Chương 98a: Phong ba tái khởi

Edit: Thiên Đại Tuyết Ngưng.

Ánh sáng của trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, trong thiên điện cách đại điện không đến trăm mét, Cố Hoàng Hậu vẻ mặt âm lệ ngồi, nghe tiếng ồn ào tự đại điện, đôi tay lần thứ hai gắt gao nắm chặt lên.

Vốn dĩ này phần náo nhiệt hẳn là thuộc về nàng, vốn dĩ nàng là nữ nhân tôn quý nhất Tử Quốc, là nữ nhân hoàng đế yêu thương nhất, nhi tử nàng sinh được hoàng đế sủng ái nhất, nhưng bởi vì Thịnh Y Diễm mà đột ngột thay đổi tất cả.

Thịnh Y Diễm đúng là khắc tinh của nàng, một tiếng giòn vang phát ra, móng tay dài bảo dưỡng duyên dáng của Cố Hoàng Hậu dùng sức nắm chặt mà gãy hai ngón, nàng giơ hai tay tới, lấy đoạn chỉ từ lòng bàn tay ra, ánh mắt tối tăm.

Người làm nàng đau, nàng nhất định phải trả lại gấp trăm lần!

“Ngươi đi an bài đi, ở vị trí lần trước bổn cung nói với ngươi, bên cạnh Thịnh Y Diễm có Tà y cốc chủ, ngươi hành sự chú tâm một ít!”

Cố Hoàng Hậu nói xong, Trần ma ma luôn đứng sau động chân tay, không khỏi lộ vẻ do dự, nói: “Lão nô cảm giác biện pháp có chút không ổn, nương nương không sợ biến khéo thành vụng, nhỡ hồ mị tử kia vào cung thật, chỉ sợ bất lợi với nương nương.”

Cố Hoàng Hậu nghe vậy nheo mắt, trong mắt ánh sáng thị huyết và điên cuồng lóe qua, âm lãnh cười, lạnh lùng nói: “Bây giờ Thịnh Y Diễm kia tính tình ngông cuồng, bổn cung đánh cuộc nàng chết cũng sẽ không tiến cung! Nam nhân đều phạm tiện như nhau, chỉ có được đến mới sẽ không nhớ, cũng chỉ có như thế mới có thể cắt niệm tưởng của Duệ nhi với Y Diễm, tai họa này, Duệ Nhi hiện giờ đã trúng ma chướng, bổn cung không thể mắt thấy nhi tử bổn cung cất công nuôi lớn bị hủy hoại! Ngươi đi đi!”

Trần ma ma cắn chặt răng, lúc này mới thanh âm kiên định nói: “Nương nương xin yên tâm, lão nô nhất định hoàn thành việc này!”

Cố Hoàng Hậu nhẹ nhàng gật đầu, để Trần ma ma đi ra ngoài, thiên điện hắc ám trống không, nàng ta mới dựa lưng vài ghế, ngón tay nắm chặt tay vịn, cả người run rẩy nửa ngày như nức nở vài cái, lúc này mới ngồi dậy, một lần nữa thẳng eo ra khỏi thiên điện, lại lặng lẽ trở về bên cạnh Long Đế.

“Thật ra, Diễm Nhi muội muội rốt cuộc trúng độc gì, cần thánh dược như Xích Chu Quả giải độc?”

Trên đại điện đầy bàn tiệc, Sở Thanh Y còn đang truy vấn Phượng Đế Tu, Phượng Đế Tu ngón tay sờ Xích Chu Quả trong hộp gỗ đàn đưa cho Sở Thanh Y, nói: “Chuyện Diễm Diễm không cần ngươi lo, độc trong cơ thể nàng bản cốc chủ sẽ giải trừ, người hạ độc nàng, bản cốc chủ cũng sẽ tự xử lý, Sở thế tử nên tự lo chuyện của mình đi.”

Sở Thanh Y thấy hỏi thế nào Phượng Đế Tu cũng không chịu lộ ra nửa câu, sắc mặt trầm xuống, nói: “Ta có chuyện gì chứ?”

