Chương 252: Tang thi vương

            Người dịch: Nhất & Hàm

            Đại thống lĩnh cả kinh, đúng thật là đại nhân vật a, phải biết rằng đao phủ hôm nay chính là có biệt danh Chém Một Đao, nổi tiếng ở trong kinh, hắn cũng quen biết người kia. Thế nhưng hắn lại dịch dung giống tới mức không có ai phát giác.

            Người kia tự nhiên không phải Chém Một Đao, bởi vì Chém Một Đao có hàm răng ố vàng, nhưng kẻ điên ở trên hình đài kia lại có một hàm răng trắng.

Đại thống lĩnh hoàn hồn, lập tức kéo Hoa Lôi bay lên hình đài.

Thành lão bản chém mấy đao, thấy hai người chạy tới trước mắt, trong mắt của hắn chứa đựng cảm xúc thỏa mãn vô cùng, còn có sự đắc ý không nói nên lời. Nói với Hoa Lôi:

“Ta tự tay báo thù cho toàn tộc.”

Nói xong, trong miệng phun ra một ngụm máu đen, trợn tròn mắt, mặt vẫn còn mỉm cười đồng thời ngã ra phía sau.

Đại thống lĩnh tiến lên nhìn xem, sau đó lắc đầu. Người đã chết. Hắn lại duỗi tay sờ sờ phía sau trong cổ, kéo xuống một tấm mặt nạ da người. Quả nhiên là Thành lão bản, trên mặt chứa một loại an tường bình tĩnh khó nói nên lời.

Hoa Lôi lẩm bẩm. “Thật không cảm thấy hắn rộng lượng như vậy.”

Đại thống lĩnh rùng mình.

Hắn nói chính là báo thù cho toàn tộc. Trong tộc có bao nhiêu mạng người? Hắn lại chỉ giết một mình Vạn đại nhân liền thỏa mãn?

“Trạm dịch___”

“Báo___”

Một người thị vệ chạy đi lên, thần sắc thật sự khó coi thấp giọng bẩm báo. “Trạm dịch truyền tới tin tức, toàn bộ người nhà họ Vạn bị sung quân đều đã bị độc chết. Nam nữ già trả, không một người nào may mắn thoát khỏi.”
           

Hai ngày sau khi bị xét nhà, toàn bộ người nhà họ Vạn đều trở thành tội dân, thánh chỉ đưa xuống, buộc toàn bộ sung quân Nam Cương làm khổ dịch. Trên có lão thái thái 80 tuổi, dưới có em bé còn trong tả lót, không một người may mắn thoát khỏi.

Một đám người ưởng ưởng, tự nhiên sẽ không đi nhanh được. Hoàng đế lại có lệnh phải để bọn họ tồn tại đến cùng, cho quan binh phái đi áp giải cũng không dám quá mức thúc giục. Đi vài ngày rồi, nhưng cũng chỉ mới ra khỏi vùng đất kinh đô.

Quan binh áp giải vốn còn đang nghĩ có nên trộm lười một chút, tìm một chiếc xe lớn đem người đưa đi cho nhanh. Nhưng mới ngủ một giấc thức dậy, toàn bộ người nhà họ Vạn đều đã thất khiếu đổ máu, toàn bộ chết sạch. Binh lính trong đội cũng thiếu mất một người.

            Đại thống lĩnh còn có cái gì không rõ? Thành lão bản là trước giả dạng thành binh lính áp giải, sau khi hạ độc toàn bộ người nhà họ Vạn, kế tiếp liền giả thành đao phủ tự mình lên pháp trường băm kẻ thù.

            Đại thù đã báo, hắn cũng mỉm cười đi xuống cửu tuyền.

            Chuyện gì a.

            Vạn gia cũng không có chậm rãi tiêu vong, mà là bị người ta giết sạch cả nhà a. Thật là gậy ông đập lưng ông.

            Hoa Lôi nhìn chân dung của Thành lão bản, trầm mặt không nói. Trong lòng mặc danh có chút bi thương. Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, nếu hắn là Thành lão bản, chỉ sợ cũng sẽ điên cuồng như vậy. Trong lòng ngược lại cảm thấy có vài phần lý giải với hành động của hắn.

