Chương 91: Nhà mẹ đẻ.

Edit: Daniel.

Beta: Hoa Anh Túc Độc.

Thật là xa, giữa đường đổi một chiếc xe bò, đi thêm chút nữa đã vào núi, men theo đường núi khúc chiết thêm nửa canh giờ, mới thấy thôn nhà mẹ đẻ của Vạn thị.

Thật là Khe Suối chết người ta mà.

Cũng không biết năm đó Lý thị nói như thế nào thì người ta mới chịu gả con gái, đúng là dụng tâm a.

“Nương của ta năm đó sinh sáu hài tử, nhưng nhà nghèo nên cuối cùng chỉ còn ba đứa sống sót, bởi vậy, các ngươi chỉ có đại cữu, nhị cữu, nương là lão tam.”

“Đại cữu của các ngươi lớn hơn nương mười tuổi, nhị cữu hơn năm tuổi, năm đó khi nương xuất giá, đại ca đã có hai tiểu tử một nhi nữ rồi, nhà nhị ca hai khuê nữ một tiểu tử. Để nương tính xem…” Vạn thị bấm đầu ngón tay: “Đại lang là con của đại ca gọi là Phúc Lai, hai mươi tuổi; nhị lang cũng là con đại ca gọi là Phúc Toàn, mười tám; tam lang là con nhị ca, gọi là Phúc Sơn, mười bảy tuổi. Đỗ Quyên là đại cô nương của nhị ca, mười chín; Táo Hoa là nhị cô nương, mười năm; còn Sơn Trà là tam cô nương, mười bốn. Ai, không biết sau này có thêm nhân khẩu nào hay không, mấy đứa lớn có lẽ đã thành thân hết rồi…”

Bọn nhỏ bắt chước bấm ngón tay, Hoa Lôi bảo: “Ba biểu ca, ba biểu tỷ, các ngươi có nhớ thứ tự hay không không quan trọng. gặp người gọi là ca là tỷ được rồi.”

Hoa Vũ, Hoa Băng gật mạnh đầu, buông xuống ngón tay đang đếm loạn xuống.

Vạn thị bật cười: “Khi nào thấy người thì hỏi rồi nhỡ kỹ là được.”

Hoa Vũ hướng về đường núi phía sau nhìn: “Nương, sao lại không thấy có người nào khác về nhà mẹ đẻ?”

“Cái Khe Suối này là khe suối chết người, không phải nhà nghèo khổ ai lại nguyện ý gả nữ nhi vào? Cô nương trong thôn gả ra ngoài cũng khó trở về. Biết bao nhiêu người nhiều năm không thể trở về một chuyến. Ai, ở xó xỉnh núi không có mấy ngày được sống tốt. Đi ra ngoài quá tốt liền không muốn trở về thăm nữa.”

“Vậy, nương, năm đó ngươi nói với cha như thế nào?”

Vạn thị thất thần, chậm rãi cười: “Mấy lão thái thái lo chuyện đó.”

Cái gì? Địa phương xa như vậy, thật đúng là mệt Lý thị lo chuyện phu thê hai người.

“Ta còn phải cảm ơn bà.”

“Đúng vậy, nếu không nhờ bà ta, làm sao có ta được.”

“Đúng vậy, tri ấn báo đáp, sau này ta với cha ngươi phải nghe lời bà ta nhiều hơn đó.”

Còn không phải khiến Lý thị nôn chết sao.

“Ha ha ha…”

Thôn cũng không lớn, nhìn bộ dáng chỉ có mấy chục hộ. Tựa vào núi xây phòng mà ở, tất cả đều dùng đá nhỏ đá lớn của núi mà xây thành, thậm chí nóc nhà cũng là phiến đá thô, tường viện cũng là đá, nhưng thật ra nguyên liệu tự nhiên, trọn vẹn một khối với núi đá xung quanh. Xa xa có thể nhìn được sân mỗi nhà, tường viện cũng cao hơn một chút, còn có thể thấy ớt cay hoặc gậy xuyên bắp dưới mái hiên.

Bước chân Vạn thị trầm trọng nặng nề, ngừng trước một hộ nhân gia. Hết do dự lại do dự, nhìn cây táo thô to bên cạnh, hít sâu một hơi, duỗi tay đẩy, cánh cửa màu nâu kẽo kẹt mở ra, trong sân cũng không thấy người.

“Sao lại vậy… Không có ai sao?” Vạn thị nhẹ giọng tự nói, có chút thất hồn lạc phách đi vào sân.

Hoa Lôi đi theo phía sau, lại nhíu mày, hô to: “Có người ở nhà không?”

