Chương 137: Muốn kết thân

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành & Viễn Giả Lai Ni

Chờ về tới nhà, Hoa Vân nhướng mắt nhìn, khăn trải giường, đệm, chăn, gối đầu… toàn bộ đều được giặt phơi ở ngoài sân, càng nhiều là bảy tám sợi dây thừng cũng treo đầy những bộ xiêm y mới cũ lớn nhỏ, bùn đất phía dưới ướt dầm dề.

Dừng bước chân một chút, chỉ bằng Hoa Vũ cùng Hoa Băng nhưng nửa ngày cũng không làm được hết những việc này, hẳn là mấy người Phùng thị cũng giúp đỡ.

Cô không đến mức giận chó đánh mèo vào hai vợ chồng già cùng một nhà nhị cữu. Chỉ là cảm thán, trên một cây đăng, như thế nào lại ra hai trái dưa hoàn toàn bất đồng?

Trong phòng, Hoa Trường Niệm, Vạn Thị, Hoa Vũ, Hoa Băng, còn có một nhà họ Vạn, một người cũng không thiếu toàn bộ đều ở bên chong đèn chờ, trên bàn bày đầy các món ăn, đây là còn chưa có ăn cơm.

Tiến vào phòng, đôi mắt một phòng người toàn nhìn về trên người Hoa Vân.

Hoa Vân chỉ gật đầu đối với Hoa Vũ cùng Hoa Băng, liền đi về hướng trong phòng của mình.

Nghe được Vạn thị ở phía sau lạch cạch rớt nước mắt.

Ai, như thế nào liền có thể khóc như vậy? Hoa Vân phát tiết nửa ngày, táo bạo lại lần nữa ngẩng đầu. Đột nhiên văng ngã cái mành, Vạn thị ở phía sau vội bưng kín miệng.

Hoa Trường Niệm càng thêm hoảng sợ không biết làm sao, cầu cứu nhìn về phía Hoa Vân và Hoa Vũ.

Hai người cũng không phản ứng hắn, đi theo đi vào.

Dư lại người nhà họ Vạn muốn an ủi, lại cũng không biết nói cái gì mới đúng.

Trong phòng, Hoa Vân mệt mỏi ngồi xuống trên giường đất, dựa vào trên chăn nhắm mắt lại.

Hoa Băng cởi giày, cũng bò lên tới, ngồi ở trên chăn, giúp Hoa Vân xoa đầu.

“Tỷ, tỷ đau đầu? Ta xoa xoa cho tỷ.”

Hoa Vũ cũng nói, “Tỷ, ta đem chăn đệm trải giường đều thay đổi hoàn toàn.”

Hoa Vân không nói lời nào.

Hai tỷ đệ liếc nhau.

Đầu tiên là Hoa Băng nói: “Cha mẹ cũng không phải mới hồ đồ một hai năm nay, tỷ đừng tức giận.”

Hoa Vũ nói tiếp: “Ta đã hỏi ra rồi. Là gia đình kia không biết xấu hổ, nghe được trong nhà chúng ta phát đạt, ca còn vào thư viện, liền ba ba tìm tới.”

Chuyện này không cần hỏi thăm cũng có thể đoán được. Từ trước tới nay Vạn đại cữu đều xem thường Vạn Thị, không có chỗ tốt bọn họ có thể chủ động chạy tới sao?

“Buổi chiều hôm nay ta cùng Băng Nhi đi học đường nên không biết, Trong nhà lúc ấy liền có bà ngoại cùng nhị mợ. Bọn họ vừa tới cửa, động tĩnh rất lớn, lúc ấy Táo hoa tỷ ở trong rừng kéo thảo, nghe thấy động tĩnh lập tức đi tìm ông ngoại, cha, còn có nhị cữu kêu trở về.”

Nói tới chỗ này, khuôn mặt nhỏ của Hoa Vũ có biểu tình như táo bón, không nói nên lời buồn bực. “Tỷ, nguyên lai ta còn nghĩ có phải người nhà họ Vạn, cho nên cha mẹ mới để người đi vào, ai ngờ đến, hoàn toàn không phải ah.”

