Chương 54: Đi bán trứng

            Chợ Bình Trị là chợ huyện, là chợ rất lớn, so với chợ Cây Me lớn gấp ba bốn lần, đồ đạt ở chợ này bán đầy đủ hơn chợ Cây Me nhiều lắm. Tiểu Hàm chọn đi chợ này bởi vì thông thường người trong nhà, trong thôn của cô đều rất ít đi chợ này, một năm mười hai tháng có khi không đi lần nào. Toàn đi chợ Cây Me mà thôi.

            Tiểu Hàm không vào chợ ngay, mà chạy xe đảo một vòng ở những con hẻm nhỏ ở gần khu chợ, chờ dò tìm được một vị trí hẻo lánh, Tiểu Hàm liền dừng xe, quay đầu xe lại, sau đó cẩn thận quan sát xung quanh một hồi, thấy không có người, liền dùng ý niệm lấy ra một giỏ hột gà, hai giỏ trái cây các loại, đem cột vào yêu sau xe và để ở rổ xe. Tiểu Hàm liền chạy xe trở về chợ Bình Trị.

            Chạy một vòng trong chợ, đầu tiên là đi tới mấy chỗ bán trái cây. Dạo một vòng dọ giá, xong mới tới chuẩn bị đi bán.

            Tiểu Hàm lấy trái cây ra bán, cũng là dựa theo mùa mà chọn. Ví như bây giờ sẽ là các quả như mãn cầu ta, vải, bưởi, nhãn, bơ, xoài, quýt… Mỗi loại một quả, được trang bị trong hai cái giỏ lớn.

            “Chào dì!” Tiểu Hàm đem xe dừng trước một quầy bán hoa quả, cười chào hỏi chủ sạp.

            Chủ sạp tưởng là Tiểu Hàm muốn mua trái cây, cười tươi rói đi ra chào hỏi.

            “Con gái, mua trái cây hả con? Con muốn mua cái gì?”

            Tiểu Hàm đậu xe, cố hết sức đỡ hai giỏ trái cây xuống đất để không làm xe ngã, sau đó mỉm cười nói với chủ sạp.

            “Dì ơi, con muốn hỏi dì, có muốn lấy trái cây để bán không ạ? Giá cả đảm bảo hợp lý, chất lượng của trái cây thì đều là loại ngon nhất. Dì xem..” Tiểu Hàm chỉ vào hai cái giỏ.

            Người bán hàng thấy Tiểu Hàm không phải tới mua trái cây mà đi bán, có chút cụt hứng. Nhưng là người buôn bán, thấy Tiểu Hàm nói như vậy cũng là động tâm, đi ra hai cái giỏ nhìn xem là trái gì.

            Tiểu Hàm thấy người chủ quầy đã đi ra, liền nói.

            “Ở trong này là cháu tuyển chọn mỗi loại một quả, dì nhìn thử, muốn lấy quả nào, thì chúng ta bàn giá cả, bàn xong giá cả, cháu sẽ giao hàng tới cho dì. Chờ dì nhận hàng xong mới thu tiền. Chất lượng tuyệt đối không tệ, y như mấy trái hàng mẫu này. Nếu bàn xong giá cả, mà cháu giao hàng dì kiểm thấy không chất lượng như hàng mẫu, thì không cần lấy hàng.”

            Người chủ quầy vừa nghe vừa mở giỏ trái cây ra nhìn, liền kinh ngạc. Bên trong có rất nhiều trái cây, mỗi trái đều thơm ngon. Liền ngóc đầu hỏi.

            “Giá mấy trái này bán thế nào? Số lượng nhiều không?”

            Tiểu Hàm dựa vào giá cả mình đã hỏi qua mà ra giá. Cùng với số lượng nhẩm tính ở trong không gian. Chủ sạp vừa nghe, liền động tâm. Nhưng người làm ăn vẫn là muốn mặc cả một hồi. Còn hỏi: “Mà con lấy hàng ở đâu về thế?”

            Tiểu Hàm bình tĩnh đáp: “Là chú của con đi tham quan vườn trái cây ở tỉnh T, tình cờ thấy trái cây giá rẻ liền mua về, tính vào chợ bán lẻ lại kiếm tiền lời. Nhưng trong nhà đột nhiên có việc, mà con thì còn nhỏ, phải đi học, không thể ngồi chợ bán, cho nên chú của con mới nhờ con đi hỏi thăm thử xem có chỗ nào muốn lấy trái cây bán hay không, thì bỏ lại với giá rẻ. Giá cả trong này đã là rẻ lắm rồi, y theo giá ở vườn đấy, mỗi ký chỉ nâng lên có hai trăm đồng lời thôi, chú nói coi nhừ trừ chi phí vận chuyển xăng dầu, dư lại một ít coi như là hoa hồng. Chú con nói, ra giá như vậy đã là sát mức, không thể rẻ hơn nữa. Nếu rẻ quá, chú lại nhờ người trong xóm vào chợ bán lẻ lại dùm…”

            Nghe Tiểu Hàm nói như vậy, chủ sạp cũng động tâm. Ở tỉnh T có rất nhiều vường trái cây, bà lấy trái cây bán cũng là lấy ở tỉnh T là nhiều. Nhưng dù là chồng bà tự lái xe đi tới vườn thu mua về, giá cả cũng không có tốt như này. Cũng không biết chất lượng trái cây như thế nào, nhưng giá này đã là rất tốt.

