Chương 83: Gương.

Edit: Daniel.

Beta: Hoa Anh Túc Độc.

Ba mẹ con đến thẳng quầy gương đồng, mục tiêu xác định.

Tiểu nhị là một thiếu nữ, thuận thế đưa gương đồng nhà mình ra, nói ba hoa chích chòe các kiểu gương đồng thau đơn giản được mài giũa bóng loáng.

Hoa Vân lấy một cái gương nhìn, mặt mày này… Nhẹ tay chạm lên hàng mi, khóe mắt dài, không xấu, cũng không khó coi.

Buông gương xuống, Hoa Vân có chút buồn bã, hình như có chút giống với bộ dáng nguyên bản. Đó là bản nhân của nàng, nàng cũng đã quên hình dáng của mình khi mười một, mười hai tuổi. Nếu trải qua một lần sinh tử đó là luân hồi, thì nàng không biết đã luân hồi bao nhiêu lần. Làm sao mà nàng có thể nhớ rõ bộ dáng lúc trước như thế nào được?

Vạn thị chạm vào cánh tay nàng: “Thích cái này không?”

Hoa Vân hoàn hồn, lại cầm lấy cái kính tròn lần nữa, cái kính tròn tròn được mài giũa bóng loáng, chung quanh được viền một vòng hoa, Không nói là có thích hay không, chí có thể nói cái gương này thật tốt, làn da lỗ chân lông hơi thô một tí cũng nhìn không ra.

Gật đầu nói: “Vậy mua đi.”

Vạn thị nghĩ nghĩ: “Cái này thật ra rất tinh xảo, ngươi và Vũ nhi có thể tùy thân mang theo, ta mua hai cái nhé?”

Hoa Vân muốn nói mình không cần, nhưng sau đó nghĩ đến Vạn thị cũng có thể dùng, liền gật đầu.

Ai ngờ tiện đà Vạn thị lại nói: “Lại mua một cái để trên tủ cho tỷ muội các ngươi chải đầu.”

Hoa Vũ thấy Vạn thị khó có được lần hào phóng, liền chỉ vào một bên cho hai người xem: “Nương, tỷ, cái kia mới là lớn nhất. Nương, ngươi mua cái đó được không?”

Hai người nhìn theo, hô, thật là lớn. Chỉ thấy trên tường treo một cái gương đồng cao một trượng hai nạm gỗ chạm đến đất, không ít nữ hài tử cố ý đi ngang qua. Ngượng ngùng trộm nhìn, còn đi chung quanh, xem coi dáng người mình có đẹp hay không.

Vạn thị cười giận: “Muốn chèn ép nương à. Đây là bảo bối lão bản dùng để trấn cửa hàng, ngươi muốn mua người ta cũng không có bán đâu.”

Nhà nào dùng cái gương to đến rơi xuống đất như vậy a. Nữ tiểu nhị cười ngâm ngâm giải thích nói: “Ngài nói đúng rồi, chủ nhân chúng ta tiếc. Bất quá nếu ngài muốn một cái giống vật, ta có thể hỏi chủ nhân một chút, có thể tốn không ít tiền đâu.”

Vạn thị liền nhìn Hoa Vũ, Hoa Vũ vội lắc đầu: “Không muốn, không muốn, lớn như vậy, có thể đem chúng ta cất vào trong đó luôn rồi.”

Nữ tiểu nhị biết trong lòng các nàng không có khả năng không muốn, cũng không chê, lấy một cái gương đồng một thước vuông ra: “Vậy các ngươi xem khối này thế nào? Vừa vặn để chải đầu.”

Khối gương đồng này cũng tốt, chỉ là hoa văn đơn giản hơn một chút, chỉ có mấy cái hoa vân đám mây, bộ dáng cũng không có nhiều hoa thảo lắm, Vạn thị liền do dự, cảm thấy tiểu cô nương nên dùng nhiều đồ vật có vẽ hoa thảo a.

Nữ tiểu nhị thấy nàng không vừa lòng lắm, lại đánh giá Hoa Vân, Hoa Vũ, hỏi Vạn thị: “Ta thấy hai cô nương này thích cái lớn như cái này a.”

