Chương 63 Giống như chính là chính nhà mình
“Đại Nha, ngươi nói xem tiếng chiêng trống này sao nghe cứ như đang hướng về nhà chúng ta vậy?” Trương thị vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.
Đại Nha cũng có suy nghĩ giống Trương thị: “Nãi, ta đi mở cửa xem thử!”
Nói xong liền buông quần áo trong tay xuống, chạy tới mở cửa. Kết quả vừa mở ra liền thấy bên ngoài là một đoàn người đông nghịt.
Tộc trưởng dẫn đầu còn đang cười tủm tỉm nhìn nàng. Đại Nha nào đã từng thấy trận thế lớn như vậy, vội vàng quay vào gọi Trương thị.
Trương thị cũng chưa từng thấy cảnh tượng này a, đành phải cố làm ra vẻ bình tĩnh đứng ở cửa chờ tộc trưởng bọn họ tới, trong lòng còn nghĩ có lẽ là đi nhà Vương Tam Mai.
Không ngờ Tạ tộc tộc trưởng vừa tới đã lập tức đi về phía nàng, mở miệng chính là khen một câu: “Trương thị! Ngươi có công rồi!”
Phía sau, các vị tộc lão cũng đi theo nói nàng cùng Lâm Nương là công thần của Tạ gia, sinh ra được một đứa nhỏ kỳ lân!
Những thôn dân đi theo xem náo nhiệt bên cạnh cũng vui vẻ chúc mừng, lời chúc cứ như không cần tiền mà tuôn ra ngoài.
“Trương tẩu tử, thật là chúc mừng chúc mừng a!”
Trương thị và Đại Nha đều ngơ ngác không hiểu ra sao.
Chúc mừng? Chúc mừng cái gì a? Hỉ từ đâu tới a? Nhà các nàng có chỗ nào có hỉ sự? Mãi đến khi tộc trưởng nói cho các nàng biết, Cẩu Nhi nhà nàng trúng huyện án đầu, đứng thứ nhất.
Đầu óc hai người đột nhiên như muốn nổ tung!
Thật sự… trúng?!
Hơn nữa còn là đệ nhất danh!!!
“Đúng vậy! Thiên chân vạn xác! Trương thị, Tạ tộc chúng ta thật sự phải cảm tạ ngươi.”
Tộc trưởng vẫn cảm thấy dăm ba câu không thể nói hết lòng cảm kích đối với những gì Trương thị đã làm cho Tạ tộc, nói xong thế mà còn định khom lưng hành lễ với nàng.
Điều này khiến Trương thị sợ hãi, tộc trưởng là trưởng bối, lại đi khom lưng với nàng, một nữ nhân trong nhà, chẳng phải đang tổn thọ nàng sao? Miệng bà liên tục lẩm bẩm:
“Không dám không dám, ngài khom lưng với yêm thế này chẳng phải chiết sát yêm sao…”
“Thanh Phong bọn họ hẳn là vẫn còn ở trong huyện xem bảng, chưa về phải không?” Một vị tộc lão nhìn quanh sân, vuốt vuốt chòm râu hỏi.
“Chưa đâu! Bọn ta cũng chẳng nghĩ tới sẽ trúng, Thanh Phong còn đang ở trong phòng ôn thư.” Trương thị vội vàng nói:
“Đại Nha, mau đi! Gọi đệ đệ ngươi ra đây!”
Kỳ thật Tạ Thanh Phong đang ngủ trưa. Từ sau khi huyện thí trở về, ngày nào giữa trưa hắn cũng phải ngủ chừng mười lăm phút. Vừa hay lúc này mới nằm xuống!
Nhưng mọi người đã kéo tới đầy sân rồi, nếu cứ nói thẳng Thanh Phong giữa trưa còn đang ngủ, vậy chẳng phải sẽ để lại cho người ta ấn tượng không tốt sao?
“Được a!” Đại Nha đáp một tiếng.
Không đợi Đại Nha đi gọi, cửa phòng Tạ Thanh Phong đã mở ra.
Hôm nay Tạ Thanh Phong mặc một thân trường bào màu lam thuần khiết. Gương mặt tuấn tú, đường nét rõ ràng nhưng vẫn không mất đi vẻ ôn hòa, dưới chiếc mũ thư sinh là mái tóc đen ngay ngắn buông xuống bên tai.
