Chương 24: Cả nhà kinh ngạc

Mặc dù ngày thường Tam Xạ khá điềm tĩnh, trông chính chắn hơn so với tuổi, nhưng lúc này cũng không giấu được kinh hỷ cùng kích động. Cậu vừa mò vớt trứng vừa lẩm nhẩm đếm, có hơn bốn mươi trứng rồi, nhưng vẫn còn nữa. Trong lòng thật sự kinh ngạc, khó hiểu, không hiểu vì sao ở chỗ này có nhiều trứng tới như vậy. Còn thầm nghĩ có khi nào ai đó mua trứng về vô tình làm rớt hay không.

Nhưng cậu lại phủ nhận suy đoán này. Nước nơi này không sâu, nếu có người làm rơi trứng, đã sớm mò lên, không ngốc tới mức bỏ hết.

Chờ lúc Tam Xạ trở lên xuồng, trong khoang đã gần đầy một đống trứng. Có gần năm chục cái trứng. Tam Xạ kích động tới mức muốn lập tức chống xuồng đi về cho cha mẹ xem. Nhưng nhớ tới em gái nhỏ nói thèm cháu ếch, liền đè xuống kích động mà tiếp tục chống xuồng đi kiếm ếch.

Tiểu Hàm nhìn thấy anh tư mò được nhiều trứng mà còn có tâm trạng đi đâm ếch, vừa kinh ngạc vừa tán thưởng. Theo cô thấy, trong nhà này, anh tư là một người điềm tĩnh, chính chắn, kiên nhẫn, là một người có thể làm được việc lớn nhất.

Anh hai Đại Hữu năm nay mười lăm tuổi. Có thể do là anh cả trong nhà, chịu áp lực lớn, cho nên bình thường ít khi nói chuyện, mà chỉ lầm lì đi theo chân cha làm việc nặng. Chị ba thì có một chút tự ti, cũng rất hiểu chuyện và hiền. Anh năm Tứ Tự thì khá hoạt bát, lanh chanh lóc chóc. Chỉ có anh tư, luôn trầm tĩnh, tuy rằng bình thường ít lời, thường không tham gia vào các cuộc nói đùa, đấu khẩu của mấy anh chị em, nhưng tựa hồ anh rẩ mẫn cảm, linh cơ và hiểu ý người trong nhà nhất, cũng là người có chỉ số IQ khá cao, bằng chứng là trong nhà ngoại trừ cô ra, anh là người học giỏi nhất nhà.

“Anh tư, vì sao không về mà đi tiếp vậy? Anh tư không lạnh sao?” Nhìn quần áo ướt nước của Tam Xạ, Tiểu Hàm vẫn là nhịn không được mà mở miệng.

Biểu cảm của Tam Xạ không sao cả nói: “Gió thổi một lát liền khô, anh không lạnh. Mới đi bắt có một con ếch, còn chưa đủ nấu cháo cho em ăn.”

Tiểu Hàm cảm động, chợt thấy khóe mắt cay cay, “Anh tư, mình về đi, ngày mai mình đi cũng được mà. Một con thì một con, về nha anh tư!”

Tam Xạ dừng tay chống xuồng, soi đèn nhìn Tiểu Hàm, thấy vẻ mặt đau lòng của cô, lòng anh ấm áp. Em gái út còn nhỏ, nhưng đã biết suy nghĩ biết quan tâm người nhà rồi.

Gật đầu, Tam Xạ liền chống xuồng quay đầu về hướng vườn nhà mình.

Chờ đem xuồng cột vào gốc cây rừa, Tam Xạ liền cởi áo, đeo hai ống tay áo cột lại với nhau để giữ chặt một đầu, làm thành một cái túi vải, rồi nhẹ nhàng cẩn thận đem trứng để vào bên trong.

Trứng nhiều, một chiếc áo nhỏ không đựng hết. Tiểu Hàm liền leo lên bờ, cầm túm vạt áo của mình lên thành một cái bị hứng giơ tới trước mặt anh.

“Anh tư để vào đây em cầm tiếp.”

Tam Xạ ngẩn đầu nhìn cái “túm” của Tiểu Hàm, rồi lại nhìn cái chân nhỏ của cô, mỉm cười nhẹ lắc lắc đầu. “Thôi khỏi, em mà vấp té là vỡ trứng hết!”

Nói xong lại lấy từ sạp xuồng ra một sợi dây chuối, nhúng nước rồi xé ra, đem ống quần mới săn lên ban nãy thả xuống, lấy trứng vịt nhét vào ống quần, chờ đầy rồi thì lấy dây chuối cột ống quần chặt quần vào mắc cá chân để giữ trứng đừng rớt. Tiểu Hàm nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt mộng bức. (─‿‿─).

….

Hai anh em chậm chạp đi từ từvào nhà, còn cách một khoản sân sau nhỏ, Tiểu Hàm đã học theo anh năm Tứ Tự mà dùng âm giọng kích động và vui vẻ mà kêu cha mẹ.

