Chương 95b: Vũ khí bí mật của Y Diễm

Edit: Thiên Đại Tuyết Ngưng 

Y Diễm đúng là như vậy, nàng đưa hộp cho Mặc Vân, để hắn cầm, lấy linh kiện ra, tay trái và tay phải nhanh chóng thành thục lắp vào.

Hộp binh khí này đến Đông Cung, Mặc Vân nhắc khéo với Quân Khanh Liệt, đây chỉ là hơn mười linh kiện đơn giản, mặc cho bọn họ làm thế nào cũng không lắp được, bây giờ Mặc Vân mở to hai mắt nhìn, thấy tất cả đồ cho hộp được Y Diễm hợp lại thành một, không khỏi hơi hơi cứng lưỡi, đến giờ phút này hắn thật sự tin, nữ tử này hiểu về binh khí.

“Quận chúa, đây là nỏ sao? Thật tinh xảo, không giống Hiên Viên nỏ.” Ánh mắt Mặc Vân nóng rực nhìn nỏ trong tay Y Diễm, không đợi Y Diễm thưởng thức liền hỏi.

Y Diễm nhìn Mặc Vân, nói: “Đây là Thái Tử điện hạ và nhóm tướng trong quân binh nghiên cứu làm ra, đương nhiên không giống.”

Mặc Vân nghe vậy sửng sốt, nỏ này rõ ràng dựa theo bản vẽ của quận chúa làm, sao lại thành Thái Tử và nhóm tướng nghiên cứu chế tạo, nhưng rất nhanh Mặc Vân liền hiểu rõ, quận chúa không muốn Nhiếp Chính Vương và Liên Hoa công chía biết vật bày từ tay nàng làm ra. Nhưng liên quan gì đâu, cần gì giấu diếm cẩn thận như thế, giờ phút này Mặc Vân còn chưa biết được uy lực của Bạo Long nỏ trong tay Y Diễm, đương nhiên cảm thấy Y Diễm cẩn thận quá mức, rất nhanh hắn sẽ đồng ý với cách này của Y Diễm.

Giống như Mặc Vân, Dạ Khuynh và Tô Hoa Nam thấy Y Diễm lắp thành binh khí cổ quái, tuy ánh mắt đều bị hấp dẫn, tràn ngập tò mò, nhưng không đặt vật đấy trong mắt.

Thấy ba người chọn binh khí xong, Vương Hỉ tiến lên chào hỏi, nói: “Mời ba vị theo nô tài đến chỗ bắn đèn, bắt đầu tỷ thí.”

Trên mặt hồ là đèn chia làm ba khu, mỗi khu dành cho một người, đen trên mặt hồ sáng rực, cho nên trong chốc lát tỷ thí bắt đầu, đèn bắn được là bao nhiêu đại điện đều đếm được.

Ba người Y Diễm đến chỗ bắn đèn khác nhau, trong đại điênn Phượng Đế Tu, Mạc Vân Ly và Cao Tuyết Oánh cũng đi tới bàn cờ. Cao Tuyết Oánh đỡ cung nữ đi trên thềm ngọc, bước chân không nhanh không chậm vừa vặn đi đến bên cạnh Phượng Đế Tu đi cùng nhau.

Nàng ta bước nhanh hai bước, đến gần thân ảnh cao gầy của hắn, hai tròng mắt doanh doanh nhìn gò má hắn, nói: “Lúc tùa biệt ở Phượng thành, ta rất nhớ cốc chủ, không nghĩ tới có duyên gặp cốc chủ ở đây……”

Giọng Cao Tuyết Ánh nhẹ nhàng uyển chuyển, nhẹ nhàng đi bên cạnh Phượng Đế Tu, thân ảnh của nàng nhỏ hớn hắn, hắn chỉ cần vừa chuyển ánh mắt coa thể nhìn thấy dung nhan mỹ lệ của nàng, lúc này nàng ta hơi ngửa đầu, dùng ánh mắt như nước nhìn hắn, má đào mặt hạnh, dung mạo đẹp như hoa quỳnh, chỉ cần hắn quay đầu, coa thể nhìn thấy mắt đẹp nhu tình của nàng ta, bên trong đều là hắn, chỉ có hắn! Nhất định có thể nhìn thấy, má đào đỏ bừng của nàng ta, lông mi khẽ run, mắt ngọc mày ngài bày ra dáng vẻ thiếu nữ động tình, dũng cảm thổ lộ, biểu cảm e lệ.