Vốn dĩ dung mạo đã xuất chúng, nay lại thêm thân phận huyện án đầu, Tạ Thanh Phong vừa mở cửa phòng, những thôn dân trong sân đều chấn động.
Mọi người sôi nổi dùng ánh mắt hâm mộ nhìn về phía Trương thị.
Mệnh nàng thật tốt quá! Bọn họ mà có được một đứa tôn tử xuất sắc như vậy, cho dù lập tức chết đi cũng đáng!
“Phu tử… Tộc trưởng… Tộc lão…” Tạ Thanh Phong vừa gọi người vừa hành lễ với các vị trưởng bối. Hắn vừa mới ngủ đã nghe thấy tiếng ồn ào trong sân, vội vàng bò dậy mặc quần áo.
Tạ tộc tộc trưởng thấy Tạ Thanh Phong dáng người cao thẳng, bộ dáng không kiêu ngạo không siểm nịnh, trong lòng càng thêm vừa ý.
“Ngươi cũng biết hôm nay chúng ta tới đây là vì chuyện gì chứ?”
“Là… huyện thí ra thành tích rồi?”
Có thể khiến bọn họ gióng trống khua chiêng kéo tới nhà mình như vậy, phỏng chừng cũng chỉ có chuyện này. Hơn nữa thành tích của mình có lẽ không thấp, khả năng nằm trong ba hạng đầu.
“Thanh Phong, ngươi trúng án đầu!” Tạ Chính nói ra những lời này, giọng vẫn còn run run, vô cùng kích động.
Nghe được câu này, Tạ Thanh Phong đương nhiên cũng vui mừng. Mấy năm nay bản thân hắn vất vả học hành quả nhiên không uổng phí.
Nhưng hắn có thể đạt được thành tích tốt như vậy cũng không thể thiếu công lao của Tạ Chính.
Người thực sự dẫn hắn bước vào cánh cửa khoa cử chính là Tạ Chính, cùng với những ghi chép tâm đắc mà phu tử không chút giấu giếm truyền lại cho hắn.
Nghĩ đến đây, Tạ Thanh Phong nghiêm trang bước tới, thật cung kính mà cúi người hành lễ với Tạ phu tử:
“Chuyện này còn phải cảm tạ phu tử dốc lòng dạy dỗ. Học sinh hôm nay có thể nên người, đều nhờ phu tử tận tâm bồi dưỡng.”
Tạ Chính cũng không hề khiêm tốn, vui tươi hớn hở nhận lễ của ái đồ rồi đỡ hắn đứng dậy:
“Cũng phải là chính ngươi có chí tiến thủ a!”
“Nếu không thì ngày mai chúng ta mở từ đường, bày tiệc rượu chúc mừng mấy ngày, thấy thế nào?”
Tộc trưởng nghĩ, chuyện vui lớn như vậy vẫn phải chúc mừng một phen mới được.
“Không được!”
Tạ Chính và Tạ Thanh Phong đồng thời xua tay.
Thần sắc Tạ Chính nghiêm túc:
“Thanh Phong tạm thời mới chỉ tham gia huyện thí, phía sau còn phải qua phủ thí mới được xem là đồng sinh. Trước mắt còn chưa có công danh trong người, không thể quá mức trương dương.”
Tạ Thanh Phong liên tục gật đầu, hắn cũng có ý như vậy. Khoa cử là một con đường dài, lúc này mới đi được đến đâu, vẫn còn xa lắm, phải tránh việc mới đi được nửa đường đã vội ăn mừng.
Trương thị thấy Thanh Phong đang tiếp đãi các vị tộc lão, vội vàng đi vào phòng đem số kẹo mừng Đại Nha mấy ngày trước chưa dùng đến chia cho các thôn dân tới xem náo nhiệt.
Các thôn dân thấy tới đây vừa được dính chút không khí vui mừng lại còn có đường ăn, lời chúc cát tường cứ một câu nối tiếp một câu, khiến Trương thị và Đại Nha cười đến mức thấy răng không thấy mắt.
Thanh Phong nhà mình thật là tranh đua a!