Hoa Vân mở bừng mắt, nàng cũng có ý tưởng này.

“Ông ngoại một hồi mới tới, liền kêu bà ngoại không cần mang theo đồ, nói con trai lớn tới đón, lập tức phải trở về kênh rạch núi lớn.”

Ông ngoại là người minh bạch ah.

“Nhị cữu cũng sợ Tào thị lấy chuyện nhà mình tới nói, cũng kêu nhị mợ dẫn theo Táo tỷ lập tức đi cùng hắn, xiêm y cũng không mang theo.

Vạn nhị cữu sớm thấy rõ một nhà vạn đại cữu.

Kia như thế nào còn lưu lại? Khẳng định là do hai vợ chồng hiền lành kia.

Hoa Vũ thở dài. “Gia đình kia khẳng định không vui ah, nói đông nói tây chính là không đi, ông ngoại cùng Vạn nhị cữu nháo lập tức đi, liền cũng coi như cầm cự được. Cuối cùng… cha mẹ ta liền mở miệng, nếu đã tới của liền ăn xong bữa cơm hẵng đi. Xong rồi, ăn vạ.”

Hoa Vân vô lực thở dài, đồng đội heo a.

Hai đứa nhỏ cũng đi theo thở dài.

“Ta xem như minh bạch, việc này ah, cũng không thể toàn trách gia đình kia.” Hoa Băng nói: “Liền tính nết này của cha mẹ, không khi dễ, ông trời cũng nhìn không được.”

Ha? Hoa Vân vui vẻ, miệng tiểu tử này thật là càng ngày càng độc.

Hoa Vũ thế nhưng gật đầu: “Nếu không phải cha mẹ ruột, không chừng ta nhịn không được cũng muốn đi ức hiếp họ.”

Tâm tình của Hoa Vân bị hai đứa nhỏ chọc cho khoan khoái một chút. Ngẫm lại, đứng dậy đi ra, mọi người còn ngồi ở tại chỗ, đều nâng đầu ánh mắt trông mong nhìn nàng.

Phùng thị mở miệng trước: “Vân Nhi a, chuyện này đều là do nhà của ta đưa tới, nếu không phải nhà ta ở đây, bọn họ cũng không lấy cớ mà tới. Ta và nhị cữu các ngươi thương lượng qua, sáng sớm ngày mai liền đi.”

Bà ngoại Vạn cũng mở miệng: “Chúng ta cũng đi, không thể gây phiền toái cho nhà các con.”

Biết không phải người Vạn gia lưu người, nhân gia cũng tính là thức thời, Hoa Vân đối với họ cũng không xụ mặt, lại lắc đầu nói: “Chuyện này không liên quan tới các người. Các ngươi tới lâu như vậy, bọn họ không phải cũng không có tới sao? Đây là hỏi thăm được nhà ta có tiền, mới đến trộm. Các ngươi ở lại đây tốt hơn, không phải ta nói, lần này các ngươi đi, Nhị cữu không biết như thế nào, nhưng ông bà ngoại liền sợ bị đám người kia bức tử.”

Không phải Hoa Vân nói quá, trước khi đi, đôi mắt một nhà Vạn đại cữu nhìn hai vợ chồng già đều là như muốn ăn thịt người.

Ông ngoại Vạn vỗ cái bàn: “Nghiệp chướng, nghiệp chướng.”

Phùng thị còn chưa nói, Hoa Vân lại nói: “Hôm nay đã nói minh bạch ở trước mặt mọi người, nhà ta cùng nhà bọn hắn không còn một chút can hệ, bọn họ nếu lại tới cửa, ta liền đưa tới quan. Các ngươi đều lưu ở nơi này đi, còn có thể trôi qua những ngày thanh tĩnh.”

Tỉnh nàng cả ngày chỉ nhìn thấy hai cái người hồ đồ kia, còn sốt ruột.

Trấn an người nhà họ Vạn xong, Hoa Vân mới nhìn về phía Hoa Trường Niệm cùng Vạn thị.

