Edit: Daniel.

Beta: Hoa Anh Túc Độc.

 

Đảo mắt một cái, những ngày hè nắng chói chang cũng đã dần trôi qua, lá trên cây cũng chậm rãi chuyển thành màu vàng.  Gió thổi lướt qua làm từng chiếc lá bay bay xuống, xèo xèo rung động.

Tô Minh Triết vẫn bề bộn công việc như trước, thường xuyên ở trấn trên tới mười ngày nửa tháng mới về. Tuy rằng Chiêu Đệ lo lắng trong lòng, nhưng mỗi lần thấy hắn về đều giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, không nói thêm cái gì cả chỉ có thể giống như người không có việc gì.

Nàng cũng chỉ hi vọng mọi chuyện có thể nhanh chóng kết thúc là tốt rồi.

Về phần một nhà Phùng Huy Luân, từ một chuyến về thôn lần trước đã không thấy xuất hiện nữa. Điều này làm cho nàng giảm bớt lo lắng đi rất nhiều. Bây giờ chuyện trong nhà cũng đã đủ vội, nếu bây giờ một nhà Phùng Huy Luân tiến vào quấy phá thì không biết bận rộn thành bộ dáng gì nữa.

Bây giờ trừ bỏ mỗi lần Chiêu Đệ hò hét với hai cái tiểu hài tử, còn phải đem vài chuyện phụ cận trong thôn làm cho tốt. Trận thế hiện nay càng làm càng lớn, tất nhiên không như lúc trước nữa, giờ mọi chuyện đều vì bản thân mình. Tuy là vậy nhưng cứ nửa tháng thì Chiêu Đệ vẫn sẽ đi một chuyến để xem xét.

Năm nay mưa thuận gió hòa, sản lượng thảo dược của một số thôn đều thập phần khả quan. Không chỉ làm cho bản thân được lợi mà ngay cả mấy hộ nông gia cũng được không ít sự ưu việt. Bắt đầu từ đây vài thôn thả ra tiếng gió, mấy thôn còn lại đều phái người đi tìm hiểu chuyện này. Đại để là có chút ý tứ muốn hỏi Tô gia còn chuẩn bị bao một thôn mới mà gieo trồng thảo dược không? Nếu quả thật là có, tất nhiên có thể làm ra nhiều lợi tức hơn.

Đối với chuyện này, Chiêu Đệ cũng không sốt ruột. Cho Tôn Thành âm thầm ra ngoài đồn thổi, chỉ nói rằng Tô gia đang có dự định này. Nhưng không đề cập tới khi nào thì cần, để mọi người ngốc đó mà ngồi chờ. Nàng nghĩ, bây giờ nhiều người gấp gáp như vậy tất nhiên là chuyện tốt. Cho nên không thể đáp ứng nhanh chóng mấy lời này như vậy được.

Tuy rằng Tôn Thành không rõ thiếu phu nhân đang nghĩ cái gì nhưng vẫn chiếu theo phân phó mà làm.

Ngay cả khoảng thời gian lần trước khi Chu gia về mừng năm mới, còn chưa rời đi đã nói là chờ đến tháng tám sẽ trở về cầu hôn. Mắt thấy cũng đã là chuyện của hai ngày nữa. Chiêu Đệ vẫn trở về nhà mẹ đẻ một chuyến.

Chiêu Đệ nhìn Lai Đệ trước mắt. Trong ba tỷ muội, dáng người của tam muội là cao nhất, diện mạo cũng đẹp mắt nhất. Trước đó vài ngày, khi Chu Bác gia không có tin tức, những người này còn hữu hảo đi lại hỏi thăm một chút, hi vọng có thể thúc đẩy hôn sự đại loại vậy. Nhưng cha mẹ làm sao lại không biết tâm tư của tam muội, chỉ có thể áp chế lại áp chế.

Cũng không nghĩ tới rằng bởi vì chuyện này mà làm cho Điền gia suy giảm không ít thanh danh. Nhiều người nói Điền lão đại là một nhà có của cải phong phú, hai đứa con rể đều là người có năng lực, đứa con gái thứ ba chỉ định là muốn tìm người giàu có a. Ánh mắt thật cao…

Lưu thị nghe được mấy lời này lại càng tức giận, mấy tỷ muội phải thay phiên nhau khuyên nhủ mới có thể miễn cưỡng nguôi giận. Sau này khi nhận được tin tức của Chu gia đệ mới có thể an tâm.

