CHƯƠNG TRƯỚC   ——–  MỤC LỤC  ———-   CHƯƠNG SAU

Chương 227: Mưa thành hoa

            Người dịch: Nhất & Ni & Hàm

            Người của khâm thiên giám vội tới thở gấp như cẩu, trước hừng đông rốt cuộc xây được một đài cầu mưa giống mô giống dạng, các quan viên cũng đi tri thông bá tánh của địa phuong, đều tụ tập ở dưới đài cầu mưa chờ hoàng đế giá lâm.

            Quan viên lễ bộ phụ trách hoàng đế đi ra xây đài càng là hỏng mất. Hoàng đế đi ra ngoài a, sao cố tình chọn thời điểm sáng sớm cầu mưa? Đây là ý nghĩa cái gì? Ý nghĩa rằng bọn họ phải hầu hạ hoàng đế nửa đêm ra cung.

            May mà ở kinh giao, cách gần, nếu là ở nơi xa một chút, bọn họ còn sống như thế nào?

            Hơn phân nửa đêm hoàng đế ra cung, trong lòng rất là thích thú, cũng không có buồn ngủ, khiến các cung nhân đi theo nhẹ nhành thở ra, rồi lại mạnh mẽ tăng cường tâm thần.

            Hoàng đế đi ra ngoài, nhóm vương công đại thần sao dám ngồi? May mắn ngoại trừ những trọng thần, người khác không có điểm danh, không có tư cách thông hành. Hoàng đế cũng không có nghĩ lộ ra quá nhiều, mang theo người cũng không nhiều.

            Vạn nhất Phong Hành cầu không tới mưa thì sao?

            Hoàng đế cảm thấy người ít, bá tánh lại không cảm thấy a. Phần phật một đám người các đại nhân vật mà cả đời bọn họ cũng chưa có cơ hội thấy được đều tới, chân mỗi người đều mềm, quỳ rạp trên mặt đất.

            Đáng tiếc, trời còn tối, chung quanh tuy rằng có cây đuốc, nhưng vẫn không thấy rõ mặt rồng của hoàng đế.

            Trong một mảnh đàn sáo tiếng nhạc, hai người Phong Hành cùng hoàng đế cầm tay nhau đi lên đài cao, nhìn chân trời phía đông xa xa.

            Phong Hành nhìn ánh sáng nhỏ nhoi vừa xuất hiện, nói nhỏ. “Trời sắp sáng, bệ hại, không phải còn muốn niệm kỳ văn gì đó sao? Nhanh niệm đi.”

            Hoàng đế vô ngữ, đây là sợ chậm trễ thời gian hắn đi tìm tức phụ đi. Vẫy tay một cái, một đại tổng quản chạy chậm đi lên, truyền tới một cuốn sổ con, lại cúi đầu chạy đi xuống.

            Hoàng đế mở ra, là một trang giấy thật thật dài, tròng mắt của Phong Hành sắp trừng ra ngoài. “Dài như vậy? Chờ thái dương lên cao cũng chưa niệm xong a.”

            Hoàng đế tức giận. “Yên tâm, trẫm sẽ đọc thật nhanh, nhất định sẽ đọc xong trước kia tia nắng ban mai đầu tiên hạ xuống.”

            “Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi.”

            Trong lòng hoàng đế tức giận, nhưng đừng để con cháu của hắn có người si tình như vậy.

            Mắt thấy phương đông lấp lóe ra màu trắng, hoàng đế cũng không dám chậm trễ, bằng không thời gian niệm kỳ văn Phong Hành cũng không cho hắn.

            Hoàng đế ở trên niệm, lễ bộ thượng thư có chút ngốc. Thiên văn kia đúng là từ tay hắn mà ra, nhưng chưa thấy qua hoàng đế nào tự mình làm vặn. Nhưng là… nghe sao giống thiếu thiếu một chút?

            Cầu mưa là cầu mưa, là cầu với trời cau. Bởi vậy lằm văn cầu mưa có chút tối nghĩa Cổ Áo. Ở đây không có vài người nghe hiểu, nghe hiểu cũng đều là nhân tinh, tuyệt đối sẽ không ngu ngốc mà đứng ra chỉ trích hoàng đế.