“Cha, mẹ, mau ra coi cái này nè cha mẹ!”

Cha Liên cùng mẹ Bao Ngọc Thủy từ trong nhà nghe tiếng kêu mà mang dép cầm đèn dầu đi ra, vừa đi vừa hỏi.

“Có chuyện gì mà vui dữ vậy? Mới đi sao về sớm vậy con, bắt được ếch bự hay gì mà vui vẻ vậy?”

Chờ bước ra, nhìn một thân lụng thụn của Tam Xạ, Cha Liên bất ngờ. “Đây là làm sao vậy?”

Bao Ngọc Thủy cũng tò mò đi tới, nhìn nhìn một thân phùng phình của Tam Xạ.

Tiểu Hàm liền cười hí hửng nói.

“Cha, mẹ, con với anh tư vớt được rất nhiều trứng vịt!”

“Trứng vịt?” Hai người đồng thời kinh ngạc. Lúc này Đại Hữu, Nhị Hương, Tứ Tự cũng từ trong nhà trên đi xuống. Tứ Tự còn chưa tới đã nghe thấy tiếng.

“Út vớt được trứng vịt hả Út?” Chờ xuống tới, nhìn thấy Tam Xạ cẩn thận lấy từng cái trứng để vào rổ, nhìn một rỗ trứng tròn tròn trắng trắng, đôi mắt trợn to lên. Những người khác cũng giống hệt như vậy.

Cha Liên và mẹ Bao Ngọc Thủy lắp bắp..

“Nhiều… nhiều trứng như vậy? Ở đâu mà vớt được? Vớt được ở đâu? Thật sự là vớt được à?”

Tứ Tự cũng lấy lại được âm thanh: “Không phải anh tư với Út đi ăn trộm trứng ở trong ổ của người ta đó chứ?”

Vừa dứt lời đã bị Bao Ngọc Thủy tát một cái vào đầu. “Nói chuyện kiểu gì?” Trừng Tứ Tự một cái. Xong mới đi tới khom người cầm trứng nhìn xem, nhìn nhìn một lát, liền quay đầu cẩn thận hỏi chuyện hai anh em Tiểu Hàm.

Chờ nghe được Tam Tự chậm rãi kể lại từ đâu vớt được số trứng này, một nhà hoàn toàn là kinh ngạc.

Bao Ngọc Thủy cầm cái trứng mân mê một hồi, liền xoay qua nói với Liên Hoàn Liên.”Trứng này nhỏ quá, nhìn không giống trứng vịt.!”

Liên Hoàn Liên cũng cầm trứng nhìn nhìn, “Mấy ngày qua không hề thấy có vịt nhà ai vào ruộng nhà mình, làm gì có vụ đẻ rơi trứng. Mà dù có đẻ rơi, cũng ba bốn trứng là nhiều, làm sao nhiều như vậy. Này chắc là cả ổ.”

“Có khi nào là trứng rùa không anh? Em nghe nói trứng rùa cũng lớn!”

“Không phải đâu. Trứng rùa không giống thế này. Anh thấy nó khá giống trứng gà.”

“Chúng ta có nên cầm qua cho cha coi thử không?”

Liên Hoàn Liên chần chừ. “Ừ, chúng ta cầm qua cho cha xem thử.”

Vì thế, một nhà trừ Tiểu Hàm, Tam Xạ và Đại Hữu, những người còn lại đều ôm trứng đi theo cha mẹ qua nhà ông bà nội. Chờ khi trở về, liền có tin chính xác. Này là trứng gà.

Nói rằng ông bà nội suy đoán, có thể gà ở trên rừng chạy xuống ruộng kiếm ăn sau vụ mùa thu, rồi làm ổ đẻ trứng ở trong ruộng luôn, lúc mình mần lúa do có nhiều người, gà tháo chạy trở về rừng, nên bỏ lại cả ổ. hiện giờ nước lên đồng, nước làm trôi đất che ổ gà, cho nên Tiểu Hàm và Tam Xạ mới nhìn thấy. Chuyện này trước kia cũng từng có nhà nhặt được cả ổ trứng như vậy.

Tiểu Hàm sau khi nghe cha mẹ nói ông nội suy đoán như vậy, liền thở phào, đồng thời nghĩ thầm, nếu có cơ hội, cô sẽ thả thêm trứng nữa. Gà rừng xuống ruộng, không phải chỉ một con đi. Như vậy cũng là có thể giải thích.

Có tổng cộng bốn mươi tám cái trứng. Giữ lại tám trứng để ăn, đưa cho nhà bà nội mười trứng, còn ba mươi trứng, ngày mai sẽ đem theo cùng số cá mấy ngày qua bắt được đem ra chợ bán.

Tiểu Hàm nghe nói ngày mai mẹ sẽ đi chợ, liền nhõng nhẽo xin đi theo, nhưng không được cho phép, vì mẹ nói đi chợ đường rất xa, sợ cô mệt.

Chương kế>>>