            Chờ trở về, Phong Hành thấy thần sắc của hắn không đúng, hỏi hắn vì sao như thế, Hoa Lôi mới nói.

            Phong Hành lại là cười nhạo. “Ngươi cũng đừng có làm kiêu, loại sự tình này, ở nơi đó của chúng ta cũng quá thường thấy. Ngươi giết ta, ta giết ngươi, chúng ta đã sớm quen rồi.”

            Hoa Lôi ngẩn ngơ: “Không phải ngươi từ Tiên Giới xuống sao? Sao có thể__”

            “Có cái gì không thể?  Phong Hành nhàn nhạt nói: “Trừ bỏ đồng bọn vào sinh ra tử, tất cả mọi người đều có thể hạ sát thủ với ngươi, bất quá là coi anh mạnh hơn mà thôi.”

            Hoa Lôi kinh sợ, tỏ vẻ không thể tiếp thu được.

            Phong Hành cười hì hì: “Đừng nói uy danh của Hoa Vân truyền xa như thế nào, chính là ta a” Phong Hành giơ hai tay lên. “Trên tay ta dính qua không biết bao nhiêu mạng người, tuyệt đối không ít hơn Trọng Vạn Lý là bao.”

            “Vậy___ đại muội của ta__”

            “Hoa Vân a.” Phong Hành cười tới thật ôn nhu. “Ta so với nàng, liền giống như lấy ngươi so với Trọng Vạn Lý.”

            Hoa Lôi mở to miệng, nửa ngày mới nói: “Không hổ là Hoa Vân nhà ta.”

            Dĩ vãng mỗi khi vào tháng chạp, kinh thành sẽ náo nhiệt lên. Đương nhiên, mặc kệ lúc nào, kinh thành vẫn đều náo nhiệt. Nhưng tháng chạp lại luôn phá lệ náo nhiệt hơn. Năm nay, trong kinh náo nhiệt, đồng thời lại mang theo một chút tâm tư thấp thỏm.

            Không nói tới vụ án lớn của Vạn đại nhân, chính là ở chợ bán thức ăn cũng bị chém mười mấy người. Một mình Thành lão bản, cũng liền đủ khiến đông đảo quan viên ở kinh thành đề phòng, không có tâm tư qua năm mới.

            Từ quan lớn tới quan nhỏ, có quyền hay không có quyền, đều vắt hết óc nghĩ, dĩ vãng chính mình có trở mặt ức hiếp hay đắc tội ai hay không, thậm chí có từng xử oan cho ai hay không, trong dó có nhân vật độc giống như Thành lão bản hay không, cần phải tranh thủ vãn hồi. Thật là muốn mệnh mà. Hơn một trăm người nhà họ Vạn đều chết ở trên tay của hắn, một dòng tộc cường thịnh như thế cứ như vậy bị chặt đứt.

            Chuyện xưa của Thành lão bản được truyền đi rộng rãi, phố phường tửu lầu không ít người thiếu não, mỗi ngày xúc động phẫn nộ kiêu la. Cái gì phải làm như vậy, ngày nào đó bị quan bức tới không còn đường sống, liền sẽ hạ độc cả nhà của hắn, làm cả nhà hắn chết. Bằng không chính là nói, cùng lắm thì đi theo địch quốc, để cho hắn bị tội danh bức dân tạp phản.

            Đương nhiên, hoàng đế còn chưa có trái tim rộng rãi tới mức chịu đựng được những ngôn luận loại này. Thực nhanh liền có binh mã tìm tới những người kia, đem họ bắt ném vào nhà lao. Chờ họ ngoan ngoãn nhận sai, đánh mấy đại bảng mới thả ra. Còn người nào vẫn luôn ngạnh cổ “quan bức dân phản” thì ở bên trong ăn tết luôn đi, mỗi ngày cũng sẽ được ăn vài cây đại bảng.

            Thực nhanh, liền không còn ngôn luận quá kích.

            Nhưng trái tim của những nữ quyến trong đại trạch cũng là hoảng loạn không thôi. Mỗi ngày ăn cái gì, uống cái gì đều phải thử xem có độc hay không trước. Dù đó là những người nam nhân luôn ra vẻ không để bụng, nhưng cũng lặng lẽ giấu ngân châm trong tay áo.

