Chương 90: Gái có chồng.

Edit: Daniel.

Beta: Hoa Anh Túc Độc.

Nói là sáng sớm lên đường, thật sự là sáng sớm a.

Bốn hài tử mắt buồn ngủ mông lung nhìn ngoài trời, Hoa Vân nhìn không được xác nhận lần nữa: “Mặt trời còn chưa có ló ra nữa đó, bây giờ đi liền sao?”

Vạn thị đã thu thập chỉnh tề, Hoa Trường Niệm đem quà tặng đặt ở trong sọt, một nhà vây quanh cái bàn, Vạn thị thúc giục: “Ăn nhanh lên, nhà ông ngoại xa lắm, bây giờ đi sợ đến cũng trưa cũng chưa đến nơi đó.”

“A, xa như vậy sao?”

Thật không muốn đi.

Bốn người, kỳ thật không một đứa nào chờ mong đối với việc đến nhà ngoại.

Bây giờ nằm ì trên giường không biết có bị Vạn thị lấy chổi đánh hay không?

Cháo gà, trứng gà đã lột vỏ, bánh bao nóng, dưa chuột. Ăn ăn, Hoa Vũ kêu ngao ngao: “Nương, ngươi làm gì vậy?”

Vạn thị ấn đầu nàng, rút hoa lụa xuống: “Không cần đeo cái này, tháo luôn khuyên tai xuống.”

“Ai da, ai da.” Hoa Vũ đầy mặt kêu khổ, bị Vạn thị lấy khuyên tai xuống, lại xuyên kim tuyến qua, khó hiểu hỏi: “Nương, không phải người nói trang điểm đẹp một chút sao?”

Đi quá gấp, Hoa Vân không có thời gian làm bím tóc cho Hoa Vũ, Hoa Vũ chỉ chải tóc như trước kia, hai cái bánh bao, một bên cắm hoa lụa. Trên tóc điểm trang thêm vải lụa tốt nhất, hồng hồng diễm diễm, còn dùng ngọc châu làm nhụy hoa, rất là tinh xảo xinh đẹp.

“Ta còn chưa có đeo”

Vạn thị không nói lời nào, nắm tay nàng lên, lấy bộ vòng tay bằng bạc xuống, đem vào buồng trong, đợi nàng ra, mọi người thấy Vạn thị cũng tháo khuyên tai và vòng tay xuống.

Mua trang sức bạc nhiều, nhưng mấy người đều không nỡ đeo, thứ nhất là bảo bối, thứ hai là sợ chói mắt người ta, mùng một chúc tết chỉ mặc quần áo mới.

Nhưng buổi sáng hôm nay khi Vạn thị xốc chăn gọi bọn nhỏ rời giường, trên đầu, trên lỗ tai đều mang nữ trang, còn dặn dò Hoa Vũ cũng đeo cho đẹp.

Trong tay Vạn thị cầm hoa cài đầu, bông hoa màu sắc rực rỡ, cũng xinh đẹp, nhưng vừa thấy liền so ra kém hoa lụa, đeo lên cho Hoa Vũ. Lại đi sửa sang cho Hoa Băng, còn dặn dò: “Ăn xong đi thay quần áo hết đi, mặc quần áo năm trước đó.”

“A? Tại sao vậy?”

Vạn thị nghiêm mặt: “Tại sao tại sao, nương nói sao các ngươi cứ nghe vậy đi, tại sao cái gì.”

Bốn người lập tức rụt đầu, giống như là có chuyện gì liên quan đến nhà mẹ đẻ thì nương liền khẩn trương.

Vạn thị kéo Hoa Trường Niệm đi thay áo.

Hoa Lôi cúi đầu dặn nhóm đệ muội: “Đầu có chút vấn đề à, nên linh hoạt một chút, a không, ở bên ngoài cứ giả ngốc đi, người nào hỏi thăm thì hỏi thăm nhưng đừng để người ta hỏi thăm tới của cải.”

Phương châm hành động hôm nay cứ như vậy được đặt ra.

Hoa Vân uống chút cháo, đứa nhỏ này thật không sai.

Vạn thị thay đổi xiêm y xong rồi di ra ngoài: ” Vân Nhi, ngươi có cần uống một con gà không?”

Người trong nhà sôi nổi ghé mắt, không phải là về nhà mẹ đẻ sao? Sao lại đến nông nổi phải uống máu gà?

Vạn thị cười gượng: “Nương đây là khẩn trương a. Muốn uống hay không?”

“… Không uống, nếu quá khó chịu liền uống máu người.”