            Đại đa số người không rõ, đều dùng vẻ mặt sùng kính nhìn hai người trên đài cao.

            Hai người đang bị nhìn chăm chú đó, một người dùng khóe mắt nhìn trời tính thời gian, một người cũng nhìn trời tính toán, chờ lát nữa cũng tìm kiếm ở gần đây xem, người ở chung quanh đa số đều tụ hợp ở nơi này.

            Ánh mắt ban mai đầu tiên dừng xuống trên long quan của hoàng đế, hoàng đế cũng niệm xong một chữ cuối cùng, đưa mắt ra hiệu cho Phong Hành.

            Phong Hành đè đè tay áo rộng, vương ngón tay bày ra tư thế giống mô giống dạng.

            Dưới đài, mọi người chỉ nghe được ở không trung ẩn ẩn truyền tới âm thanh mây gió, ngẩn đầu nhìn bầu trời, vẫn là một mảnh thanh minh. Ở phía đông, mặt trời càng lúc càng lên cao, ánh bình minh càng lúc càng chiếu sáng.

            Gió bên tai, âm thanh càng lớn, mọi người chớp chớp mặt mặt trời đã lộ ra hơn phân nửa.

            Sao lại thế này?

            Hoàng đế bội phục, làm bọ làm tịch nhìn Phong Hành. Trời nên mưa.

            Xôn xao__

            Trời mưa.

            “Mưa, mưa, thật sự là mưa!”

            “Trời mưa, thật sự trời mưa.”

            Dân chúng một mảnh vui mừng, nhảy dựng lên vương tay tiếp đón hạt mưa, giọt mưa thanh triệt, lạnh căm căm thẳng tiến vào nhân tâm của mọi người, nơi đất đai khô ráo đầy tro bụi nháy mắt đã ướt đẫm.

            Chúng quan viên sợ ngây người, quốc sư đại nhân của bọn họ quả nhiên thật có thủ đoạn a.

            Bá tánh lại cười, lại khóc, quỳ gối ở trên bùn đất dập đầu về phía đài cao, quan viên tùy theo thuần phục mà quỳ xuống.

            Mưa rất lớn, cũng thật lớn.

            Không biết ai hô lên tiếng. “Này trong mưa còn nở ra hoa kìa.”

            Mọi người kinh ngạc, sôi nổi ngẩn đầu nhìn lên, quả nhiên, ở màn mưa tinh mịn nở ra một đóa hai đóa hoa, hoa đào, hoa mẫu đơn, hoa thủy liên, đóa hoa trong suốt trong màn mưa, bay lả tả xuống, có rất nhiều người duỗi dài cổ mở to miệng tiếp được.

            “Đây là nước phúc, đây là nước phúc a.”

            “Đây là nước tiên, bao trị bách bệnh a.”

            Mọi người nghe thấy thế, càng vội vàng duỗi đầu đi tiếp. Cao cao nhìn xuống, chính là một đám người quỳ trên mặt đất ngửa đầu di động trái phải, may mắn có quan binh tới giữ gìn trật tự.

            Hoàn đế kinh ngạc, còn duỗi tay ra tiếp đón một đóa hoa đào, dừng ở trong lòng bàn tay, tan chảy thành nước rơi xuống trên mặt đất.

            Mới vừa rồi mưa rơi, hắn cùng Phong Hành đứng ở trong cái lồng khí trong suốt, cũng không bị mưa bụi bám vào người, đài ở dưới chân cũng khô ráo, mà ở bên ngoài ba bước, ướt thành một vòng.

            Mưa vẫn còn rơi, Phong Hành tới gần hay bước.         “Mưa như vậy, ta chỉ có thể làm trong chốc lát.”

            Hoàng đế che giấu kinh ngạc, cười nói: “Quốc sư đại nhân làm thật tốt, thế nhưng còn có thể làm mưa thành bông hoa, ta thật sự rất vinh dự khi được nhìn thấy nó.”

            Phong Hành cười nói với vẻ mặt u sầu. “Đây là ta cân nhắc tạo ra để dỗ dành thê tử của ta.”

