Chương 15: Bị răn dạy

Buổi tối đêm hôm đó, phải đi bốn chuyến mới ôm hết số cây được Tiểu Hàm chọn lựa vào. Vào không gian, liền bắt đầu vạch ra khu vực để nuôi gà. Vốn định làm chuồng gà, nhưng lúc này lúa bên kia đã sớm chín vàng, có thể gặt hái. Tiểu Hàm bất đắc dĩ lại đi trở ra, mượn lưỡi hái của cha đem vào gặt lúa.

Chỉ là gặt thôi chứ không có đập lúa, bởi vì để nguyên như vậy cho gà tự mổ ăn, đỡ phải mất công.

Gặt lúa xong, liền đói bụng rồi. Lại cặm cụi đi nấu cơm, vừa nấu, vừa một lần nữa bắt tay vào làm chuồng gà.

Làm chuồng gà cũng không khó. Đem bốn cái cây to lớn và thẳng nhất cắm ở bốn góc. Sau đó mới lần lượt cắm những cây khác xuống đi theo hàng thẳng, rồi lại lấy cây đắp ngang qua để giữ vững, dùng dây chuối cố định các cây lại với nhau. Lại sợ gà lớn, sẽ bay đi ra ngoài, cho nên Tiểu Hàm dùng cây làm cái rào chắn đậy ở bên trên chuồng gà luôn.

Dùng một ngày thời gian để làm hoàn thành cái chuồng gà. Chuồng gà không lớn, chỉ tầm ba mét vuông mà thôi. Tiểu Hàm đi tìm đống rơm đã sớm mục nằm một đống mà lúc trước gặt lúa còn lại. Đem đi để lót vào chuồng gà. Nhưng rơm đã mục nát, để vào cũng không giữ ấm được nhiều, huống hồ gà mái đẻ trứng, phải có một cái ổ ấm ấm.

Nghĩ nghĩ, Tiểu Hàm đi trở về mấy ôm lúa cắt ban sáng, lấy một ôm lúa mang ra cặm cụi đập hạt lúa ra. Dùng rơm kia lót vào bên trong chuồng gà, còn sẵn tiện làm thêm một cái ổ để gà đẻ trứng.

Nuôi gà chẳng những cho ăn, còn thứ không thể thiếu là nước uống.

Việc này Tiểu Hàm đã sớm liệu định, cô nhặt được khá nhiều sọ dừa, múc đầy nước để cố định chặt ở trong chuồng gà. Nước này đủ để năm con gà uống trong một hai tháng.

Chờ xong này đó, lúc này đã hơn mười tám tiếng đồng hồ ở trong không gian. Đã ăn ba lần cơm. Tiểu Hàm mệt mỏi đi ra ngoài. Hôm nay đã không còn sức đi đọc sách hay làm cái gì, liền tắm sơ một cái rồi đi về phòng ngủ với chị ba Nhị Hương.

Một giấc này Tiểu Hàm ngủ tới tận bảy giờ rưỡi sáng mới thức dậy. Lúc này cả nhà đã ăn cơm sáng xong, mỗi người đi làm công việc của mình.

Tiểu Hàm vội vàng rửa mặt chải chuốt, xong thì chạy nhanh đi tìm mấy con gà con đang chơi trong sân. Đem chúng bắt vào rổ, ôm vào nhà tắm, đóng kín cửa, sau đó lắc mình đi vào trong không gian.

Bên trong không gian lúc này, nước trong mấy cái sọ dừa đã hơi lưng một chút. Mấy cọng rơm mới để vào ban tối lúc này đã khô rơm. Tiểu Hàm đem năm con gà thả vào chuồng, lấy chén tấm ở bên cạnh rãi vào cho gà con ăn.

Nhìn nhìn một chút thấy ổn thỏa, Tiểu Hàm liền lắc mình trở ra. Đem rổ không đi vào bếp, bắt đầu ngồi ở trước đồng hồ canh giờ.

Cứ cách nửa giờ đồng hồ, Tiểu Hàm sẽ đi vào nhà tắm một lần, hoặc về phòng đóng kín cửa một lần, lắc mình vào không gian cho gà ăn. Đổi nước cho nó. Tiểu Hàm khác thường không một ai phát hiện, bởi giờ này ai cũng bận bịu làm việc của mình. Cho nên Tiểu Hàm thuận lợi đi vào chăm bầy gà con.

Cứ mỗi lần đi vào, liền thấy gà con khác lạ một chút. Chờ đi vào được mười lần, gà con đã mọc lông mọc cánh, có thể ăn được lúa. Tiểu Hàm liền đem mấy bó lúa rải vào bên trong cho chúng.

Chờ tới tối, gà con vào buổi sáng còn chưa phân biệt được trống mái lúc này đã có hình dáng đặt thù rồi. Có ba con trống và hai con mái.

Tiểu Hàm nhìn thấy có trống có mái liền thở phào.

Buổi tối hôm đó, sinh hoạt trong không gian của Tiểu Hàm lại trở về như cũ, ngồi đọc sách về các loại thảo dược, rồi dựa theo ghi chú của sách mà săn ống quần đi vào khu vườn nơi gieo trồng dược liệu để nghiệm chứng và nhận biết thực tế về các loại thảo dược, rồi học theo sách đi thu hoạch thử thảo dược, đem đi sơ chết rồi bào chế thành dược liệu, nếm thử rồi cảm nhận mùi vị dược tính của chúng theo cách mà trong sách chỉ dạy.

Đói thì đi nấu cơm, hái rau luộc rau ăn. Tuy rằng lúc này cực kỳ thèm thịt. Tiểu Hàm lại chỉ an ủi mình, chỉ cần thêm hai ngày là có thịt gà hoặc trứng gà ăn rồi.