“Mặt mày tam muội hồng hào rạng rỡ, xem ra thật đúng với câu nói, người gặp được việc vui vẻ thì tinh thần phấn khởi.” Chiêu Đệ cười cười uống trà. Bây giờ coi như xưởng đã vào trong quỹ đạo, nàng cân nhắc lại, phải bồi dưỡng thêm người mới mới được. Sau khi tam muội thành thân, sẽ không có khả năng gần nhau giống như mình với đại tỷ, nói không chừng sẽ đi đến tỉnh thành cũng nên. Hết thảy phải chuẩn bị mọi thứ cho thật tốt, đến lúc đó mới không vội vàng.

Lai Đệ ngồi xuống, cằm để trên bàn, ánh mắt tròn xoe nháy nháy, nói: “Nhị tỷ, trong lòng muội không vui.”

“Ân?” Chiêu Đệ sửng sốt.

Lai Đệ bĩu môi, than nhẹ một tiếng, “Tuy muội còn nhỏ, nhưng cuối cùng cũng nhớ ngươi với đại tỷ. Lần trước đều do tỷ phu nói mấy lời kia trước. Chỉ là đến phiên muội, cũng là do muội nói với Chu Bác… Trong lòng muội luôn cảm thấy không chân thực. Cho dù trước mắt sắp phải đính hôn, nhưng vẫn cảm thấy lo sợ.  So với trước kia khi muội không gặp được Chu Bác còn muốn hoảng loạn hơn.

Nàng dừng một chút, lại nói: “Trước kia chỉ nghĩ là chỉ cần hắn trở về muội nhất định sẽ gả cho hắn. Bây giờ coi như đã được toại nguyện. Nhưng mà muội lại cảm thấy, hắn… Muội như thế nào cũng không xứng với hắn.” Đôi mày của nàng nhíu chặt lại với nhau.

Chiêu Đệ nhìn nàng. Tính tình tam muội chính là cứ sang sảng bừa bãi, cũng rất kiêu ngạo. Chưa từng thấy nàng có lúc lại bất an không yên đến như vậy. Xem ra, mặc kệ là ai, ở phương diện tình cảm đều sẽ có lúc bất an lo sợ. Nàng đứng lên, đi qua bên kia, nắm lấy tay Lai Đệ, nhẹ nhàng vỗ vỗ, chậm rãi nói: “Tam muội, mọi thứ bây giờ đều do muội tranh thủ đến tay. Chẳng lẽ muội lại sợ hãi, muốn lùi bước không đính hôn nữa?” Nhất thời nàng không biết nên khuyên giải tam muội như thế nào nữa, chỉ là nàng nghĩ, tình cảm của tam muội đối với Chu Bác không phải là giả, nhưng lại chạm phải một chốc mơ hồ mà thôi.

Lai Đệ sửng sốt, nhanh chóng lắc đầu.

Trong lòng Chiêu Đệ buồn cười. Nhìn đi, ngoài miệng thì nói vậy nhưng đến cùng trong lòng lại không muốn. Thật là, theo đuổi đoạn tình cảm này  lâu như vậy, nếu đã đến trước mắt mà còn buông tha, sau này nhớ tới không biết sẽ hối hận đến mức nào.

Nàng nói: “Muội thật là, suy nghĩ nhiều như vậy làm gì?” Dừng một chút, lại nói: “Chu Bác , tính tình của hắn muội còn không rõ sao? Trầm mặc ít lời, nhưng phần tâm ý kia trong lòng hắn hẳn là muội có thể hiểu.”

“Chỉ là…” Lai Đệ muốn nói lại thôi.

Chiêu Đệ mỉm cười, “Tam muội, trước kia muội cũng không phải là người như thế này. Muội luôn tin tưởng vào bản thân mình. ở trong mắt nhị tỷ, tất nhiên muội xứng đáng sánh đôi với Chu Bác, muội làm sao lại nói mình không tốt được.”

Lai Đệ bĩu môi nói: “Ngươi là nhị tỷ, tất nhiên là nói vậy rồi.”

Chiêu Đệ mừng rỡ nở nụ cười, lấy tay điểm điểm cái trán của nàng, “Sau này người đó còn là hôn phu của muội, tất nhiên là sẽ cảm thấy như vậy.”

“Vâng!” Lai Đệ kéo dài âm ra, mắt to nháy nháy, làm như đang suy nghĩ sâu xa lắm.

“Bằng không. Chờ khi bọn họ trở lại tỷ sẽ kêu Chu Bác nói chuyện với muội?” Tính tình của Chu Bác, cho dù có tìm hắn nói chuyện chỉ sợ cũng không nói được cái gì. Hắn a, chỉ khi nào ở cùng với tam muội mới nhiều lời được một chút.

