Chương 95a: Vũ khí bí mật của Y Diễm
Edit: Thiên Đại Tuyết Ngưng
 
Y Diễm và Quân Khanh Liệt kết thành đồng minh lấy giấy muốn vẽ để chế tác vũ khí, việc này Quân Khanh Liệt đã an bài nhiều ngày, không nghĩ tới lúc này Y Diễm sẽ hỏi, hắn liền nói: “Thật ra có hai dạng làm rất tốt, nhưng mấy binh khí trong bản vẽ đó, Diễm Nhi muội muội có thể sử dụng luôn không? Binh khí này làm ra, không biết có khác với cái Diễm Nhi muội muội dùng khônh.”
 
Y Diễm gật đầu, nói: “Trong đó có một loại binh khí muội vẽ, cố ý muốn làm trước……”
 
Nàng còn chưa dứt lời Quân Khanh Liệt liền hơi hơi thở dài nhẹ nhõm một hơi, có ý cười, nói: “Thì ra là cái đó, binh khí hiếm như vậy Diễm Nhi muội muội muốn làm, sao ca dám chậm trễ, làm xong hai vũ khí kia, ca cho người mang tới.”
 
Y Diễm cười gật đầu, Quân Khanh Liệt lại nói: “Binh khí như vậy ca nghiên cứu hồi lâu cũng không tìm được các dùng, không biết sử dụng như thế nào, Diễm Nhi muội muội thật sự có thể dựa vào binh khí này bắn trúng hơn năm trăm cái hoa đăng sao?”
 
Bản vẽ binh khí kia chưa lắp ráp, Quân Khanh Liệt có thể tìm được các dùng mới kỳ lạ đó, Y Diễm nhướng mày cười, bỗng mị mắt nói: “Hôm nay Thiên Trụ cùng Thiên Càn không để Tử Quốc ta trong mắt, lát nữa họ sẽ phải kiêng kị ta vài phần!”
 
Trên mặt Y Diễm mang theo ý cười mềm nhẹ, ngữ khí cũng thấp, nhưng lời của nàng, mi tâm có kiêu ngạo, lạnh lùng cùng gương mặt tuyệt mỹ kia càng trở nên rực rỡ, ánh mắt Quân Khanh Liệt chợt lóe, bỗng nhiên thấy biểu tình của nàng, lo lắng trong lòng hắn biến mất, cười nói: “Ca chờ Diễm Nhi muội muội thắng Dạ Khuynh và Mạc Vân Ly!”
 
Nhưng mà một lát nữa năm trăm đèn cung đình đã soi sáng mặt hồ, chìa thành ba hướng, nước mặt hồ lóng lánh. Mà trong điện, một bàn cờ cũng đã mang lên.
 
Y Diễm nhìn thấy cờ tam quốc, chỉ thấy phía trên chia làm ba nước Trần, Sở, Ngô, chiếm cứ các thành, Trần quốc màu xanh biếc, Sở Quốc cờ đen, mà Ngô quốc cờ đỏ. Ba bên có mười sáu quân, cách chơi tương tự như cờ tướng ở Trung Quốc, không cần phải nói, ba người đánh cờ Trần, Sở, Ngô, công kích nhau, đương nhiên, lúc nào hai bên cũng có thể liên hợp lại tiêu diệt bên thứ ba, cuối cùng lấy số quân ăn được mà giành thắng lợi.
 
“Tam quốc bất kể có kết binh hay không, nếu có một bên giết bên khác trước, có thể hợp nhất tàn binh. Nếu ba bên mà một bên bị ép, tức nhận thua, sau khi nhận thua tàn binh không hợp lại với hai bên kia, thắng bại lấy cờ, còn lại tiếp tục công kích. Đem binh lực quốc gia giết chết chủ soái, là chết……”
 
Sở Thanh Y giảnh cách chơi cờ Tam quốc cho Y Diễm, có cung nhân đến đây, đánh gãy lời Sở Thanh Y, nói: “Bàn cờ và hoa đăng đã chuẩn bị xonh, Địch cốc chủ và Nghê Thương quận chúa không biết người nào bắt đèn? Mời đi theo nô tài lấy binh khí.”
 