Phượng Đế Tu nhướng mày, lại nói: “Bản cốc chủ nghe nói Trăm tỷ Vương phi tìm một mối hôn nhân cho thế tử, nhà gái chính là cô nương con nhà danh gia vọng tộc Tử Quốc, có tiếng hiền lành. Sở thế tử bây giờ còn ở Hiên Viên Thành, nói vậy lúc này là không phải tính toán đào hôn, vừa không đào hôn, lúc này nên chuẩn bị làm tân làn mới đúng, đây chính là đại sự cả đời, tự nhiên là phải cố chút.”

Sở Thanh Y nhất thời biến sắc, nhìn trộm Y Diễm một cái, thấy nàng rõ ràng đem lời Phượng Đế Tu nghe vào trong tai, nhìn lại đây, Sở Thanh Y hận đến trừng mắt nhìn Phượng Đế Tu vội nói với Y Diễm: “Diễm Nhi muội muội đừng tin hắn nói, đó là ý của mẫu phi, ta mới không cần cưới Vương tiểu thư gì đó. Rốt cuộc là ai hạ độc Diễm Nhi muội muội, Diễm Nhi muội muội nói cho ta, tiểu gia tìm hắn tính sổ.”

Y Diễm thấy Sở Thanh Y nóng lòng giải thích thế cho nên mặt đỏ rần, ánh mắt không khỏi trầm chút, nói: “Ta cũng không biết độc trong người từ đâu mà đến, Sở thế tử tuổi cũng không nhỏ, Trăm Tỷ vương cũng muốn vậy, chỉ sợ sớm chờ không kịp muốn ôm tôn tử, ngày đại hôn của thế tử ta sẽ dâng đại lễ.”

Sở Thanh Y nghe vậy sắc mặt khẽ biến, màu đỏ trên gương mặt trẻ tuổi tuấn lãng biến mất, nhiễm một tầng than chì, Y Diễm sớm đã chuyển tầm mắt. Phượng Đế Tu ngửa đầu uống một ly rượu gạo, khóe môi giơ lên ý cười đắc ý.

Sắc mặt than trì của Sở Thanh Y lại bình tĩnh, ánh mắt lãnh duệ nhìn chằm chằm Y Diễm, mặt mày có chấp nhất cùng kiên định, vài phần táo bạo cùng trầm giận nói với Y Diễm: “Ta sẽ không cưới Vương tiểu thư gì cả!”

Nói xong, hắn bỗng nhiên đứng dậy, đi nhanh, cũng không quay đầu lại ra khỏi đại điện huy hoàng

Phượng Đế Tu thấy vậy dương mi, ánh mắt dừng trên người Y Diễm, lại thấy nàng làm như không nhìn thấy Sở Thanh Y giận dữ rời đi, nhìn vũ ca ngư cũ, khóe miệng Phượng Đế Tu nhếch lên.

Nữ nhân này thật sự à người nhẫn tâm, nhưng trước nay lại để tâm đến hắn.

Con ngươi đen tối hiện lên tia sán, lại lướt qua cửa điện, tiếp theo ống tay áo rộng hạ xuống, để sát vào Y Diễm, nói: “Ta đi thay quần áo, Diễm Diễm ngoan ngoãn chờ ta trở lại.”

Thấy Y Diễm nghe tiếng cũng không đáp lại, Phượng Đế Tu cũng không ngại, đứng dậy, thân ảnh rất nhanh rời khỏi đại điện.

Bên này chỉ còn một mình Y Diễm ngồi, câc vị tiểu thư mới đến gần sôi nổi lên, mấy người tròn ngự uyển có giao lưu với Y Diễm, đều quen biêta, trong đó Liễu cô nương tiểu thư Lại Bộ Thượng Thư dẫn đầu mặc váy màu đào chào hỏi Y Diễm, hỏi: “Váy của Thịnh muội muội thật độc đáo, ta cũng chưa gặp qua vải dệt đổi sắc thái như vậy, không biết thịnh muội muội mua ở đâu?”

Nàng hỏi bừa, mấy cô nương kia cũng rối rít phụ họa lên.

“Đúng vậy, váy cũng thật là đẹp, màu sắc biến ảo tự nhiên như vậy, cũng không biết là làm thế nào ra, Thịnh tỷ tỷ mau nói, ta cũng phải đặt làm mộ bộ như vậy.”