Trước mắt Lai Đệ hiện ra mấy biểu cảm của Chu Bác kia, cẩn thận ngẫm nghĩ lại rồi lắc lắc đầu. Bản thân mình phải tự giải quyết chuyện này mới được. Để cho nhị tỷ đi sẽ không tốt lắm.

Chiêu Đệ cười. Trong thế giới tình cảm, chuyện của riêng hai người đều không chấp nhận có nhiều người ngoài đến quấy nhiễu. Tam muội có thể nghĩ thông suốt được nàng tất nhiên là vui sướng.

Nàng vỗ vỗ bả vai tam muội, cười hề hề nói: “Đã như vậy, ngươi để lại một vạn cái tâm cũng được.”

Lai Đệ cười, tuy rằng trước đây cũng không có bừa bãi lắm nhưng bây giờ thì tốt hơn nhiều.

Kết quả là hai tỷ muội nói huyên thuyên lãi nhải rất nhiều chuyện. Đến lúc ăn cơm trưa mới mang hai hài tử về nhà. Từ lúc có hai đứa nhỏ này, đi đâu cũng đều lo lắng hết. Dường như chỉ khi nào chúng ở trước mặt nàng mới có thể yên tâm.

Trời mùa thu cao xanh mát lành.

Cho dù là giữa trưa thì độ ấm vừa phải, gió thổi nhẹ nhàng. Tinh thần cả người đều sảng khoái không nói nên lời.

Hai ngày nay, Chiêu Đệ kêu Tôn Thành chọn riêng một mảnh đất trong thôn có chất lượng tốt để bàn bạc một chút, cũng không nhiều lời, chỉ hỏi một số chuyện thôi. Nhưng lại không cho họ một câu trả lời thuyết phục nào, chỉ để họ tiếp tục trở về chờ.

Mà một năm qua Tôn Thành đi chăm sóc mấy giống Phiên Hồng Hoa, nàng cũng dành một khoảng thời gian riêng để qua thăm. Trải qua một năm sinh sôi nảy nở, mấy giống Phiên Hồng Hoa tuy rằng cách thời kỳ trưởng thành còn tới hai năm, nhưng bây giờ cũng lớn lên không kém. Bộ rễ phát triển, thân cây khỏe mạnh. Xét về mặt kinh doanh thì rất tốt.

Chiêu Đệ nhìn thấy, nhịn không được nói: “Coi ra để ngươi chăm sóc quả thật là một chủ ý không tệ.”

Tôn Thành nghe xong, cười hề hề gãi đầu. Hắn nói: “Cũng nhờ thiếu phu nhân tín nhiệm ta.”

Chiêu Đệ vui vẻ cười. Mấy giống Phiên Hồng Hoa này đã có sẵn khuôn phép quy tắc dể gieo trồng. Gặp được Tôn Thành là người kiên định, giúp đỡ việc chăm sóc, nàng có thể yên tâm không ít. Chuyện không tốt chỉ là không thể tự thân tự lực.

Không ngốc ở trong ruộng qúa lâu trong lòng đã nhớ đến hai cái tiểu gia hỏa kia, ngay lập tức trở về nhà. Vừa mới ngồi xuống thì Tần Thúc đã trở lại, thuận tiện để lại lời nhắn là Tô Minh Triết hai ngày nữa cũng sẽ về.

Chiêu Đệ rối rắm do dự một phen, cuối cùng thiếu kiên nhẫn, mở miệng trực tiếp hỏi: “Tần thúc, ngươi nói thật cho ta, tình huống của Tô Minh Triết ra sao rồi? Một nhà Tô nhị gia kia thật sự rất nguy hiểm sao?” trong khoảng thời gian này, chuyện nàng có thể làm chỉ có thể là thành thành thật thật ngồi ngốc trong nhà, cùng trò chuyện vui vẻ với bà bà, lại đùa giỡn cùng với hai tiểu hài tử. Nhưng trong lòng lại không có lúc nào mà không nhớ đến người kia đang bận rộn. Tần thúc cười, “Thiếu gia bên kia không có chuyện gì. Bất quá là phải xã giao nhiều nên không có thời gian phân thân ra thôi.” Sắc mặt Tần thúc bình tĩnh tự thuật lại, đối mặt với chất vấn của nàng. Hắn sống đến từng này tuổi, cái gì cũng từng gặp qua rồi. Chuyện trước mắt tuy rằng hơi khó giải quyết, nhưng so với trước kia, lúc bản thân hai bàn tay trắng không có gì thì tốt hơn nhiều. Cho nên, mọi chuyện trước mặt hắn chỉ cần bình tâm tĩnh khí là được.