            Bên ngoài một mảnh hoảng sợ, Phong Hành ở nơi này lại kinh hỷ không thôi. Không nghĩ tới tinh hoa của những vị dược kia lại mạnh mẽ tới như vậy. Thân thể của Hoa Vân nhanh chóng chuyển biến tốt đẹp, tuy rằng vẫn còn yếu ớt, nhưng đã có thể chịu được dị năng trị liệu.

            Dị năng của hắn hệ thủy, tuy rằng trị liệu không thể so bằng dị năng hệ mộc, nhưng bởi vì sự hiếu chiến của Hoa Vân, trước kia hắn đặc biệt chuyên môn nghiên cứu qua rất nhiều phương hướng điều trị, thậm chí còn đoạt bát cơm của bác sĩ trong đội, chuyên môn hộ lý Hoa Vân.

            Đem Hoa Vân dời ra khỏi khoang dưỡng thương, cẩn thận đặt ở trên giường trị liệu.

            Ở trong mắt Hoa Lôi, Hoa Vân phù phiếm cách mặt đất ba thước, trên người bọc một tầng hơi nước thật dày, chỉ lộ ra cái đầu.

            Không có mặt quần áo, bất quá cũng không nhìn thấy được cái gì.

            “Cái kia… Sao ta cảm thấy, đại muội có chút không giống trước?”

            Cách nhiều ngày nhưu vậy, Hoa Lôi rốt cuộc nhìn thấy Hoa Vân, gắt gao nhìn chằm chằm mặt cô. Làn da nứt nẻ đã biến mất không thấy, chỉ còn lại làn da trơn bóng. Có thể thấy được thương thế của Hoa Vân đã thực sự chuyển biến tốt.

            Phong Hành trợn trắng mắt nhìn hắn. “Ngươi thử ở trong nước mấy ngày xem?”

            Hắn biết Hoa Lôi nói chính là cái gì, trong lòng đắc ý không thôi, nhưng hắn mới không có giải thích vì sao sẽ như vậy đâu.

            Hoa Lôi nghĩ nghĩ, cũng đúng, nếu hắn ngâm trong nước, cũng sớm bị sưng thành cái bao tải, đại muội biến thành như hiện tại cũng là bình thường.

            Phong Hành chuyển tới vị trí phần đầu của Hoa Vân, luôn mãi suy tư, vẫn không dám trực tiếp tiến vào phần đầu, không quá an toàn. Lắc đầu, lại vòng tới chỗ tay của nàng, chậm rãi vương tay, hơi nước lui về phía sau, lộ ra bàn tay của Hoa. Vẫn hoàn hảo như lúc ban đầu.

            Lòng bàn tay Phong Hành dán lên lòng bàn tay của Hoa Vân, dị năng hệ thủy biến hóa thành những sợi tơ, chậm rãi chui vào trong lòng bàn tay của Hoa Vân, xoay quanh tẩm bổ, lại chậm rãi bò đi hướng cánh tay.

            Hoa Lôi không có nhìn Hoa Vân, chỉ khẩn trương nhìn chằm chằm mặt của Phong Hành. Thấy hắn từ lúc bắt đầu đều là biểu tình nhẹ nhàng mà sung sướng, dần dần lại biến thành ngưng trọng, đột nhiên mở mắt, trong mắt có cực độ khiếp sợ, sắc mặt biến trắng, trên trán điều là mồ hôi, tay cũng run lên, cuối cùng, đặt một ngồi ở trên mặt đất.

            Hoa Lôi nóng nãy, vội vàng nâng hắn dậy, chỉ vào Hoa Vân hỏi. “Đại muội của ta thế nào?”

            Phong hành ho khụ khụ khụ khụ nửa ngày, mới nói: “…. Ta còn không có chuẩn bị đầy đủ.”

            Hoa Lôi: “…. Làm ta sợ muốn chết, sao ngươi lại hấp tấp như vậy?”
           

            Đối mặt sự khinh thường của Hoa Lôi, Phong Hành cúi đầu không có phản kích trở về, trong lòng lại hô to. Ta mới là bị hù chết, trong cơ thể Hoa Vân thế nào lại xuất hiện kinh lạc của tang thi vương?!

Hết chương 252

CHƯƠNG TRƯỚC   ——–  MỤC LỤC  ———-   CHƯƠNG SAU