Chương 55: Có tiền trong người rồi

 
            —-

            Sắp xếp chuẩn bị hơn một ngày ở trong không gian. Chờ lúc trở ra ngoài, thời gian chỉ mới vài phút.

            Tiểu Hàm đi ra ngoài, lúc này liền đi tìm một chiếc xe ba bánh chở hàng thuê. Xe ba bánh chở thuê hồi này là một chiếc xe đạp ở phía sau, cùng với một thùng xe tự chế ở phía trước, bên dưới thùng xe tự chế này là hai cái bánh xe lớn. Ở khu chợ thế này, tìm kiếm xe ba gác chở thuê là không khó. Tiểu Hàm tìm một tài xế trông có vẻ chân chất, liền hẹn ông một tiếng đồng hồ sau đi tới vị trí hẻo lánh mà ban sáng Tiểu Hàm dò tìm. Vì nơi đó cũng gần khu chợ nơi này, cho nên chỉ sơ một lần, người tài xế xe ba gác kia đã hiểu. Tiểu Hàm đưa cho ông trước ba ngàn làm tiền cọc. Chờ khi chở hàng xong, sẽ đưa thêm tiền.

             Tạm biệt tài xế xe ba bánh, Tiểu Hàm một mình chạy trở về vị trí hẻo lánh nơi đó trước.

            Tới nơi, lại cẩn thận quan sát xung quanh một lát, chỉ thấy một người phụ nữ bơi xuồng ở dưới mé sông, chiếc xuồng chở nặng, tựa hồ giống như bơi xuồng chở lúa đi xay gạo.

            Tiểu Hàm ngồi ở trên bờ, chờ đợi chiếc xuồng bơi đi xa khuất bóng, xong rồi lại nhìn ngó xung quanh một lần nữa, thấy không có ai, liền đem số trái cây đã soạn sẵn ở không gian lấy ra ngoài, đặt nằm đầy ở trên đất.

            Chờ thêm nửa tiếng đồng hồ, người chở hàng thuê lái xe ba bánh tới, Tiểu Hàm liền cùng ông nhẹ chân nhẹ tay khiêng trái cây và trứng gà để lên xe, chất vun đầy một chiếc xe. Sau đó người lái xe ba gác chầm chậm chở trứng cùng trái cây đi theo Tiểu Hàm tới các cửa hàng giao hàng.

            Ở mỗi nơi, điều bị chủ quầy cẩn thận kiểm tra một hồi. Hai chỗ bán trái cây thì dễ, mà mấy chỗ bán trứng, có chút khó qua. Họ lấy đèn soi, rồi còn lấy một vài cái trứng thử qua nước. Là sợ Tiểu Hàm đem trứng hư tới.

            Tiểu Hàm trực tiếp hơn, hỏi họ mượn một cái tô, để họ lựa chọn bất kỳ cái trứng nào, đập một cái, cho trứng ra tô.

            Đập bốn cái trứng, chủ tiệm liền tin tưởng.

            Tiểu Hàm cũng không hố họ, trứng đã đập ra, liền cho không họ để họ xào nấu ăn. Vừa hay việc này khiến chủ tiệm có ấn tượng tốt với cô. Có không ít nơi xin địa chỉ của Tiểu Hàm, nói về sau muốn đặt hàng sẽ liên lạc với cô.

            Tất nhiên Tiểu Hàm không dám cho địa chỉ của mình rồi. Ngược lại cô kêu cái người lái xe thuê cho địa chỉ, cô nói, nếu muốn đặt hàng cứ liên hệ với người này, đồng thời hỏi xin số điện thoại của người này, về sau mỗi tuần cô sẽ gọi điện cho chú ấy để nhận đơn đặt hàng.

            Điện thoại, tự nhiên là các điện thoại công cộng ở khu vực gần nhà. Hồi này điện thoại di động còn là một thứ đồ rất rất xa xỉ đối với mấy tỉnh quê thế này. Thậm chí điện thoại bàn công cộng cũng thật là hiếm có.