Khuôn mặt mỹ lệ mảnh mai như vậy, đương nhiên là nàng ta cố ý thể hiện ra, gương mặt này của Cao Tuyết Ánh rất có mị lực, nhưng nàng chuyên chú nhìn chằm chằm người kia lại chưa từng dừng lại bước chân, thậm chí còn không liếc mắt lại.

Cao Tuyết Oánh cắn môi dưới, lại theo sát hai bước, như không cảm nhận được bài xích và xa cách của Phượng Đế Tu, lại nói: “Thịnh cô nương trúng độc rất lợi hại cần Xích Chu quả sao?”

Nói xong, thấy Phượng Đế Tu giống như không nghe thấy, cuối cùng nàng ga mặt lộ vẻ nôn nóng, thanh âm cũng dồn dập vội vàng lên, nói: “Thịnh cô nương đầu vai có thương tích, nhất định không bì được với Liên Hoa công chúa và Dạ Khuynh, ta có thể giúp ngươi lấy dược! Ta cùng cốc chủ kết minh, ta lấy Xích Chu quả giúp cốc chủ, như vậy cốc chủ có thể cứu Thịnh cô nương!”

Bước chân Phượng Đế Tu dừng lại, như bị Cao Tuyết Ánh đả động, ánh mắt hắn lạnh lùng dừng trên mặt Cao Tuyết Ánh, lại chỉ nhướng mày, nói: “Nga?”

Trong lòng Cao Tuyết Ánh nháy mât dừng lại, sai đó như được cổ vũ, gương mặt tuyệt mỹ lại treo nụ cười đơn thuần, trong mắt đẹp có ánh sáng đơn thuần chạy qua, thanh âm nàng ta nhẹ nhàng, gian nan thống khổ, nói: “Dạ Khuynh mặc dù có dược, cũng không cho ta và Thái tử, dược này chi bằng cho Thịnh cô nương dùng, Thịnh cô nương tốt, cốc chủ liền có thể vui vẻ, Tuyết Ánh cũng sẽ vui vẻ…… Có lẽ như vậy, cốc chủ sẽ nhớ Tuyết Ánh hơn……”

Giọng nàng ta thấp xuống cực điểm, cúi đầu lông mi run rẩy và gò má ửng hồng thay bằng trắng nhợt, sau đó, nàng ta lại nâng con ngươi lên, ánh mắt sáng người ngập nước và dũng khí nhìn Phượng Đế Tu, vội vàng nói: “Ta tuy có chút tâm tư nhỏ, nhưng ta thật sự sẽ không hại Thịnh cô nương, ta là thật sự muốn giúp các ngươi.”

Biểu tình trên mặt Phượng Đế Tu chưa hề thay đổi, cho đến giờ phút này mới nhàn nhạt gật đầu, nói: “Bản cốc chủ đã biết.” Sau đó cũng không nói là không tin lời nàng ta, quay đầu sải bước đến bàn cờ phất áo ngồi xuống.

Mạc Vân Li ngồi xuống từ lâu, ngón tay bạch ngọc nhẹ nhàng cầm quân cờ, ánh mắt ngơ ngẩn nhìn Phượng Đế Tu và Cao Tuyết Ánh đứng đó, hắn mới cười như không cười mà nhìn chằm chằm đèn đỏ lay động trên mặt hồ.

Một lát, ba người ngồi xuống quanh bàn thờ, Phượng Đế Tu laya màu đen cờ Sở quốc, Mạc Vân Ly lấy màu đỏ Ngô quốc, mà Cao Tuyết Oánh laya cờ xanh Trần quốc.

Ánh mắt mọi người trong đại điện không khỏi tập trung trên bàn cờ, Mạc Vân Ly cùng Phượng Đế Tu hiển nhiên không hẹn mà cùng, đều để lượt đi trước cho Cao Tuyết Ánh, thấy Mạc Vân Ly nhìn lại đây, làm tư thế giơ tay, mà Phượng Đế Tu thưởng thức đánh cờ, ánh mât dừng lử đèn đỏ nơi xa, chưa từng nhiều lời, Cao Tuyết Oánh cũng không chối từ, hơi hơi khom người, nói: “Bổn cung đi trước, đa tạ Vương gua và Cốc chủ.”

