Chương 63: Trốn thoát

            Con người có vài chuyện gấp không thể chờ đợi, Tiểu Hàm chọn một trong số những việc gấp đó để làm cái cớ cho mình.

            Ngồi thẳng người, sau đó xoay người đưa chân dẫm vào vách ván, ra sức mà đạp, vài tiếng “Đùng đùng!” vang vọng ra, khiến người bên trên chú ý.

            Tiểu Hàm đột ngột có hành động như vậy khiến tám người khác kinh ngạc nhìn về phía cô, trong không gian mờ tối, đôi mắt của cả tám người lóe lên thần sắc hoảng sợ cực độ


            Mà ở bên trên lại truyền xuống âm thanh mắng chửi của người đàn ông.

            “Con mẹ nó, lại là đứa nào ồn ào? Bảy, mày đi xuống dưới coi coi đứa nào quậy phá, đánh chết mẹ nó cho tao!”

            “Dạ để em xuống coi anh Hùng.”

            Nghe âm thanh mắng chửi ở bên trên, cùng với phản ứng của tám người trong hầm này, Tiểu Hàm liền đoán được, có vẻ như tám người kia lúc bị bắt xuống đây cũng không có yên tĩnh, cũng đã khóc nháo và đã bị đánh đập rất dã man, thế cho nên họ mới ngoan ngoãn không có hành động kêu cứu hay khóc la nào, vừa rồi họ hoảng sợ, có lẽ cũng là bị ám ảnh, sợ bị đánh đập đi.

            Ý nghĩ chỉ thoáng mà qua, Tiểu Hàm cũng không có thời gian bận tâm về vấn đề này, bởi vì cô đã nghe được tiếng “cọc cạch” mở cửa từ ở phía trên đầu, một cánh cửa hầm hình vuôn tầm 1 mét vuôn được mở ra, ánh sáng bên ngoài rọi vào tầng hầm tối. Một chiếc thang nhỏ được thả xuống, một người đàn ông dáng vẻ mập mạp trèo đi xuống.

            Tiểu Hàm thấy người ở trên đã đi xuống, liền ngoan ngoãn ngồi yên tĩnh lại, chỉ là ánh mắt rưng rưng nước, cùng với hơi cong người lại giống như đang khó chịu trong người.

            Người đàn ông tên Bảy vừa đi xuống, vốn là bộ dáng hùng hổ muốn đánh người, nhưng khi nhìn thấy bộ dáng này của Tiểu Hàm, liền lo lắng lên, phải biết mấy người Tiểu Hàm chính là tiền trong túi của họ, bị cái gì, họ sẽ không có tiền. Cho nên lúc này thay gì sẽ đánh chửi, hắn lại đi nhanh tới đứng trước Tiểu Hàm, hầm hừ hỏi:

            “Mày bị cái gì, muốn ăn đòn hả?” Vừa nói cũng vừa khom người nắm miếng băng keo dán miệng Tiểu Hàm kéo “Toẹt” một cái.

            Băng keo dán thật chặt, bị kéo mạnh thế này Tiểu Hàm chỉ cảm thấy da mình rát bỏng, rưng rưng nước mắt đáng thương nhìn người đàn ông, hít hít mũi ủy khuất nói:

            “Chú ơi đừng có đánh con, con đau bụng quá, con muốn đi xí, chú cho con đi nhà xí được không chú, con đau bụng, con mắc đi xí quá, con sắp không nhịn được rồi.”

            Người đàn ông tên Bảy nghe vậy trầm mặt, liếc mắt nhìn kỹ, đánh giá bộ dáng của Tiểu Hàm, thấy cô là thực sự khó chịu, liền ném miếng băng keo dán miệng cô qua một bên, không nói không rằng mà đi ngược trở lại chỗ cầu thang, nói vọng lên trên.

            “Anh Hùng, con nhỏ mới bắt về hồi chiều hôm qua nói muốn đi nhà xí, làm sao bây giờ hả anh?”

            Bên trên truyền xuống âm giọng bực mình: “Mẹ! Tao nói mà, đòi ăn đòi ỉa, phiền bỏ mẹ. Mày! Gỡ trói cho nó, dẫn nó lên đây cho nó đi đi. Đi theo sát theo coi chừng đừng để nó làm loạn.”

            “Dạ anh Hùng!”

            Người đàn ông tên Bảy nói dạ một tiếng, sau đó đi trở về chỗ Tiểu Hàm, móc con dao bên hông ra, khom người cắt sợi dây trói tay của Tiểu Hàm, sau đó nắm cổ áo của cô kéo cô đứng dậy, rồi mới hậm hực nói:

            “Đi theo tao nhanh lên, nhóc con, mày đừng có làm rộn, nếu không anh Hùng đánh chết mày cũng không có người bênh.”

            Tiểu Hàm bị nắm kéo, ngoan ngoãn đứng lên, mắt ngấn lệ bị động đi theo sự lôi kéo của người đàn ông tên Bảy. Tới chỗ cầu than, người đàn ông tên Bảy trèo cầu than lên trước, rồi ngồi bên trên nhìn xuống, nghiêm giọng nói:

            “Trèo lên đây!”

            Tiểu Hàm ngoan ngoãn vịn tay vào cầu than, run rẩy cố sức trèo từng bước một đi lên trên. Vừa bước lên trên, không khí mát mẻ ập vào mặt làm sự khó chịu mệt mỏi giảm bớt, lúc này Tiểu Hàm mới có cơ hội đánh giá tình huống ở bên ngoài nơi này.

