuộc dạng xinh đẹp nghiên nước nghiên thành, nhưng với làn da trắng mịn nộn nộn như da em bé, làn da kia tựa hồ nhéo một cái sẽ chảy ra nước, đôi mi dày cong cong như cánh quạt, cùng với làn tóc đen mun dài óng mượt. Người ta nói, nhất dáng nhì da, một trắng che ba xấu. Tiểu Hàm như vậy, tự nhiên trở thành tâm điểm nổi bật rồi.

Mà Viên Viên, cô nàng vẫn luôn tự hào bởi ngoại hình mũm mĩm như baby của mình, tuy rằng bình thường khi bị người ta nựng mặt hoặc cười khen hoặc trêu chọc nói cô nuôi hoài không lớn, giống em bé, cô sẽ chun mũi nhăn mặt làm bộ không thích, nhưng thực chất lại cực kỳ hưởng thụ cái cảm giác đó. Mà lúc này nhìn thấy bạn cùng phòng có người còn non non nộn nộn hơn mình, cô nàng kinh ngạc, đồng thời cũng có chút nhỏ hâm mộ ghen tỵ.

Tiểu Hàm nghe bạn học hỏi thế, mỉm cười nói: “Tớ không có dùng kem gì cả, chỉ là thường tắm bằng mật ong.”

“Nha nha, mật ong là bảo vật làm đẹp mà, cậu… Tiểu Hàm, chắc nhà cậu giàu lắm hả?”

Tiểu Hàm lại lắc đầu: “Không phải, nhà tớ ở cạnh núi rừng, nên có nhiều mật ong rừng.”

“Oa, thật hâm mộ cậu.”

Nhìn cô bạn cùng phòng vẫn cứ theo cái chủ đề này, Tiểu Hàm buồn cười lấy cớ đổi chủ đề, nói: “Da cậu cũng rất đẹp mà, hâm mộ cái gì ah. Mà nhà cậu ở đâu?”

Nghe Tiểu Hàm hỏi sang chuyện khác, Viên Viên cũng liền bị đánh lạc hướng. “Tớ ở tỉnh T. Còn cậu?”

“Tớ ở Tỉnh A”

“Nha, thật là xa.”

Nói chuyện xã giao một lát, mọi người liền nói tới việc làm vệ sinh dọn dẹp. Phòng ở có sáu người, liền chia nhau mỗi người vệ sinh quét dọn một ngày từ thứ hai tới thứ bảy, chủ nhật thì cả sáu người sẽ cùng nhau tổng lau dọn một lần.

Dọn dẹp ở đây là dọn dẹp ở mấy vị trí chung, giống như quét lối đi, lau chùi toilet nhà tắm này nọ. Còn vị trí ở chỗ từng người, thì các bạn tự mình quét dọn lùa rác ra ngoài lối đi.

Học viện quân y không giống bên trường đại học y, trường đại học y vừa khai giảng sẽ bắt đầu vào học kiến thức y khoa. Mà ở bên này, ghi danh nhập học xong, học viên sẽ đợt qua một đợt tập huấn nhỏ, sau đợt tập huấn nhỏ này, huấn luyện viên sẽ tuyển chọn ra những học viên ưu tú nhất để đi diễu hành điều bước vào ngày khai giảng.

Khai giảng xong, học viện cũng chưa được triển khai việc học y, mà sẽ phải trải qua 6 tháng rèn luyện kỷ luật quân đội nghiêm ngặt tại trường Sĩ quan Lục quân I, rồi mới trở về Học viện Quân y học chuyên ngành. Nghe các anh chị sinh viên QY2 bảo rằng đợt rèn luyện này rất khắc khổ, họ sẽ trải qua những đợt huấn luyện rèn luyện giống như một quân nhân, sẽ không bởi vì họ học y mà được nới lỏng.

Nghe bảo năm rồi trong đợt rèn luyện này, ba trăm người thì có hết gần hai mươi người chịu không nổi sự khắc khổ của quân huấn mà bỏ cuộc chuyển qua trường đại học y, hoặc bỏ cuộc tạm thôi học chờ năm sau thi đổi nghành. Nghe thế đủ để biết đợt rèn luyện sáu tháng này nghiêm khắc và khắc khổ như thế nào rồi.

Bất quá nghe nói rằng, những đợt rèn luyện như thế này là chuyện thường thấy ở trường đại học quân y, nghe bảo rằng trường đại học quân y ngoại trừ dạy về y khoa, còn thường xuyên có những đợt tập huấn dã ngoại, rất là thường xuyên, những anh chị QY3 còn thường xuyên đi tập huấn kết hợp với trường đại học quân sự và học viện cảnh sát nữa.

Nhưng những đợt huấn luyện này là đối với nhưng học viên khoa bác sĩ đa khoa hệ quân sự, còn bác sĩ đa khoa hệ dân sự thì sẽ không phải trải qua 6 tháng rèn luyện ở quân đội, cũng sẽ không bị bắt huấn luyện như một quân nhân.

Học viện quân y chỉ có một ngày báo danh, một ngày để học viên sắp xếp mua sắm đồ dùng cần thiết, ngày thứ ba là bắt đầu vào những ngày khổ hình.

Viên Viên sau một hồi hào hứng nói chuyện làm quen, liền nói:

“Ngày mai chúng ta cùng nhau ra ngoài dạo phố đi, mua sắm thêm một số đồ dùng nữa, tớ còn rất nhiều thứ chưa có mua đủ.”

Những người khác nghe vậy chần chừ một hồi, nghĩ tới đồ dùng cũng còn thiếu khá nhiều, rốt cuộc gật đầu. Tiểu Hàm thì lại lắc đầu.

“Không được rồi, ngày mai các cậu đi cùng đi, tớ có hẹn đi cùng anh trai của tớ.”

Tiểu Hàm vừa nói như vậy, những bạn cùng phòng khác liền quay đầu nhìn qua. Ánh mắt của nữ sinh tên Tú hơi lóe lên, hỏi ra miệng:

“Anh của bạn là bạn nam ban nãy hả? Là anh ruột của bạn hả?”

“Ừm.” Tiểu Hàm gật đầu.

Một phòng năm người ánh mắt đồng loạt sáng lên. Ngọc Như vội hỏi:

“Anh của cậu làm việc ở đây luôn hả?”

Tiểu Hàm lắc đầu: “Không, anh còn đi học.”

“Còn đi học? Anh cậu học nghành nào?” Tú lại hỏi.

“Nghành y, anh tớ học ở trường đại học y bên cạnh.”

“OA… nhà của cậu… bộ nhà của cậu là gia tộc danh y hả? Anh cậu học y, cậu cũng học y. Trời à, trong nhà có tận hai người bác sĩ luôn.” Viên Viên oa oa mà kêu lên, tựa như thật hâm mộ.

Nghe thấy Viên Viên nói đùa nhưng lại nói trúng phóc, Tiểu Hàm bậc cười, gật gù cái đầu nói: “Viên Viên đoán đúng rồi, nhà tớ mấy đời đều là hành nghề y, có đều là Đông Y, chỉ có tớ và anh tư của tớ theo tây y.”

Lúc này Viên Viên lại oa oa oa la lên.

“Wao! Cậu thật hạnh phúc, có anh ở trong ngành, về sau có cái gì không hiểu cũng có người hướng dẫn. Không giống mình, cả dòng họ của mình không có lấy một người làm nghề y.”

….

Chương kế >>>