Vạn thị cả kinh, cả người run run, đôi mắt nhìn chằm chằm ngoài cửa, cẳng chân xoay tròn như muốn chạy ra ngoài.

Hoa Vân duỗi cánh tay ra, ôm lấy nàng, đã đến chỗ người ta rồi còn muốn trở về?

Liền thấy cửa phòng mở ra, một lão phụ nhân ra tới, nhăn mặt nhìn đoàn người: “Các ngươi là ai vậy? Tới nhà ta làm gì?”

Hoa Vũ kéo kéo ống tay áo Hoa Trường Niệm, hỏi: “Cha, đây là bà ngoại của ta sao? Nương ta lớn lên không giống bà a.”

Hoa Trường Niệm vội nhỏ giọng quát: “Nói bậy cái gì vậy, đây là đại cữu mẫu của các ngươi đó.”

A?

Này này này, cái người mặt gầy nhom vàng vọt khô nứt, giữa mày còn có nếp nhân, nhìn người còn nghiêng cúi đầu như đang đánh giá cái gì. Đây mới là đại cữu mẫu?

Vậy bà ngoại là cái dạng gì?

Đại cữu mẫu lức này không kiên nhẫn bước lên, lại hỏi: “Các ngươi tìm ai? Đi nhầm nhà rồi.”

Trên mặt Vạn thị không thể nói là cao hứng, hô một tiếng: “Đại tẩu.”

“A? A, a, là… Thanh nương tử?”

Miệng đại cữu mẫu há lớn, mới nhận ra, liền thô giọng hướng vào trong nhà kêu: “Cha bọn nhỏ, mau ra đây, Thanh nương tử về rồi.”

Lẹp xẹp, lẹp xẹp, một nam nhân nhìn già bước ra, bên cạnh có có một nữ hài một nam hài đi theo.

Lần này, Hoa Vũ cũng không dám đoán là ông ngoại, hẳn là đại cữu.

Vạn đại cữu trưng ra gương mặt như lão ông, híp híp hai mắt nhìn, cẩn thận đánh giá.

Sân phân ra làm ba tầng, nhà ở phía trên, lúc này Vạn thị đang ở phía dưới, đều ngẩng mặt lên nhìn.

Vạn đại cữu kinh ngạc: “Thanh nương tử?”

Vạn thị ẩn ẩn nghẹn ngào: “Đại ca, ta… Đã trở lại.”

Vạn đại cữu hiển nhiên có chút không dám tin tưởng, ai da ai da, không kịp nói gì liền vội vã đón lại, thật sự là không nghĩ tới.

Mọi người được mời vào nhà, Vạn thị vào nhà ngẩn người, không phát hiện ra cha mẹ, nhìn trái nhìn phải, ngó qua phía rèm cửa nhìn không rõ, gấp không chờ nổi, hỏi: “Đại ca, cha mẹ đâu?”

“Cha mẹ, cha mẹ…”

Vạn đại cữu không nói rõ.

Vạn thị rùng mình, run giọng hỏi: “Cha mẹ… sao?”

“Cha mẹ,… Không ở…”

Vạn thị muốn ngất, Hoa Vân vội vã đỡ lấy nàng, nàng thế mà nghe được rõ ràng, Vạn đại cữu nói “Không ở”

“Không ở đây? Vậy ở đâu?”

Vạn đại cữu nghe được một thanh âm lạnh lẽo, nhìn theo lại liền thấy một gương mặt quạnh quẽ, không được tự nhiên li khai tầm mắt.

“Cha mẹ dọn đến nhà cũ rồi.”

“Nhà cũ? Chỗ nào?” Vạn thị không ngất nhưng lại mê mang, nhà cũ? Chỗ nào vậy? Sao nàng lại không biết cái gọi là nhà cũ đó?

Vạn đại cữu dời mắt: “Chính là hai cái phòng đá ở phía sau thôn…”

Trước mắt Vạn thị tối sầm: “Cái kia không phải là cái phòng bị hư sao? Sao lại thành nhà cũ của ta?”

Đại cữu mẫu ở một bên vội vàng nói: “Đã sửa rồi, còn có cho tiền nữa, đương nhiên chính là ta.”

Vạn thị đen mặt lại: “Nhị ca đâu? Sao lại không thấy người nhà nhị ca?”

Xuy một tiếng, cái tiểu tử đứng sau Vạn đại cữu kia nhăn mũi chu miệng, rõ ràng là khinh thường.

Trong lòng Vạn thị đã có suy đoán: “Các ngươi phân gia? Nhị ca và cha mẹ dọn ra ngoài?”