“Ta hỏi ngươi,” Hoa Vân nhìn Hoa Trường Niệm: “Ngươi là nghĩ cái gì hả? Còn dám đem đám người kia lưu lại trong nhà, lại còn rượu ngon đồ ăn ngon tiếp đón?”

Hoa Trường Niệm khóc, khuê nữ lại không kêu cha.

“Cha không có nghĩ gì, chính là lúc ấy ngươi… Cái kia… Tào thị mấy phụ nhân kia ồn ào đến không được, ta thấy sắc mặt nương của ngươi không tốt, nói bọn họ lại không nghe, liền nghĩ để bọn họ ở lại ăn một bữa cơm, cùng lắm thì cho chút đồ vật liền đuổi đi. Vạn nhất làm nương của ngươi động thai khí… Ai biết bọn họ thế nhưng….”

Lục tung a.

Khi đó Hoa Trường Niệm có hối hận cũng vô dụng, bị hai người một trái một phải quấn lấy, cãi lại cãi không lại, liền cứ như vậy.

Trong lòng Hoa Vân tức giận, đồ vật tặng đi liền không động thai khí., thật là đại tài khí thô a.

Lại hỏi Vạn thị: “Ngươi thế nào nguyện ý để bọn họ ở lại?”

“Ô ô, hài tử sinh khí, không kêu nương.”

Vạn thị không dám rớt nước mắt: “Cha ngươi đều lên tiếng ah.”

Thật là không còn gì để nói, phu xướng phụ tùy a.

Hoa Vân nhắm mắt. “Được rồi, dù sao đã đuổi đi, về sau bọn họ cũng không dám tới.”

Tính quyền cước của mình là ăn ngon đâu.

Cùng lúc đó, nhà của Vạn đại cữu lại là một mảnh quỷ khóc sói gào.

“Nương ah, chân ta đau, đau sắp chết.”

“Cha a, ta cũng đau chân, đau sắp chết.”

Cha ah, nương a, bụng ta đau, đừng nói bị đánh hỏng nội tạng gì rồi đi.”

Ba cái nhi tử ở trên giường đất lăn tới lộn đi, khiến Vạn đại cữu cùng Tào thị gấp tới không được.

Tào thị kêu nhị tức phụ người duy nhất không bị sưng mặt. “Nhanh, chạy đi đầu thôn mời dã lang trung đến ah.”

Nhị tức phụ hoảng loạn hoảng loạn bước đi ra ngoài, vừa đi vừa gào. “Dã lang trung, dã lang trung, nhà ta xảy ra chuyện, ngươi mau tới ah.”

Tào thị tức giận tới hung hăng mắng.

Trong thôn không lớn, dã lang trung nghe thấy động tĩnh liền đi ra, bị nhị tức phụ thúc giục chạy tới nhà Vạn đại cữu, sờ soạn nửa ngày.

“Ta nhìn cẳng chân của lão đại lão nhị là bị chặt đứt xương, ta nhưng không tiếp được, đi huyện thành đi.”

“Gì? Sao lại chặt đứt? Hôm nay đi đường trở về còn tốt mà, không phải ngươi nhìn lầm rồi?”

Vạn Phúc Đông ôm bụng: “Đau quá, đau chết mất, dã lang trung, ngươi xem cho ta, có phải hay không ta cũng bị chặt đứt xương cốt?”

“Ngươi không có việc gì, chính là bụng bị đánh tàn nhẫn chút, nghỉ ngơi mấy ngày liền tốt rồi.”

“Ngươi nhìn không sai đi? Sao ta lại đau như vậy? Ngươi sờ sờ thử xem, nhìn xem xương cốt của ta có bị cái gì hay không?”

Dã lang trung không kiên nhẫn: “Ta không xem được, đi huyện thành đi, đừng có bỏ qua cơ hội nối xương liền trở thành người què.”

Dã lang trung là bị mắng mà đi ra ngoài, đương nhiên cũng không ai trả tiền cho hắn. Hắn cũng không giận, ra cửa còn cười ha hả. Gặp báo ứng đi, nên! Nghĩ tới ba tiểu con sói đau tới kêu cha gọi mẹ, còn có Tào thị cùng con dâu cả của bà ta cái mặt sưng vù, dã lang trung chỉ cảm thấy bóng đêm hôm nay thật mê người.