Các thôn dân đều sôi nổi tấm tắc, nhà Trương thị mấy năm nay thật sự là đổi vận rồi!
Lúc đầu mọi người đều cảm thấy nam nhân nhà nàng đều đã chết, hai quả phụ kéo theo đứa con trai duy nhất, lại còn bị Lý Đại Quyên lấy mất tám lượng bạc, cuộc sống trôi qua chắc sẽ vô cùng gian nan.
Kết quả lại gặp đại vận, làm ra được phương thuốc đại tràng heo kho, còn bán được một ngàn lượng bạc!
Người trong tộc tuy rằng có chút đỏ mắt, nhưng cũng không phải kẻ không biết đạo nghĩa. Dù sao cũng là tộc nhân nhà mình, trong tối ngoài sáng đều giúp các nàng chắn bớt những kẻ tham lam, lòng dạ xấu xa.
Không nghĩ tới Thanh Phong đứa nhỏ này thật đúng là tới báo ân!
Huyện thí đệ nhất a!
Trong thôn bọn họ, không, là cả trấn bọn họ đều chưa từng có một đứa trẻ nào đứng đầu huyện thí!
Mọi người đang vui tươi hớn hở, bên ngoài bỗng truyền đến một trận tiếng đập cửa.
Là bốn gã nha dịch!
“Xin hỏi ai là Tạ Thanh Phong, người Ứng Phong phủ Dụ Nguyên huyện Võ Liên trấn Đại Dương thôn?” Một tên nha dịch nhìn tờ hồng giấy trong tay, cất tiếng hỏi.
“Là ta.” Tạ Thanh Phong chậm rãi đi ra:
“Xin hỏi vị đại nhân này…”
“Đây là huyện án đầu của chúng ta đi? Quả nhiên là một vị tiểu công tử tuấn tú!” Nha dịch cầm hồng giấy khen ngợi:
“Chúng ta phụng mệnh huyện lệnh đại nhân tới truyền lời cho ngài, đồng thời đưa một phần tưởng thưởng.”
Tạ Thanh Phong nghe xong lời này, trong lòng thầm thở dài.
Xã hội phong kiến chính là như vậy.
Bề trên ban thưởng cho người bên dưới, cho dù chỉ là một vị cửu phẩm huyện lệnh ban thưởng, người nhận cũng phải hành đại lễ quỳ lạy để thể hiện sự thần phục và kính trọng.
Tạ Thanh Phong đang định quỳ xuống tạ ơn thì lại bị một nha dịch bên cạnh đưa tay đỡ dậy.
“Tạ án đầu, Huyện thái gia đặc biệt dặn dò, ngài không cần quỳ!”
“Vâng, đa tạ Huyện thái gia…”
Nha dịch cầm hồng giấy hắng giọng, bắt đầu đọc.
Phía sau Tạ Thanh Phong, ngoại trừ Tạ Chính không quỳ xuống, những người khác, từ thôn dân cho tới tộc trưởng, tộc lão đều đã quỳ đầy đất.
“Phủ có sĩ tử trong huyện ta, tên Tạ Thanh Phong, tài tình trác tuyệt, học thức uyên bác, chăm chỉ nghiên cứu học vấn, quyết chí không thay đổi, nay trong khoa cử đứng đầu, quả thật là nhân tài khó được.
Xét thấy vậy, ban thưởng bạc ròng hai mươi lượng, một phương nghiên mực, một trăm đao giấy vân cẩm.
Mong ngươi không ngừng cố gắng, tinh tiến không thôi, tiếp tục vươn lên đỉnh cao của việc học!”
Cầm đầu nha dịch gân cổ lên tuyên bố xong phần tưởng thưởng, lại nói với Tạ Thanh Phong: “Tạ án đầu, Huyện thái gia bảo ngài ngày mai ngươi đi nha môn một chuyến, ngài ấy có một số việc muốn cùng ngài nói.”
“Ân, được, cảm ơn các ca ca a.” Tạ Thanh Phong từ túi áo trong móc ra một cái túi gấm nhỏ, thông qua ống tay áo trực tiếp nhét vào tay tên nha dịch kia.
Mã ID của bài viết này là: 38999