Vạn thị hoảng sợ, nhưng mấy đứa Hoa Lôi đều cười rộ lên, nàng cũng cười một cái, dỗi nói: “Ngươi cái đứa nhỏ này, đừng có đùa với nương như vậy a, ai nha, mấy năm rồi không trở về, cha bọn nhỏ, nhìn xem đồ mình mang có kém không?”

Hoa Trường Niệm ai ai đáp lời, lại đi mở sọt ra xem, có lương thực có thịt heo, có trứng gà, có rau khô, có vải vóc, còn có hai con gà sống, một đôi thỏ.

Mỗi dạng phân lượng đều không ít, Hoa Vân tự cho rằng nó thực phong phú, đều là vật tư trân quý a.

Hai cái sọt to, Hoa Trường Niệm tính dùng gánh gánh đi.

Bọn nhỏ thay áo năm trước xong lại mặc thêm áo bông mới, trời quá lạnh, bên trong là bộ áo choàng da sói, giày bông da sói , bên ngoài lại tròng thêm giày rơm. Tối hôm qua tuyết rơi hơn nửa đêm, trên đường nhất định sẽ có bùn.

Hoa Vân chải tóc một lần nữa, dùng dây màu nghệ túm tóc thành cái đầu tròn.

Vạn thị kiểm tra một chút rồi mới đưa sọt cho Hoa Trường Niệm mang, dẫn bọn nhỏ ra ngoài rồi khóa cửa.

Đi được vài bước, vẫn còn chưa yên tâm: “Ta vừa đi, trong nhà cũng không có ai, gà với thỏ cũng bị bỏ đói.”

Hoa Trường Niệm nói: “Không phải ngươi đã bỏ thêm thức ăn rồi sao, ta đi nhanh một chút, về nhanh thì tốt.”

Vạn thị lại nói: “Ban ngày mới đến, mệt chết người.”

Nói xong lại quay đầu lại nhìn không tha.

Hoa Lôi nói: “Nương, nếu ngươi không yên tâm chuyện trong nhà thì để ta ở lại cũng được.”

“Sao vậy được? Ông bà ngoại còn chưa có gặp các ngươi đâu, đi hết.”

“Kia… Nếu không, đợi ta về kiếm chó con, sau này ra khỏi nhà liền có nó giữ nhà.

“Đúng vậy, phải nuôi một con chó.”

Hoa Trường Niệm lại nhớ thương bò nhỏ: “Ta đi trước một đoạn, thấy có xe liền nhờ xe, trở về ta cũng nhờ xe, trong nhà còn có bò đó.”

Vạn thị bỗng nhiên cười rộ lên: “Ta nuôi đúng thật là không ít.”

Hoa Vân lạnh nói: “Ta đã nói là mua xe ngựa, qua lại cũng nhanh.”

Hoa Trường Niệm xê dịch đầu vai: “Mua, sẽ mua, ngươi nói cái gì cũng mua.”

Hắn đã rõ ràng, nếu không mua, khuê nữ này sẽ còn tìm cơ hội lải nhải.

Khi còn đang nói chuyện đã đi đến đường trong thôn, đây là ngày về nhà mẹ nên trên đường người không ít, lớn nhỏ đều có, mỗi người tức phụ đều vui vẻ phấn chấn.

“Nha, Trường Niệm, các ngươi về nhà mẹ vợ sao?”

“Đúng vậy, nhiều năm rồi không đi, năm nay có thể đi thì cả nhà cùng qua.”

“Nha, đây là mang theo bao nhiêu lễ vật a? Trường Niệm, ngươi có thể cam tâm bỏ xuống được sao?”

“Có gì mà tiếc, đều do hài tử và nương chúng làm ra.”

Hoa Trường Niệm thật một chút cũng không ngại người ta biết Vạn thị có khả năng, thậm chí còn hơn mình, hơi có chút tự hào.

Người trong thôn cũng biết Vạn thị nuôi hơn trăm con gà, cả nhà bán trứng kiếm tiền sinh hoạt. Còn tưởng Hoa Trường Niệm bị tức phụ nuôi nên sẽ không nhịn được, không nghĩ tới lại là vẻ mặt có chung vinh dự. Cái thằng ngốc này.

Nói vài câu về việc nhà thì liền tới đại lộ, vừa vặn có người kéo xe bò qua, phía trên không có người, vừa tiện hỏi đường, người một nhà liền lên đi. Xe bò tức khắc đi.

Phía sau, Hoa Trường Tông, Hoa Trường Diệu hai đôi phu thê nhìn xung quanh.

Lương thị ôm Hoa Hồng Nhi, kéo kéo Vương thị: “Ngươi nói, cái nhà kia đem theo bao nhiêu đồ? Là cái gì a?”