            Có người thân ở xa điện tới, đầu tiên là hẹn giờ, vào lúc mấy giờ sẽ điện lại, rồi chủ của điện thoại công cộng sẽ đi tìm người được gọi điện nhắn tin. Người gọi điện thoại tốn tiền, mà người nghe điện thoại cũng tốn tiền trả tiền cho chủ điện thoại công cộng.

            Tài xế là người hàm hậu, nghe Tiểu Hàm nói thế cũng không nói cái gì, mà gật đầu nói với mấy người chủ tiệm, nói về sau cứ liên hệ với ông, cho số điện thoại công cộng ở gần nhà, còn chỉ vị trí ông ngồi đón khách là chỗ nào.

            Tài xế này không biết, nhờ lúc này ông tốt bụng không tính thiệt hơn giúp Tiểu Hàm làm người truyền lời, cũng đồng thời khiến các chủ tiệm biết tới ông. Về sau mỗi khi có khách hàng mua nhiều hàng hóa cần người chở phụ, chủ tiệm đều chỉ khách hàng tìm tới ông. Khách càng ngày càng nhiều, tiền kiếm được cũng nhiều, rất nhanh không lâu sau đó, ông trở thành tài xế honda ba gác chở thuê. Nhưng đó là nói sau. Trở về hiện tại.

            Sau khi giao hàng xong, Tiểu Hàm thanh toán tiền lái xe thuê cho người lái xe ba bánh, rồi nói về sau nhờ ông giúp đỡ nhiều. Đồng thời còn cho ông mười cái trứng gà, và hai chục ngàn, nói tiền này là tiền điện thoại và tiền nhờ ông chạy việc.

            Tài xế xe bà gác cầm tiền, cảm kích gật đầu, nói rằng về sau nhất định sẽ lưu ý.

            Chờ xong xuôi đâu vào đấy, Tiểu Hàm liền chia tay với tài xế, một đường đi trở về. Chính là… lúc này đỡ hơn ba giờ rồi.

            Tiểu Hàm vừa chạy xe ra đường lớn vừa nghĩ, chắc Ngọc Cẩm chờ cô sốt ruột lắm đây, hôm qua, thời điểm ngồi cùng nhau, cô âm thầm nói nhỏ với nhỏ buổi chiều khoản ba giờ mình mới tới nhà nhỏ. Mà hiện tại là ba giờ mười ba phút rồi, từ đây tới nhà nhỏ chắc cũng chạy hơn một tiếng đồng hồ.

            Nghĩ nghĩ, Tiểu Hàm liền thấy chiếc xe lôi đang ngừng ở trước cửa chợ đón khách, hướng xe chạy là hướng cô muốn về. Đôi mắt vụt sáng. Đúng rồi, trong người cô lúc này có tiền rồi, không lý lại chịu cực. Liền chạy nhanh đạp xe về hướng xe lôi, nói nơi mình muốn đến, thanh toán tiền của mình cùng chiếc xe. Nhìn tài xế lấy dây băng băng chiếc xe đạp nhỏ của mình lên phía sau xe lôi, Tiểu Hàm vui vẻ trèo lên xe ngồi ở phía trước.

            Vì xe lôi là xe máy, tốc độ tự nhiên nhanh hơn nhiều so với đạp xe đạp, đoạn đường xa xôi buổi sáng, lúc này chỉ mất nửa tiếng đồng hồ đã tới rồi.

            Tiểu Hàm xuống xe, chờ bác tài lấy xe đạp của mình xuống, lần nữa đạp xe vào đường đất tới nhà Ngọc Cẩm.

            Lúc tới nhà Ngọc Cẩm đã là thêm mười lăm phút sau đó. Ngọc Cẩm đang ngồi ở trước nhà, nhóng cổ nhìn ra ngoài đường. Vừa thấy bóng dáng Tiểu Hàm, mắt lập tức vụt sáng, đứng bật dậy chạy nhanh đi ra.

            “Tiểu Hàm, bạn tới rồi, bạn nói ba giờ tới, mà bây giờ hơn bốn giờ rồi, chờ bạn lâu quá, mẹ mình sợ làm bánh không kịp, giúp mình xay bột làm bánh luôn rồi.”

            Tiểu Hàm còn chưa vào sân đã nghe Ngọc Cẩm cằn nhằn, buồn cười một hồi.