            “Thê của của quốc sư hẳn rất hạnh phúc, có phải hay không?”

            Phong Hành cười nhạt. Hoa Vân đúng là cao hứng, nhưng mẹ nó cái tên hệ băng kia lại tới làm rối, trực tiếp xây một tháp lâu đài đông lạnh tới, còn không phải là mười lăm cấp sao? Khoe khoan cái rắm!

            Hoàng đế âm thầm cười cười, không hỏi nữa, trong lòng nói, quốc sư vẫn là quá trẻ tuổi a, sắc mặt này vừa thấy là biết không tốt.

            Phong Hành ổn định tâm thàn, nói. “Mưa này rơi ở diện tích không lớn, ta sẽ đi bốn phía làm một chút, làm mấy nơi đất khô hạn đều dính dính nước, thuận tiện tìm người.”

            Hoàng đế gật đầu, thầm nghĩ, chân chính là đi tìm người đi.

            “Bất quá bệ hạ cũng không cần lo lắng, dựa vào khí ẩm trong không khí phán đoán, ít ngày nữa sẽ có mưa to, sẽ không hạn hán tiếp.”

            Hoàng đế nghe hiểu, là sẽ có mưa to. Tới, hắn đi về trò chuyện với khâm thiên giám một chút đi, không nên chậm trễ việc quốc sư tìm thê tử.

            “Trước buổi trưa, quốc sư nhất định phải trở về, trẫm ở trong cung mở tiệc cho quốc sư.’

            Phong Hành gật đầu, nơi này cách kinh thành không xa, cưỡi ngựa mười lăm phút, diện tích khô hạn cũng không lớn, hoàn toàn có thể tới kịp.

            Trong sự mang ơn đội nghĩa của bá tánh, hoàng đế chậm chạp hồi cung.

            Phong Hành xuống đài cao, ở trong sự ủng hộ của bá tánh, một bên “trời mưa”, một bên tìm thê tử, còn cùng bá tánh nhiệt tình hỏi thăm có từng gặp qua người kỳ quái hay không.

            Ở biên quan.

            Hoa Vân ăn uống no đủ, lại từ Bạch Sa Trấn chạy tới đại doanh.

            Trọng Vạn Lý nóng lòng một đêm, sáng sớm mang theo đôi mắt thâm quần, ăn không ngon.

            Khi Hoa Vân đi vào, thân binh chính là một lần nữa mang đồ ăn đun nóng đem vào. Một mặn một lạt, cháo cùng màn thầu. Nhìn liền không muốn ăn.

            Hoa Vân liếm liếm khóe miệng. “Nướng cho ta một đầu dê đi.”

            Thân binh đối với Hoa Vân vừa kính lại là sợ, nghe nàng nói chuyện, theo bản năng đáp ứng, rồi mới kịp nhớ tới mình là thân binh của Trọng Vạn Lý, không thể nghe người khác sai sử, quay đầu đi nhìn Trọng Vạn Lý.

            Trọng Vạn Lý nghe tới dê nướng, dạ dày lại dâng lên vài phần không thoải mái, hôm qua mới xé xác người… Thôi, nàng thích ăn liền để nàng ăn đi. Mới gật gật đầu.

            Thân binh đem khay gỗ đựng đồ ăn đặt ở trước mặt Trọng Vạn Lý, rồi xoay người đi ra ngoài.

            Hoa Vân còn nói thêm. “Thời điểm lấy huyết dương, nhớ lấy lại cho ta một bồn, ta muốn uống.”

            Thân binh ngơ ngẩn. “Không chưng chín mới ăn?”

            “Không cần, chỉ cần huyết sống.”

            Thân binh ngơ ngác “a” lên một tiến rồi bước đi. Đi vài bước mới bừng tỉnh. Trách không được hắn luôn thấy kỳ quái, Hoa Vân cô nương thả mái tóc phía trước xuống, nên không nhìn rõ đôi mắt.

            Xem ra, đêm qua không ngủ được đi.

            Hết chương 227

CHƯƠNG TRƯỚC   ——–  MỤC LỤC  ———-   CHƯƠNG SAU