Vương thị gạt tóc trên trán, nhàn nhạt nói: “Ta sao biết được? Nhưng nhất định là có gà và thỏ, người ta nuôi rất tốt đó, không thiếu.” Nói xong lại nhìn về cái sọt sau lưng Hoa Trường Diệu, tức giận một trận: “Dù sao nhiều hơn so với chúng ta.”

Sắc mặt Lương thị cũng tối sầm lại, cái bà Lý thị ì ạch kia, hận không thể lấy cả nhà ra làm của hồi môn cho Hoa Trường Phương. Năm nay chuẩn bị lễ cho thông gia, không được một nửa như dĩ vãng nàng sẽ không trở về. Nghe người ta nói, trong phòng bị sập hư, lương thực cũng có chút không đủ, nguyên bản nàng còn nghĩ muốn tiếp tế. Lý thị khen ngược, đây là không muốn qua lại với thông gia? May là mình có tiền riêng.

Bốn hài tử hai phòng kia cũng đi theo, híp mắt nhìn về phía xa xa.

Hoa Lan Nhi kéo tay Vương thị, nhỏ giọng cầu xin: “Nương, ta ngồi xe được không? Chân đau.”

Trong lòng Lương thị ám lại, nhõng nhẽo, Vương thị nuôi nữ nhi càng ngày càng nhõng nhẽo.

Vương thị liền nhìn Hoa Trường Diệu, khóe mắt hơi đảo qua, đó là phong tình.

Hoa Trường Diệu vội nói: “Ngồi xe, ta ngồi xe, nương ngươi cũng mệt muốn chết rồi.”

Nói xong lại hướng bụng nhỏ của Vương thị quét mắt.

Trong lòng Vương thị lộp bộp, chẳng lẽ Vương thị cũng hoài thai?

Hoa Trường Diệu mướn xe bò, đỡ Vương thị lên, hai hài tử cũng ngồi bên cạnh: “Nhị ca, chúng a đi trước một bước.”

Hoa Trường Tông phất tay, Lương thị nhìn xe bò đi xa ghen ghét nói: “Ngươi xem, Vương thị thật là có phúc.”

“Ngươi cái đồ đàn bà này. Một xe đi qua là nghe các ngươi lải nhảu, xe bò hôm nay rất nhiều, ta còn phải mệt mỏi vì nương các ngươi mấy lần nữa?”

Nói xong lại trừng mắt nhìn nàng: “Đi trước vài bước, phía sau lại có xe bò tới.”

Lúc này Lương thị mới cười rộ lên, ước lượng Hoa Hồng Nhi, nói: “Hành động của Vương thị thế nhưng lại có chút tiểu tâm.” Thấy Hoa Trường Tông không rõ ràng liền cả giận: “Ta có phải thiếu một đứa tiểu tử hay không?”

Hoa Thuận Lợi, Hoa Thuận An nhìn qua nhìn lại hai người.

Hoa Trường Tông mới hiểu được: “Sao lại nói chuyện này trên đường cái, ngươi… về nhà lại nói.”

Lương thị không khỏi nhìn trước nhìn sau, oán giận nói: “Cũng đâu có ai, nhi tử trong nhà không được phân gia tất nhiên là có hại.”

Hoa Trường Niệm trừng nàng: “Phân gia? Có nghĩ cũng vô dụng.”

Lương thị nói lại: “Chuyện này sớm muộn gì cũng phải chuẩn bị, ta cũng không thể để mình ăn mệt.”

Hoa Trường Tông liền không nói lời nào.

Xe bò ở phía sau lại đây, Hoa Trường Tông đón lại, người một nhà cũng lên xe.

Lương thị nhỏ giọng oán giận một câu: “Nương ngươi cũng không cho tiền đánh xe nữa.”

Hoa Trường Tông không lên tiếng, một tức phụ hai mươi mấy tuổi ở bện cạnh nghe thấy, hừ một tiếng, lại nói với nam nhân của nàng: “Bà bà nhà ta mới là tiết kiệm, trứng gà cho có mười quả. Ta ngại về nhà mẹ đẻ.”

“Ai da, phải không? Năm nay ta thiếu mất một cân thịt đó.” Một tức phụ mặt dài liền tiếp lời.

Tức khắc, một tức phụ khác liền kéo lên, tất cả đều nói bà bà keo kiệt như thế nào, hà khắc như thế nào.

Dư lại nam nhân sắc mặt mỗi người đều không tốt, lại e ngại mặt mũi nên không quát lớn. Nếu quát lúc này chẳng phải là đắc tội một xe?

Đều do tuyết tai, nhà ai mà không buộc bụng còn vừa sợ vừa lo lắng không thu hoạch được, nào ai dám bỏ đồ ra mà chuẩn bị lễ vật?

Gái có chồng chính là phá sản.

CHƯƠNG TRƯỚC                             CHƯƠNG SAU