Sắc mặt Chiêu Đệ ngưng kết lại nhìn Tần thúc. Người này đi theo Tô Minh Triết cũng đã nhiều năm, sóng to gió lớn gì cũng trải qua rồi, nếu không muốn nói ra, cho dù nàng có cầm xẻng cậy ra cũng không được. Nàng khe khẽ thở dài, nói: “Hôm nay là do ta nóng nảy. Tần thúc cũng mệt mỏi rồi, người trở về nghỉ ngơi đi.”

Tần Thúc gật gật đầu. Đứng dậy, đi tới cửa, xoay người nói một câu.

Khi hắn rời đi rồi, nhất thời trong phòng an tĩnh lại.

Trời mùa thu tối sớm.Mặt trời về phía tây bò ra một mảnh vàng rực.Tà tà men theo cửa chiếu vào, dẫn theo một chút gió nhẹ

Thiếu phu nhân người chỉ cần tin tưởng thiếu gia là được.

Nàng vỗ vỗ đầu mình, cảm thấy bất đắc dĩ, sống vài chục năm vui sướng như vậy rồi, nhưng bây giờ ta đã là mẹ.

Lời của Tần Thúc cũng không phải là giả, sau hai ngày nữa Tô Minh Triết sẽ trở lại. Cả tinh thần và diện mạo đã tốt hơn lần trước rất nhiều.

Nàng cũng không hỏi tới cuối cùng thì chuyện đã tiến triển đến tình trạng nào rồi, chỉ là dặn hắn trong sinh hoạt hãy cẩn thận thêm một chút. Hắn đồng ý. Bất quá thấy bộ dáng tùy ý kia của hắn, Chiêu Đệ không khỏi phật lòng, sắc mặt trầm xuống : “Lời nói của muội huynh có nghe hay không?” Nàng muốn có thêm người chăm sóc hai đứa nhỏ nữa mới có thể yên tâm được.

Tô Minh Triết đang đùa giỡn với hai hài tử, nghe thấy ngẩng đầu nhìn nàng. Bộ dáng ra vẻ tức giận nhưng lại làm cho người khác cảm thấy buồn cười. Hắn nghẹn đến đỏ mặt không dám cười. Hắn biết nếu bây giờ mà dám cười có thể sẽ mắc phải tội lớn.

“Yên tâm đi, huynh nghe thấy rồi.”Hắn còn gật gật đầu cho nàng xem. Có thế này Chiêu Đệ mới miễn cưỡng vừa lòng, lại nói: “Mặc dù khi ở nhà nương không nhắc tới huynh, nhưng vẫn lo lắng huynh ở bên ngoài chịu nhiều cực khổ vất vả…”  Bản thân nàng cũng chưa từng phát hiện, không biết bắt đầu từ khi nào, nàng đã trở nên dông dài. Chỉ mới mười tám tuổi, ở hiện đại cũng chỉ là một đứa nhỏ, nhưng ở đây thì đã trưởng thành rồi.

Kì thật, cuộc sống này cứ bình bình đạm đạm, mỗi ngày chỉ vì một chút lông gà vỏ tỏi mà phí sức quan tâm.

Ban đêm khi mấy đứa nhỏ đã vào giấc ngủ, hai người nằm ôm nhau trên giường.

“Chờ thời gian này hết bận thì tốt rồi.” Tô Minh Triết nhẹ giọng nói.Hắn biết là nàng lo lắng, nhưng có một số việc không phải nói có thể né tránh là được.

“… Huynh bình an là được.” Yêu cầu của nàng cũng không cao, chỉ cần hắn bình an, có thể trở về bên cạnh mình. Đối với chuyện hắn muốn đi làm việc, nàng chỉ có thế dốc hết sức lực ủng hộ từ phía sau, để cho hắn bớt nhọc nhằn. Hắn chỉ cần cố gằn hết sức đi tới trước.

“Huynh yên tâm, muội sẽ chăm sóc tốt bản thân mình. Đều đã là người lớn hết cả rồi.” Tô Minh Triết khẽ nhếch miệng, trong lòng tràn đầy vui sướng nhẹ nhàng.

“Biết là tốt rồi.” Chiêu Đệ trở mình tìm một tư thế thoải mái hơn, lẳng lặng nằm.

CHƯƠNG TRƯỚC              CHƯƠNG SAU