Vạn đại cữu không nói.

Vạn thị đứng lên, trầm mặt một lát liền dứt khoác nói: ” Chúng ta đến chỗ của cha mẹ đi.”

Nói xong liền quay người đi ra ngoài.

“Ai da, ai da, Thanh nương tử, sao lại đi liền vậy? Này còn không phải là người một nhà sao?”

Đại cữu mẫu một phen đè lại cái sọt trong tay Hoa Trường Niệm, hắc hắc cười giữ lại.

Cái khuôn mặt tươi cười kia thật sự không gọi là đẹp.

Vạn đại cữu cũng nói: ” Đúng vậy, để ta gọi cha mẹ qua, đây là cháu trai cháu gái ngươi còn chưa gặp qua đó.”

Chỉ là hai người tựa hồ không biết nên gọi cái gì, nữ hài chất phác nhìn lén Hoa Vân, Hoa Vũ, nam hài laị là bộ dáng kiệt ngạo không kiên nhẫn.

Vạn thị hừ lạnh trong lòng, nói với Hoa Trường Niệm: “Ta là tới để thăm cha mẹ, không chậm trễ chuyện của nhà đại ca, chỗ đó ta cũng biết, không cần dẫn đường.”

Hoa Trường Niệm thấy Vạn thị giận, bàn tay nọ vừa chuyển, liền né tránh tay của Vạn đại cữu mẫu, vội vàng dọn đồ vật ra ngoài, bốn hài tử vây quanh Vạn thị ra cửa.

“Ai, ai, nháo cái gì vậy, để người trong thôn nhìn thấy không phải là khó coi lắm sao?”

Bất chấp đại cữu mẫu đi theo một đường gào một đường, cũng không khiến nàng cảm thấy ngại hay khó coi, vẫn đi men theo dọc đường núi tới mặt sau cùng trong thôn, hai cái gian phòng đá nhỏ run run trong đất hoang.

Ở bên ngoài cũng không có một cái sân, Vạn thị thấy hai thân ảnh già nua ẩn trên trong, nước mắt lạch cạch rơi xuống.

Lau mặt sạch sẽ, Vạn thị chạy lên, hô: “Cha, nương, ta đã về.”

Người già rồi phản ứng cũng chậm, hai cái eo không thẳng mờ mịt nhìn qua, mắt già vẩn đục chớp chớp vài cái, sau đó một lão phụ nhân có búi tóc lệch nghẹn ngào nói: “Thanh nương tử? Ngươi đã trở về sao?”

Nước mắt Vạn thị mãnh liệt tuôn, tiến lên ôm lấy lão phụ nhân gào khóc.

Mấy hài tử không tiếng động nuốt nước miếng, trời a, hai người này có thể nói là già hơn nhiều so với Lý thị, nhìn như bảy mươi tuổi. Này, này, sống trong núi thật là khổ.

Vạn thị khóc đến kinh thiên động địa, người ngoài không biết còn tưởng rằng bị làm sao, trong viện phía dưới đều có người nhìn về hướng bên này.

Mấy hài tử có chút ngây ngốc, Hoa Trường Niệm tay chân luống cuống đi an ủi, nhưng hắn lại hết sức nhát gan với cha mẹ vợ, không dám tiến lên.

Đại cữu mẫu đứng một bên lau nước mắt, một bộ dáng bi thương, an ủi nói: “Nương a, Thanh nương tử, đừng khóc nữa, không phải đã gặp nhau rồi sao. Ai da a, thiên a, nương ta hằng đêm đều khóc nhớ thương ngươi, đôi mắt khóc đến mức không nhìn rõ nữa, ngươi cái người nhẫn tâm này sao bây giờ mới trở về… Ca ngươi còn ngày ngày nhắc đến ngươi, nghĩ đến lúc ngươi ở nhà a, đại tẩu cũng thương ngươi a, ca ngươi đối với ngươi thật là tốt, ngươi cũng không trở lại nhìn xem… Đại cháu trai, nhị cháu trai của ngươi nằm mơ cũng nghĩ đến ngươi a, xem ngươi giống như mẹ ruột, chất nữ cũng chưa quên ngươi, ngươi sao liền bỏ đi lâu như vậy mà không trở lại…”

Đây là đang an ủi hay là khích khóc thêm? Nàng nói một câu, Vạn thị khóc hung một phần, Vạn bà ngoại cũng khó lên, cánh tay già nua vỗ lên vai Vạn thị, chỉ là không có lực đạo, Vạn thị thấy vậy càng khóc hung thêm một phần.

CHƯƠNG TRƯỚC                         CHƯƠNG SAU