Muốn cái lớn, đó là dấu hiệu trưởng thành. (Daniel: lão tinh dậy thì J)

Vạn thị gật đầu, cảm khái nói: “Không nói thì đúng là không thấy, đều sắp thành đại cô nương rồi.”

Nữ tiểu nhị cười cười, đi qua một bên cầm cái gì đó tới: “Vậy ngài xem cái này có được không?”

Ba người nhìn lại, là một cái hộp trang điểm khắc hoa.

Nữ tiểu nhị mở hộp trang điểm ra, mở ra tầng cao nhất, bên trong có khảm một mặt gương đồng, vừa khít với vách gỗ, chỉ là một bên cố định, một bên gập lại, cái gương đồng kia liền đứng nghiêng vững vàng.

“Ngài thấy thế nào? Cô nương lớn, nên có hộp trang điểm của mình để trâm cài phấn hoa. Mặt gương đồng này cũng không nhỏ, vừa vặn để cô nương trang điểm chải chuốc. Tuy rằng quý giá một chút, nhưng đáng nha. Ngài xem xem, phía trên khắc hoa, Hải Đường bốn mùa, do sư phụ già khắc ra, cái này có điền sơn, năm màu, đều thanh thoát tươi sáng.”

Người này xác thực giống người nhà quê mới vào, nàng tuyệt đối sẽ không chọn. Nhưng người nhà này không giống, tuy rằng cách ăn mặc giống mọi người trong thôn, vải dệt không phải loại tốt nhất, nhưng xiêm y rắn chắc không một mụn vá. Nữ tiểu nhị đôi mắt độc, phàm là trong túi không có nhiều bạc, bước vào xem đồ không khỏi sợ đầu sợ đuôi, hơn nữa thấy của quý bán thì trên mặt sẽ biểu lộ sự khiếp sợ.

Người nhà này, vào thẳng cửa hàng đến quầy gương đồng, ý là nhất định phải mua. Hơn nữa nghe ý tứ của nương, là vạn phần chịu cho hài tử tiêu tiền.

Mình lấy hộp trang điểm đem lại đây, trong mắt ba người chỉ có sự hiếm lạ, cũng không bất an lo lắng không đủ bạc. Nếu chỉ là hai cái đứa nhỏ như thế, có thể vì còn nhỏ nên không hiểu mà giải thích. Nhưng người nương này có tiền, có thể thấy là thực sự có tiền.

Trong nhà có tới mấy ngàn lượng bạc a, Vạn thị tự tin là đủ, nàng tự nhiên không nghĩ tới người ta buôn bán làm ăn khôn khéo, chỉ từ tinh thần liền đánh giá tính toán lấy một bút tiền của nàng.

Vóc dáng Hoa Vũ chưa cao, nhón chân nhìn, đếm: “Nương, cái này có tới ba tầng đó.”

Nữ tiểu nhị cười cười, kéo hết ra: “Không phải, tầng thứ nhất còn có hai tầng cách bên trong, hơn nữa hai tầng trên này dùng đầu gỗ làm hai ô vuông một lớn một nhỏ, để đồ không lộn xộn.”

Quả nhiên, tầng thứ nhất có ba ô vuông cách nhau thật đều, để trâm càu hay lắc tay rất thích hợp. Tầng thứ hai cách thành sáu cái ô vuông, để vòng tay hay khuyên tai đều thích hợp.

Tầng thứ ba không có vách ngăn, nhưng tầng ngầm phía dưới nhanh nhẹn linh hoạt. Có thể giấu đồ.

Đương nhiên, loại ám cách này Hoa Vân không để ở trong mắt. Có ích lợi gì, hộp trang điểm lớn như vậy, còn làm bằng gỗ. Bị người lấy đi thì hai chân còn có thể đá bể tan, có thể giấu được cái gì?

Hoa Vũ rất là thích: “Nương, ngươi dùng cái này nha, đồ vật gì để hết vào trong, ta và tỷ muốn chải đầu liền vào phòng ngươi. Nương, ngươi dùng cái này a.”