            Không cò kè nữa, chủ quán trái cây liền bắt đầu lựa chọn loại trái cây mình muốn, rồi đặt hàng. Tự nhiên cũng không thiếu dặn dò nói đi nói lại, nói rằng chất lượng trái cây mà không tốt như trái cây chào hàng, bà sẽ không lấy hàng.

            Nói thì nói vậy, chủ quán vẫn là cảm thấy mấy cái trái được đem đi chào hàng tự nhiên là được lựa chọn kỹ từ trong những trái ngon nhất rồi. Bà không dám ôm tâm lý cầu trái cây tốt y như vậy, chỉ cần không quá tệ là được. Dù sao giá cũng thực rẻ, còn đưa tận nơi, so với đi tới vườn mua về, mắc công vận chuyển, giá như vầy vẫn là được lợi chán.

            Tiểu Hàm gật gù, ghi lại số lượng và các loại trái cây mà chủ quán đặt, chờ xong, liềm mỉm cười nói:

            “Chờ xế trưa, chậm nhất là buổi chiều, cháu sẽ giao hàng tới cho dì. Chờ dì kiểm tra chất lượng xong cháu sẽ thu tiền sau.”

            Chủ quầy thấy Tiểu Hàm còn nhỏ, nói chuyện lại rõ ràng, nghĩ thầm chắc cũng không tới nỗi nào, lền yên tâm gật đầu.

            Tiểu Hàm rời khỏi sạp trái cây, nhìn lại tổng số lượng trên tay, lại nhẩm tính số trái cây ở trong không gian. Suy nghĩ, có thể còn dư lại một ít, liền lại đi tới sạp trái cây khác ở một con đường khác của khu chợ chào hàng tiếp. Ghé ba chỗ, một chỗ không có chủ tiệm ở đó mà chỉ có con gái của họ, một chỗ thì cò kè mặc cả một hồi, dáng vẻ như nghi ngờ Tiểu Hàm, Tiểu Hàm cũng không dây dưa,lựa chọn rời đi, chỗ thứ ba chủ sạp trái cây là một người đàn ông, nhìn qua cũng chất phát. Nghe Tiểu Hàm chào giá xong, thấy trái cây mới mẻ cũng ngon lành, liền đặt hàng. Còn kêu Tiểu Hàm bán hai giỏ trái cây mà cô đem theo lại cho ông.

            Tiểu Hàm thấy người này chân thật đáng tin cậy, có thể hợp tác lâu dài, cũng liền không so đo, lấy giá rẻ bán đi hai giỏ trái cây. Sau đó hẹn lại xế chiều sẽ giao hàng tới.

            Chờ xong xuôi đi ra, trên xe chỉ còn một túi trứng gà, Tiểu Hàm liền đi tìm nơi bỏ mối trứng gà.

            Trứng gà năm nay đã tăng giá hơn so với thời điểm Tiểu Hàm mới tới. Một cái trứng gà bán lẽ đã có giá một ngàn hai trăm đồng. Ở nhà Tiểu Hàm, trứng bỏ mối cho thương buôn ngoài chợ Cây Me là 65.000đ/100 quả trứng.

            Mà lúc này, Tiểu Hàm muốn nhanh chóng bán ra, giá cả tự nhiên phải rẻ hơn. Cho nên dự tính sẽ bán năm mươi ngàn một trăm quả. Tin rằng sẽ có nhiều nơi đặt hàng.

            Quả nhiên, ghé qua ba mươi lăm chỗ, có hai mươi hai chỗ đặt hàng, chỗ đặt nhiều thì lên tới sáu  trăm trứng, là họ làm trứng muối, chỗ ít nhất để bán lẽ như tiệm tạp hóa cũng là đặt một trăm trứng.

            Tiểu Hàm nhìn và dự tính số tiền sẽ thu vào khi bán trứng và bán trái cây, nhưng gần được ba triệu, trong lòng vui cực kỳ. Gần ba triệu lận đó, từ hồi tới nơi này tới giờ, lần đầu tiên cô sở hữu số tiền lớn như vậy đấy.

            Nhưng đây chỉ là bán một phần mười số trứng trong không gian thôi đấy. Đợi hôm nào có điều kiện, nàng lại bắt xe đi mấy chợ lớn ở các nơi khác, tin rằng sẽ lại kếm về thêm một số tiền, cái ngày mua máy tuốt lúa đã không xa rồi.

            Một vòng từ sáng tới bây giờ, cả người Tiểu Hàm đã tầng tầng mồ hôi, nhìn đồng hồ trên tay, đã hơn mười hai giờ.

            Tiểu Hàm liền đi vào một tiệm cơm, kêu một dĩa cơm sườn, ăn xong, lại đi tới tiệm bán cân, mua một cây cân năm mươi ký. Rồi đi tới tiệm bao mua một trăm cái bao, xong lại mua dây cột.

            Chờ mua đầy đủ, Tiểu Hàm liền đi tới một quầy tolet công cộng, đi vào trong đó lắc mình vào không gian.

            Từ trong những bao trái cây ở trong không gian, lần nữa dựa theo số lượng đặt hàng của từng cửa hàng mà cân đo đong điếm. Lúc cân, còn cố ý cân giác dư ra thêm một hai ký.

            Lúc để trứng vào bao, Tiểu Hàm sợ bị dằn xốc sẽ bể trứng, còn cố ý đi lấy rơm rạ khô để vào trong mỗi bao trứng để chống sốc.

Chương kế >>>