Y Diễm nghe vậy ánh mắt rời khỏi bàn cờ, quả nhiên thấy Dạ Khuynh và Liên Hoa công chúa đã đứng dậy đi theo. Không nghĩ tới Mạc Vân Ly chơi cờ mà Tô Nam Hoa lại phụ trách bắt đèn, y diễm nhướng mày. Xem ra Tô Hoa Nam thật sự có thật bản lĩnh, võ nghệ không tầm thường đâu.
 
Y Diễm gật đầu với cung nhân sau đó thong dong đứng dậy, nàng vừa đứng lên, nhất thời Dạ Khuynh và Liên Hoa công chúa đều nhìn lại, trên mặt đều có biểu cảm ngạc nhiên. Liên Hoa công chúa còn đỡ, sắc mặt Thiên Hương công chúa trắng bệch. Mới đầu nàng ta đều nghĩ là ba bên đều để nữ tử chơi cờ, nàng ta căn bản không để Liên Hoa công chúa và Y Diễm vào mắt, nhất định sẽ thắng đến phong cảnh vô hạn. Nhưng hôm nay không nghĩ tới, Y Diễm và Tô Nam Hoa đều là người đi bắn đèn, như vậy đại biểu cho việc nàng đánh cờ với hai nam nhân Phượng Đế Tu, Mạc Vân Ly.
 
Tà y cốc chủ kinh tài tuyệt diễm, nếu không sao nàng lại ái mộ một cách hèn mọn như vậy, bản lĩnh của hắn sao nàng lại không biết? Mà Mạc Vân Ly, trẻ như vậy đã nắm quyền, mưu trí không thua kẻ địch nửa phần, đánh cờ cùng hai người này, có thể biết được. Nàng căn bản không có khả năng thắng, không thua đã coi như không tệ rồi.
 
Thiên Hương công chúa nghĩ tới thân mình hơi run, mà kho nàng nhìn thấy Y Diễm chậm chạp đi theo cung nhân, ánh mắt nàng ta sáng ngời, dần dần trên mặt có chút huyết sắc. Thịnh Y Diễm đi bắn đèn đúng là không biết lượng sức, cứ cho là thắng cờ, nàng không thắng được Dạ Khuynh và Tô Nam Hoa. Huống chi tuy kỹ thuật chơi cờ của nàng không đấu lại Tà y cốc chủ, nhưng Mạc Vân Ly cũng không phải ăn chay, lúc này Thịnh Y Diễm thua chắc rồi.
 
Mà nàng chưa chắc đã muốn thắng hai nam nhân kinh tài tuyệt diễm kia, chỉ cần Nhiếp Chính Vương thắng được cơ hội bắn đèn, tin tưởng với năng lực của Nhiếp Chính Vương, nhất định có thể chuyển bại thành thắng, âp chế Tô Hoa Nam, như vậy người thắng vẫn là bọn họ. Chỉ cần thắng, mọi người đều biết, Thiên Hương công chúa nàng đánh cờ không thua hai nam tử kinh tài tuyệt diễm, tài danh của nàng so với Thịnh Y Diễm, Tô Hoa Nam càng lóa mắt hơn.
 
Huống chi, chốc lát nàng còn có cơ hội tiếp cận cảm nhận của nam tử, đánh cờ giao thủ với hắn, nàng sẽ để hắn nhìn thấy sự thông minh tài trí của mình. Cao Tuyết Oánh nghĩ trên mặt lộ ra hưng phấn cùng e lệ, ánh mắt nhịn không được lần thứ hai ý cười dào dạt nhìn về phía Phượng Đế Tu, chỉ tiếc người nọ vẫn không nhìn về phía nàng một cái.
 