Xứng đáng, chính mình cực cực khổ khổ trồng mấy cây thảo dược đều bị bọn chúng gây họa không ít lần. Xứng đáng!

Bên kia Hoa Vân nghĩ, lúc này bọn họ nên phát hiện bản thân bị cái gì rồi đi, tâm tình cũng tốt lên.

“Không đuổi cũng được, ta lại đánh một lần, hung hăng đánh.”

Hoa Vũ như nhớ tới cái gì, lôi kéo Hoa Vân, nhón chân ở bên lỗ tai của nàng thì thầm nói nhỏ. “Ta cảm thấy nương cùng ta giấu diễm cái gì, không có hỏi được.”

Hoa Vân lập tức nhìn về phía Vạn thị.

Vạn thị chột dạ không dám nhìn nàng.

Đôi mắt Hoa Vân nhíu lại. “Ngươi không nói?”

Vạn thị hoảng hoảng: “Nương… không phải… nương không có đáp ứng….”

Thật là có chuyện này?

Một phòng người trừng lớn mắt.

Vạn thị bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy liền muốn khóc, đặc biệt sợ Hoa Vân sinh khí, cuối cùng không chịu được áp lực: “Chính là, chính là… Tào thị nói, Vạn Sơn Trà cùng ca ca ngươi không sai biệt lắm…”

Tròng mắt mọi người đều muốn rớt.

“Muốn kết thân….”

Bà ngoại Vạn giận tới mức run run: “Liền cái Vạn Sơn Trà kia, cùng Tào thị một khuôn mẫu khắc ra tới, Lôi tử tốt như vậy, giày xéo nha.”

Trong lòng Phùng thị cũng cảm thấy như vậy, nhưng cảm thấy Vạn bà ngoại cũng thật là quá… Kia còn không phải thân cháu gái của bà sao?

Hoa Trường Niệm nhảy lên: “Ngươi, ngươi không đáp ứng đi?”

“Không, ta làm sao có thể đáp ứng ah. Chính là không có đáp ứng, Tào thị liền tức giận, liền, liền….”

“Liền lấy đồ vật của ngươi làm bồi thường phải không?” Hoa Vân gãi gãi cầm. “Nếu ca biết được việc này sẽ như thế nào đâu?”

Khẳng định là giống như bị lửa thiêu mông, sẽ chạy trở về, tâm chắc cũng muốn tức tới hộc máu đi. Thật muốn nhìn xem một chút.

“Cũng không thể làm ca của ngươi biết, hắn khẳng định sẽ sinh khí a. Nếu tức giận, sẽ không có tâm tình đọc sách, tiên sinh người ta sẽ không cần hắn_______”

“Hóa ra các ngươi sợ ca của ta sinh khí, lại không sợ ta sinh khí ah, bởi vì ta không có ở trong thư viện đọc sách?”

“Không, không phải, cha không nghĩ tới con trở về sớm như vậy..” Thấy Hoa Vân trừng hắn, vội giải thích:

“Cha không phải có ý đó, là tưởng đem bọn họ đều đuổi đi, để các con không biết, đỡ phiền lòng. Cha cũng không làm cho Vũ Nhi và Băng Nhi biết đâu.”

Nha, vẫn là hảo tâm?

“Ta còn phải cảm ơn ngươi?”

Hoa Trường Niệm cúi thấp đầu: “Cha sai rồi, nếu không con mắng hai câu, lại đánh hai cái, xin bớt giận đi.”

Người nhà họ Hoa không cảm thấy gì, mà người nhà họ Vạn khóe miệng lại trừu trừu, này vẫn là cha con sao?

Miệng của Hoa Vân cũng trừu trừu, nếu là đánh hai cái, mắng hai câu là có thể làm hắn sửa đổi tính tình, chính mình đã sớm làm như vậy rồi có được không? Cho nàng nhìn thấy bộ dáng tiểu tức phụ chịu ủy khuất này là thế nào?

====

<<<CHUONGTRUOC

CHUONGKE>>>