            Lấy bịch trái cây gồm nhãn với chôm chôm tầm năm ký ở trên rổ xe xuống, đưa tới cho Ngọc Cẩm.

            “Xin lỗi nha, mình đi chợ rồi mới ghé bạn, cho nên mới bị trễ, đừng giận nha!”

            “Tha cho bạn đó. Mà bạn mua trái cây cho mình hả? Mua nhiều vậy? Đừng nói bạn lấy hết tiền để dành mà mua trái cây nha.”

            Tiểu Hàm mỉm cười, dắt xe vào sân, gài chống chân của xe, mới nói: “Đâu có, vừa lúc thấy ở chợ bán rẻ nên mới mua, không đắc đâu. Bạn đem vào chưng ra dĩa cúng ông bà một ít, một ít để lại tụi mình ăn.

            “Được!”

            “Dì bảy đâu rồi?”

            Mẹ mình đang nắng bánh và hấp bánh ở sau bếp.”

            “Để mình vào phụ dì.”

            “Không cần đâu, mẹ không cần phụ đâu, ban nãy mình cũng tính phụ mẹ, mà bị mẹ đuổi.” Ngọc Cẩm bĩu môi nói.

            Tiểu Hàm buồn cười, trêu chọc, “Có phải bạn lại làm bột dây đầy ra bàn, cho nên mới bị dì bảy rầy?”

            “Hừ, chỉ làm rơi một chút thôi, cũng bị la!” Ngọc Cẩm phồng má.

            …

            Tiểu Hàm quen cửa quen nẻo đi vào nhà bếp, gặp Dì Lam đang ngồi nắn bánh nắn lá chuối, liền khoanh tay thưa một tiếng.

            “Thưa dì bảy con mới tới. Tới chơi mà đày dì vào bếp, con ngại quá!”

            Dì Lam vừa cuốn bánh vừa nhìn qua, thấy Tiểu Hàm tới, mặt đầy ý cười nói: “Tiểu Hàm tới rồi? Con gặp con Cẩm chưa? Tới chơi với nó là dì mừng rồi, ngại cái dì.” Nói xong lại gọi vọng ra ngoài.

            “Cẩm à!”

            Tiểu Hàm đi tới lu nước ở cửa cửa sau vừa rửa tay vừa nói: “Cẩm đem trái cây sắp ra dĩa cúng rồi. Hồi nãy con đi chợ thấy có nhãn và chôm chôm ngon lắm, nên mua một ít đem tới biếu dì chú cùng với bạn Cẩm ăn cho vui.

            Dì Lam nhíu mày, “Con tới chơi là được rồi, mua chi cho tốn kém vậy hổng biết. Con Cẩm nhà dì đều nhờ một tay con giúp đỡ, giữa chúng ta không cần khách sáo nhiều như vậy. Về sau tới nhà chơi không được mua đồ nữa biết không?”

            Tiểu Hàm đi tới kệ bếp, lau tay vào khăn, rồi mới đi tới chỗ Dì Lam, kéo ghế ngồi xuống, cười gật đầu đáp “dạ” một tiếng, liền bắt tay vào nắm bánh. “Để con nắn bánh tiếp dì!”

            Dì Lam cũng không khách sáo, buôn tay. “Được rồi, con nắn đi, dì đi hấp mẻ bánh này đã, để lâu bột chảy ra, một hồi khó gỡ. Nói xong liền đứng lên, lấy măm bột đã được nắn vào lá chuối đem đi qua kệ bếp. Vừa làm vừa nói chuyện.

            “Thiệt, con Cẩm nhà cô mà được một nửa như con, dì cũng an lòng. Nó cái gì cũng không biết làm, không biết về sau gả nó rồi sẽ thế nào, chắc dì cũng phải đi theo nó để làm dâu thế nó.”

            Tiểu Hàm nghe thế, mỉm cười, vừa nắn bột vừa tượng tượng. Đúng là tấm lòng cha mẹ ah, lo xa thật sự. Bọn cô hiện tại chỉ mười mười một mười hai tuổi, đã bị cha mẹ nghĩ tới gả đi rồi.