Mà Y Diễm theo cung nhân ra đại điện, lại thấy năm thái giám bê một cái bàn ra, bên trên bày binh khí có thể lựa chọn, chỉ cung tên lớn nhỏ có nhiều loại, có các loại ám khí thích hợp ném xa, phi tiêu, cung. Có thể nói rực rỡ muôn màu, hoa hoè loè loẹt.
 
Y Diễm tùy ý nhìn lướt qua sau đó rời tầm mắt, thái giám Vương tổng quản cười nói với ba người: “Đây là binh khí nếu Vương gia, công chúa và quận chúa muốn, cũng có thể nói, nô tài sẽ cho người chuẩn bị.”
 
Binh khí có thể công kích từ xa không nhiều lắm, nơi này cũng đều bao quát, Tô Hoa Nam sau khi nghe xong dẫn đầu bước đến lấy cung nỏ trước bàn, chọn lớn nhỏ, cung cũng thuận tay. Bên kia tiểu thái giám thấy vậy, vội cành mang một túi cung đến cho nàng ta. Tô Hoa Nam nhận, thấy Dạ Khuynh cũng chọn một bộ ám khí tiện tay, coa chút giống phi tiêu của Quân Khanh Duệ.
 
Tô Hoa Nam nhướng mày cười, nói: “Bổn điện hạ chờ nhận biết nội lực kinh người của Vương gia.”
 
Muốn ném phi tiêu cách năm trăm bước, nếu không có nội lực lớn đương nhiên không có khả năng, Dạ Khuynh bọn phi tiêu có thể thấy sự tự tim về nội lực của hắn.
 
Dạ Khuynh nghe vậy hơi nhấp môi dưới, nói: “Bổn vương rửa mắt mong chờ tài năng của công chúa.”
 
Hai người nói xong lại thấy Y Diễm đứng cách đó không xa nhìn hoa đăng ở hồ xuất thần, cũng không chọn binh khí, mà biểu tình thản nhiên tự tại, không thấy nửa điểm kinh hoảng.
 
Ánh mắt Tô Nam Hoa dừng trên cánh tay phải Y Diễm, nói: “Nghê Thường quận chúa không chọn binh khí?”
 
Y Diễm lúc này mới thu hồi ánh mắt, thấy một người mang theo một cái hộp bước chân vội vàng, ngượi nọ mặc quần áo thị vệ, đúng là Mặc Vân thị vệ bên người Quân Khanh Liệt. Y Diễm lập tức cười, nói: “Binh khí của ta tới rồi.”
 
Tô Hoa Nam theo Y Diễm nhìn lại, ánh mắt dừng ở chiếc hộp trên tay Mặc Vân, lại thấy kích thước cái hộp kia, lớn bằng lòng bàn tay, không khỏi lộ vẻ nghi ngờ. Hộp như vậy có thể đựng binh khí gì? Cung nỏ là không có khả năng, chẳng lẽ Thịnh Y Diễm cũng muốn dùng ám khí? Nhưng nàng rõ ràng không có nội lực, vai còn bị thương. Nói thế nào, nàng không tin Y Diễm có thể thắng.
 
Ánh mắt Dạ Khuynh cũng nhìn chăm chú Y Diễm, trái với Tô Hoa Nam, với hiểu biết của hắn về Y Diễm thì nàng nhất định có cái dựa vào, sau khi Mặc Vân đưa hộp cho Y Diễm, ánh mắt Dạ Khuynh càng chăm chú.
 
Y Diễm nhận lấy mở hộp ra lộ ánh mắt vừa lòng, trong hộp đúng là chi tiết nhỏ nàng vẽ bảo Quân Khanh Liệt chết tạo Bạo Long nỏ. Mới đầu nàng nghĩ kỹ thuật thời này làm không ra, hiện giờ nhìn thấy vật thật, đương nhiên vui mừng, ít nhất nỏ này tinh xảo, dụng cụ làm thân nỏ, cung, đạn, đều giống mô hình, sáng bóng, làm nàng có cảm giác gấp không chờ nổi.


chương kế>>>