Trong lòng Vạn thị cũng thích, nhà mẹ đẻ nàng nghèo, khi xuất giá trừ hai kiện y phục mới thì cũng chỉ có cái ngăn tủ với bồn rửa mặt bằng giá gỗ. Nàng nhắm hai mắt lên kiệu hoa, của hồi môn thật sự nghèo kiết hủ lậu a.

Bất quá, nếu không phải nhà nàng nghèo, Lý thị cũng sẽ không để nàng gả cho Hoa Trường Niệm.

Đều là gỗ sơn đỏ thẫm giống nhua, nhưng mấy năm qua đi, ngăn tủ còn miễn cưỡng dùng được, giá gỗ thì đã bổ ra nhóm lửa. Nàng khi nào thấy được gia sản tinh xảo xinh đẹp.

“Chỉ là…” Ba lượng bạc rất nhiều đó.

Nữ tiểu nhị ánh mắt sáng lên: “Nếu ngài thành tâm muốn, ta nói với chủ nhân một tiếng, cho ngài giảm giá một chút.”

“Cái này…”

“Muốn, cứ để nó qua một bên trước, chúng ta đi xem cái khác.”

Hảo sảng như vậy, không phải Hoa Vân thì là ai.

Nữ tiểu nhị vui mừng đem hộp trang điểm ôm đến quầy trống bên trong, đây là sợ khách nhân khác xem trọng rồi xảy ra tranh chấp.

Vạn thị trộm nói với Hoa Vân: ” Nương còn chưa có trả giá đó, ngươi tính rồi sửa sửa một chút, làm gì có vật nào không ép giá? Ngươi phải cố học gắng học cách sinh hoạt như thế nào?”

Hoa Vân lau chóp mũi, nàng xác thực không rành buôn bán, trước kia mua đồ, bán đồ cần ép giá, nàng chỉ cần phô ra dị năng sáng ngời liền tốt, dù sao nàng cũng sẽ không để cho người ta khiến nàng bị thâm hụt tiền, cũng sẽ không để chuyện bất lợi với mình.

Đi tới thời không này, bạc tới quá dễ dàng, ách, cái đó là đối với Hoa Vân mà nói, bởi vậy nàng không có cảm thấy có cái gì quá đáng. Hoặc là nói, không có cảm giác mua đồ giống như cắt da cắt thịt như trước kia.

Như vậy không tốt, phải sửa.

Hoa Vân lập tức quay lại nói với nữ tiểu nhị: “Mua cái này, rồi đưa cho ta một mặt gương lớn như vậy nữa.”

Nữ tiểu nhị đang cười lập tức cứng đơ: “Cô nương, cái hộp trang điểm kia có cái gương nên mới quý như thế.”

Bằng không một đám đầu gỗ khắc hoa có thể quý chỗ nào?

Hoa Vân: “…Ngươi thấy đưa cái gì tốt?”

Nữ tiểu nhị cảm thấy buồn cười, trái phải nhìn, lấy qua một đồ vật gì đó đỏ thẫm: “Ta thấy hai vị muội muội lớn lên xinh đẹp, tiệm chúng ta có bán vải lụa, đưa các ngươi vài thước làm xiêm y đi. Ngươi xem, đỏ diễm lệ thế này ăn tết rất là xinh đẹp đó.”

Ba người duỗi đầu nhìn, toàn âm thầm bĩu môi. Lụa? Nói như khen ngược, bất quá chỉ là vải bông dệt sáng một chút. Bây giờ nhìn thì lóe sáng, có vẻ xinh đẹp, nhưng thực tế kinh vĩ tuyến hơi thực, ngâm nước một lần liền giảm, tươi sáng không được mấy ngày.

Nhưng với người nông thôn, cái này là đồ tốt, cho hài tử làm xiêm y mặc, nở mày nở mặt a.

Có chút không muốn nhưng Vạn thị không phải là người có thể thẳng tính nói cự tuyệt. Trên mặt vẫn mang ý cười, còn duỗi tay nhận lấy.

Nàng chỉ nghĩ tiếp nhận một cái rồi cự tuyệt, nhưng ở trong mắt người khác thì chính là bộ dáng muốn lấy.

Một bàn tay nghiêng qua cầm lấy: “Ta muốn.”

 

CHƯƠNG TRƯỚC                              CHƯƠNG SAU