“Váy này làm từ Thiên Trụ Bạc Châu thuần hồ lụa, đẹp như thuần hồ lụa, chỉ sợ người bình thường không thấy được thứ quý như thuần hồ lụa, các ngươi xem thèm cũng vô dụng, chỉ sợ xiêm y này không bán ở đâu. Ta nghe nói cống phẩm thuần hồ lụa một năm chỉ ra năm thất, sắc thái sặc sỡ, cực kỳ xinh đẹp, nhưng đều tiến cống cho Hoàng cung Thiên Trụ, một mình Hoàng Hậu nương nương dùng. Còn thừa cũng không cho ra ngoài dân gian, đều bị thiêu hủy hết. Mạc thừa tướng là cháu trai ruột thịt của Hoàng hậu Thiên Trụ, Thịnh muội muội cứu Mạc thừa tướng, vải dệt này ta đoán là Mạc thừa tướng tặng Thịnh muội muội, chúng ta cũng chỉ có thể thèm thuồng mà nhìn thôi.”

Một lời của Lưu tiểu thư, nhất thời mấy cô nương lộ ra vẻ thất vọng, chỉ có thể hâm mộ và tiếc hận nhìn áo váy biến ảo trên người Y Diêmc. Y Diễm sợ các nàng khkong chú ý đến bộ váy này, thấy vậy dương môi cười, nói: “Lưu tiểu thư đoán sai rồi, thuần hồ lụa trong cung của Hoàng Hậu Thiên Trụ ta chưa thấy qua, bất quá vải dệt váy này không phải dệt từ thuần hồ lụa, bất quá giống thuần hồ lụa, là đổi màu thôi. Hiên Viên Thành chúng ta có bán, bất quá vải dệt chỉ có tam thất, ta mua thất màu lam, còn một màu đó, một màu tím, nếu muốn mua phải nhanh lên.”

“Lời của Thịnh tỷ tỷ là thật sao, ta thích nhất màu tím, màu hoa lan tử la, mua ở đâu a?” Lưu tiểu thư đoán sai kia cũng mất thể diện, hai tròng mắt sáng ngời, dẫn đầu kéo cánh tay Y Diễm.

Y Diễm cười, nói: “Hôm qua mua ở Thịnh Y lâu.”

Vương tiểu thư không khỏi sửng sốt, nói: “Thịnh tỷ tỷ nói là Thịnh Y lâu Tư Đồ gia? Ngàu hôm nay ta có đi qua, vẫn chưa thấy vải dệt này.”

Y Diễm lại cười, nói: “Vải dệt này không dễ nhuộm màu, lao tâm khổ lực mới có tam thất, Thịnh Y lâu cũng không muốn bán, là ta cơ duyên trùng hợp nhìn thấy, lúc này mới lì lợm la liếm mà cầu người ta bán, Vương muội muội không nhìn thấy cũng là đương nhiên.”

Các nàng bên này náo nhiệt, không ít quý nữ quý phụ từ xa đến đây, hôm nay váy áo độc đáo của Y Diễm đoạt hết ánh mắt nữ nhân trong điện, vải đẹp dệt xiêm y luôn là yêu thích của các nữ nhân, ai cũng khát vọng có được. Càng đừng nói, hôm nay tham gia cung yến đều là quý phụ giàu có, càng theo đuổi châu báu, y phục.

Nghe nói vải dệt Y Diễm là mới, tất cả mọi người đều vểnh lỗ tai, nghe thấy Thịnh Y Hiên Tư Đồ gia, liền nghĩ hôm nay ra khỏi cung đến Thịnh Y Lâu, vài dệt còn dư lại hai thất, nói sao cũng muốn giành một thất về.

Y Diễm nói xong, mấy cô nương lập tức đều lặng im, nhìn xem đều biết đông tâm tư mua vài dệt. Ánh mắt Y Diễm vừa chuyển, đầy ý cười cúi đầu. Xưa nay nàng đối với chuyện thay y phục trang điểm không hứng thú lắm, hôm nay ăn mặc tỉ mỉ không phải là do hứng thú.

Phải biết rằng Y Dao đã phụng mệnh đi tìm mấy cô nương xinh đẹp, chờ chuyện này làm thỏa đáng, nàng càng nhiều tiền hơn, mà vải này là nàng cung cấp cho Thịnh Y lâu, vải dệt bán càng nhiều, Tư Đồ Hiên phải chia cho nàng nhiều. Có chuyện hợp tác này, sau này nàng lại muốn thông qua Tư Đồ gia vớt bạc, nói vậy cũng dễ dàng hơn.

Chương kế >>>