Nói xong, cờ của nàng ta nhẹ nhàng dịch, động một chữ, Mạc Vân Ly gợi lên cười nhạt, thấy Phượng Đế Tu nhìn tới, cũng không xấu hổ, động một quân, nói: “Ly sớm nghe cốc chủ không chỉ có kỹ thuật siêu quần, văn thao võ lược cũng không kém chút nào, hôm nay liền lãnh giáo.”

Phượng Đế Tu đầu ngón tay bắn ra, quần cờ cách đó không xa, lúc này mới ngước mắt nói: “Cờ tam quôca ẩn chứa ngàn mưu kế, quân tử dùng chi nhưng tâm trí phải minh mẫn, mà tiểu nhân lợi dụng dùng quỷ kế, Mạc Thừa tướng xưa nay có mỹ xưng Lan Chi công tử, hôm nay bản cốc chủ muốn nhìn một Mạc công tử xem thật hay là mua danh chuộc tiếng!”

Cờ tam quốc đương nhiên không giống với cờ vây, ta bên mới đi mấy bước, điều binh khiển tướng, trên bàn cờ có khí sát phạt, Phượng Đế Tu bố binh khiển đem toàn lộ ra một cỗ nhuệ khí, hạ một quân Mạc Vân Ly dẫn đầu, thái giám lập tức liền hô to một tiếng, “Sở Quốc trảm một người thị vệ Trần quốc, mời Nghê Thường quận chúa bắn một lần đèn!”

Theo tiếng này, ánh mắt mọi người trong điện liền hướng ra ngoài điện, tầm mắt ba người Phượng Đế Tu cũng rời qua. Trước hành lang gấp khúc vị trí bắn đèn, Y Diễm nghe tiếng hạ mi, bản năng quay đầu lại nhìn Phượng Đế Tu trong điện, thấy hắn mặt mày sáng lạn nhìn mình, mơ hồ có bướng bỉnh đắc ý và ý khie khoang, nàng câu môi không chút bủn xỉn tươi cười mà cong cong đôi mắt, lúc này mới xoay người về phía Phượng Đế Tu nâng Bạo Long nỏ lên.

Khe lõm trong Bạo Long nỏ thiết kế không bình thường, đặt mũi tên vào, Y Diễm đặt viên đạn vào, viên đạn bằng đậu đỏ bị nàng đặt vào, theo nàng giơ tay, có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực tại đây.

Y Diễm chưa từng để ý tới, chuẩn xác nhắm, chợt một phát, cơ quan khởi động, nhất thời liền có sáu viên đạn bắn ra, sau khi viên đạn đi, nhón tay Y Diễm lại động, sau viên đạn tiếp lại bắn ra.

Dạ Khuynh, Liên Hoa công chúa sớm đã hứng thú với binh khí này, giờ phút này tất nhiên là hết sức chăm chú nhìn chằm chằm tay trái của nàng, nhãn lực của hai người, thính lực không giống người thường, chỉ nghe tiếng xé gió, với năng lực của hai người, lại là sáu viên đạn bắn ra rất chuẩn.

Đồng tử Dạ Khuynh co rụt lại, Liên Hoa công chúa không nhịn được tỏ vẻ khiếp sợ, nhưng mà không đợi hai người kinh dị xong, tay nhỏ nho nhỏ bay ra thêm sáu viên đạn.

Khuôn mặt Dạ Khuynh cố giữ bình tĩnh lộ ra vẻ sợ hãi, ánh mắt Tô Nam Hoa nhìn tay nỏ kia càng sắc bén, sai đó phản ứng qua, nhìn mặt hồ.

Y Diễm đương nhiên cảm nhận rõ ánh mắt kinh hãi của hai người, Y Diễm rất rõ ràng đây là vì cái gì. Dị thế này, tám quốc tuy có cung nỏ xuất hiện, nhưng đó là tiên tiến nhất, Hiên Viêm nỏ uy lực lớn nhất cũng không được như vậy.

Tuy rằng Hiên Viên nỏ mỗi lần bắn ra nhiều nhất là ba tên, nhưng thời gian bắn ra dài hơn cung tên. Giống trong tay nàng, không chỉ mỗi lần có thể phóng ra sáu cái vũ khí sắc bén, còn có thể phóng ra liên tục trong chớp mắt, đúng là nhảy vọt, uy lực không chỉ gấp mấy lần, mà là mấy chục lần, hoặc càng nhiều hơn!

chương kế>>>