….

Sáng ngày hôm sau, vốn cứ nghĩ chờ thêm một ngày gà sẽ đẻ trứng, ấp thành con, đem gà con trả về bà nội là xong. Ai mà ngờ, buổi trưa sau khi ăn cơm xong, mẹ Bao Ngọc Thủy đột nhiên mở miệng hỏi về mấy con gà.

“Tiểu Hàm, mấy con gà con đâu rồi? Con đem trả về cho nhà nội rồi?”

Tiểu Hàm hoảng hốt, nhưng cố ra vẻ bình tĩnh mà cười cười nói. “Dạ còn chưa có trả, con tính ngày mai sẽ trả.”

Bao Ngọc Thủy nhíu mày không vui. “Con hết chuyện để chơi sao mà đi mượn mấy con gà về chơi? Không biết nặng nhẹ, lỡ gà con bị chết thì phải ăn nói với bác hai con thế nào. Mà chúng nó đâu rồi? Sao hôm qua giờ mẹ không thấy chúng nó?”

“Dạ?” Tiểu Hàm lắp bắp… “Dạ chắc… chắc nó đi ra sau vườn kiếm ăn rồi ạ, mới nãy con còn thấy nó chạy chíp chíp…”

“Phải không?” Bao Ngọc Thủy nhíu mày, trong mắt lộ ra nghi ngờ. “Chứ không phải con làm chúng chết rồi đó chứ?”

Tiểu Hàm vội vàng lắc đầu cười nói không hề có. Sau đó linh quang chợt lóe, vội xoa xoa bụng nói.

“Con đi cầu tiêu đã, đi xong con sẽ tìm mấy con gà đem trả cho nhà bà nội liền, mẹ đừng la con nữa mà!” Nói xong liền giả vờ đau bụng mà ôm bụng chạy đi.

Bao Ngọc Thủy cau mày nhìn nhìn theo con gái nhỏ, cảm thấy con gái út hôm nay có chút quái quái. Chính là con gái nói chiều nay đem gà trả lại cho bà nội, bà cũng liền thở phào. Nên như vậy… Nhà bên kia vì nghĩ tình nghĩa cho nên cho con gái út mượn mấy con gà chơi vài ngày. Chính là bà cũng không thể để con gái càn quấy. Gà con còn nhỏ như vậy, lỡ con gái không biết nặng nhẹ khiến chúng chết, vậy thiệt là không biết phải ăn nói thế nào.

Chỉ tại chồng bà, cưng chiều con gái út quá đáng, đòi cái gì cũng được. Riết rồi dựa hơi cha nó mà muốn lật nóc nhà.

..

Tiểu Hàm giả giả mà thật thật ôm bụng đi cầu tiêu, ngồi hoài ngồi hoài không dám vào nhà. Mãi tới khi nhìn thấy mẹ vác cái gùi đi theo cha lên rừng, cô mới thở phào. Tranh thủ chạy trở về phòng, đóng cửa phòng, lắc mình đi vào không gian xem mấy con gà thế nào rồi.

Vừa đi vào, liền mừng rỡ mà thấy cái ổ gà hôm nào cô mới làm đó lúc này đã có mấy cái trứng hồng hồng. Này là gà đã đẻ trứng rồi. Nói như vậy chậm nhất là sáng mai sẽ có gà con trả lại cho bà nội rồi.

Tiểu Hàm mừng rỡ, liền thay nước, rải lúa vào chuồng cho gà ăn, xong thì lắc người đi trở ra ngoài,. Lại sợ mấy con gà trống phá gà mái, liền lại lần nữa lấy cây củi khô cắm thành một cái hàng rào, đem vào trong không gian chắn mấy con gà trống qua một góc.

Thầm nói, ba con gà trống này đã tới lúc vào nồi. Chờ tối nay cô sẽ có món thịt gà nướng ăn mày, gà hầm để mà ăn.

Buổi chiều, lúc ăn cơm Bao Ngọc Thủy lại hỏi về mấy con gà một lần nữa, Tiểu Hàm lại lần nữa ậm ừ láy sang chuyện khác. Cũng may lúc ấy Liên Hoàn Liên bàn tới chuyện quan trọng, cho nên Bao Ngọc Thủy không có truy cứu.

Chuyện quan trọng đó là, chỉ còn một vài ngày nữa là tới ngày khai giảng, Liên Tiểu Hàm sẽ đi học. Liên Hoàn Liên bảo vợ Bao Ngọc Thủy coi nhân thời gian đi chợ mua sách vở cho bốn chị em. Trước đó Liên Nhị Hương từng nói không muốn tiếp tục học mà muốn ở nhà phụ giúp cha mẹ. Liên Hoàn Liên cũng từng đồng ý, nhưng lại bị ông nội không cho. Ông nội nói bây giờ tuy nghèo, nhưng vẫn đủ tiền cho tụi nhỏ đi học. Không thể vì nghèo mà để tụi nhỏ bỏ học như vậy. Mấy đứa lớn thôi học ông đã đủ đau lòng, không muốn để mấy đứa nhỏ cũng đi theo như vậy. Cho nên năm học mới này, cả nhà phải cung cấp tiền cho cả bốn chị em.

(Ni: Cầu comment để lấy động lực!

Từ hôm nay trở đi, miễn trong 1 tuần mà có 5 bình luận về truyện này, Ni sẽ đăng tặng cho các bạn thêm 1 chương truyện, 10 bình luận, sẽ tặng 2 chương truyện.

Ni hứa!)

 

Chương kế>>>