            Cô đang đứng trong khoan buồn của một chiếc ghe kiểu mũi chày láy xề, ghe độ chừng 25 tấn, phía trước ghe chất đầy những thùng carton lớn, cũng không biết bên trong đó chứa đựng thứ gì. Nhưng cô đoán được, các cô bị bỏ vào những cái thùng như vậy rồi để lẫn lộn trong đống thùng này mà bị vận chuyển lên xe đưa đi.

            Ghe đang chạy ‘ình ình’ trên một con sông lớn, sông cực lớn, thông qua cửa sổ nhỏ hai bên thành buồn ghe, cô suy đoán con sông này chắc rộng tầm 1200m, xung quanh trống trải, xa thật xa mới thấy một vài chiếc xà lan hay chiếc ghe khác. Từ vị trí của cô hiện tại muốn bơi vào bờ chắc phải tầm hơn 500 mét. 500 mét, thực không phải một khoảng cách ngắn, huống hồ… dòng sông nơi này nước chảy siết, có lục bình trôi, sóng vỗ ào ào vùi dập lục bình, nhìn hình ảnh này, mặc dù có không gian, thì Tiểu Hàm vẫn không kìm được sự hoảng sợ.

            Bên dưới dòng sông rộng lớn thế này liệu có thứ gì đó không? Không nhìn thấy… cho nên cô sợ, có một loại cảm giác run rẩy muốn chùn bước.

            Bất quá….

            Sự sợ hãy xâm chiếm trong đầu óc, nhưng cô vẫn không nghĩ sẽ từ bỏ ý niệm muốn bỏ chạy. Phải biết rằng lúc này cô chỉ có một cơ hội, lần này không nắm bắt, để bị đưa xuống hầm tối bên dưới, sẽ khó có cơ hội được đi lên đây.

            Nghĩ thế, Tiểu Hàm liền nuốt xuống sự sợ hãi, âm thầm an ủi chính mình, “không sợ, mình có không gian, không sợ, mình có không gian.”

            Còn đang cố gắng trấn an mình, thì bên tai đột nhiên vang lên âm giọng cô lỗ cô lỗ đầy tính đe dọa của người đàn ông tên Hùng.


            “Ranh con, mày tốt nhất nên ngoan ngoãn đi ỉa đấy rồi trở xuống dưới hầm, ở chỗ này không có người nào cứu được mày đâu, mày thấy sông này lớn không? Bên dưới có cá sấu ăn thịt người đấy, mày mà làm rộn, tao ném mày xuống dưới cho cá sấu ăn thịt mày.”

            Tiểu Hàm mím môi, ngước mắt ngửa đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

            Là một người đàn ông độ chừng năm mươi tuổi, tóc đen, có hàm râu quai nón. Hắn đang híp mắt nhìn về phía cô, trong mắt không có nửa điểm thương hại hay cắn rức, mà là sự lạnh lẽo cùng với đe dọa.  Người này đúng là người đàn ông tên anh Hùng trong miệng người đàn ông tên Bảy.

            Tiểu Hàm vội làm bộ hoảng sợ mà run rẩy thu hồi tầm mắt, lúc này người đàn ông tên Bảy cũng đẩy bả vai Tiểu Hàm một cái, nói một tiếng: “Đi!”

            Tiểu Hàm thuận theo, đi theo hướng người đàn ông chỉ, cố gắng tìm cơ hội trốn thoát. Chỉ là…

            Chiếc ghe này thực sự lớn, hai bên và xung quanh đều bị che kín, thậm chí tới chỗ đi vệ sinh cũng che kín cẩn không một khe hở để cô ló mặt ra bên ngoài.

            Ở chỗ đuôi ghe nơi đó có một cái phòng nhỏ nhìn giống một gian phòng tắm, không như những ghe khác chỉ che tạm bợ, chiếc ghe này lại dừng vách bằng ván luôn, được đóng đinh trét dầu chắc chắn. Tiểu Hàm bị người đàn ông đẩy vào trong gian ‘nhà vệ sinh’ này, hắn ta thì đứng ở bên ngoài canh chừng.

                        Bên trong ‘nhà vệ sinh’ này cũng không lớn, ở trên sàn có một cái lỗ nhỏ hình chữ nhật có bề ngang tầm 20cm, bề dài tầm 35cm, thông qua cái lỗ này sẽ nhìn thấy mặt nước dưới sông, có vẻ như nơi này chính là ‘bồn cầu’ của bọn họ, là đi trực tiếp vào sông.

            Tiểu Hàm nhìn người đàn ông đứng ở trước cửa phía bên ngoài, hít sâu, thở ra, hít sâu, thở ra. Cố gắng trấn tỉnh suy nghĩ cách.

            Ban nãy ở bên dưới hầm cô cứ cho rằng lên trên này rồi thì sẽ dễ dàng tìm được cơ hội nhảy vào sông, nhưng nào biết, chẳng những bị họ đi theo canh chừng nghiêm ngặt, mà cô cũng không cách nào tiếp xúc hoặc nhìn thấy rõ ràng khung cảnh ở bên ngoài. Ban nãy ở trong khoan ghe thông qua cửa sổ nhỏ còn thấy được một chút, chỉ là ở trên này cũng chỉ có hai cái cửa sổ đó cùng với… cái ‘bồn cầu’ dưới chân này là có thể nhìn thấy mặt nước.

            Làm sao đây?

            ‘Bồn cầu’ này quá nhỏ, cô muốn thông qua nó mà trốn cũng không được.

Chương kế >>>