Chương 55a: Diện Thánh.

Editor: Hoàng Tú

Đêm tối, ánh trăng sáng chiếu rọi khắp nơi.

Sứ quán của Trung Tử quốc đặt tại vòng ngoài của Hoàng thành. Cung nhân từ lâu đã đi nghỉ, chỉ còn một ngọn đèn chập chờn trước gió. Dựa sát vào tường phía đông là một đình viện, căn phòng giữa vẫn sáng đèn, trong phòng đốt hương an thần, khói trắng từ ba nén hương không ngừng bốc lên phiêu tán khắp căn phòng nhưng lại không khiến người nào đó yên lòng.

Công chúa Thiên Hương Cao Tuyết Oánh ngồi trên ghế trải thảm lông, nét mặt hiện lên rõ ràng sự nôn nóng và bất an. Thị nữ bên cạnh thấy nàng như vậy nhịn không được khuyên nhủ,” Công chúa đừng quá lo lắng, nếu nhiếp chính Vương trở lại sứ quán nhất định sẽ tới tìm công chúa, như vậy liền chắc chắn rằng sự việc không bại lộ không ai biết là do công chúa gây nên. Nếu ngay cả Vương gia cũng không phát hiện mánh khóe thì Kinh Triệu Duẫn sao có thể tra ra được, công chúa cứ yên tâm đi. Hơn nữa, Thịnh Y Diễm vốn là một người ngu xuẩn lại đắc tội với Hoàng hậu và Dực vương, ngay cả Thiên An vương phủ cũng coi nàng ta như cái đinh trong mắt, cái nhọt trong thịt, còn cả Tiêu phủ mặc dù nói là bị diệt môn nhưng ai biết được Tiêu gia còn có dư nghiệt nào chạy thoát hay không, cũng có khả năng sẽ mướn sát thủ đến ám sát Thịnh Y Diễm. Một Thịnh Y Diễm nho nhỏ lại dám gây thù chuốc oán khắp nơi như vậy, ai có thể đoán được sát thủ kia là do công chúa phái tới chứ? Dù sao công chúa cũng chỉ mới gặp Thịnh Y Diễm một lần.”

Đúng vậy, hôm nay là lần đầu tiên nàng gặp Thịnh Y Diễm, tuyệt đối sẽ không có người nào đem sự nghi ngờ này hướng về phía nàng. Huống chi, Thịnh Y Diễm gây thù chuốc khắp nơi như vậy, người nào cũng có khả năng ra tay…Với lại hôm nay trước mặt bao người, nàng đã bị Thịnh Y Diễm dọa đến mức không đứng vững, sao có thể trong nháy mắt đã sắp xếp được sát thủ tới ám sát Thịnh Y Diễm.

Cao Huỳnh Tuyết nghĩ vậy, mười đầu ngón tay siết chặt từ từ thả lỏng, vẻ nôn nóng bất an trên mặt cũng vơi đi không ít, khiến cho gương mặt tái nhợt đã lấy lại được chút huyết sắc. Nàng ngước mắt nhìn hướng Như Tâm nói,” Ngươi nói đúng, nhanh rót cho Bổn cung một chén trà.”

Như Tâm xoay người đi rót nước, đúng lúc này cửa phòng mở ra, Như Băng cùng với một người ăn mặc trang phục tỳ nữ bước nhanh vào phòng. Cao Tuyết Oánh thấy nàng đi vào hai mắt sáng ngời, vội hỏi,” Như Băng, thế nào?”

” Công chúa cứ yên tâm đi, nô đi đã hỏi thăm rõ ràng, phía bên Kinh Triệu Duẫn chưa tra được bất cứ thứ gì liên quan đến chúng ta, chỉ tra được dấu vết chúng ta cố ý lưu lại lần theo đó mà tra hướng mọi nghi ngờ lên đầu Tiêu gia. Sau cùng Lãnh Thất bị bắt sống, nhưng mà miệng nàng ta rất cứng, không hề bán đứng chủ tử, công chúa có thể yên tâm an giấc.” Như Băng vừa tiến vào phòng lên tiếng trả lời.

Cao Tuyết Oánh nghe vậy vô cùng yên tâm, cầm lấy chén trà Như Tâm đưa tới khẽ uống hai ngụm, khóe môi nhếch lên, lộ ra nụ cười thích thú, ánh mắt lại lạnh lẽo vạn phần nói,” Không phải là Bổn cung thủ đoạn độc ác có trách thì hãy trách Thịnh Y Diễm kia quá si tâm vọng tưởng. Một nữ tử tầm thường cũng dám có ý với nam tử mà Bổn cung nhìn trúng. Giữ lại kẻ chuyên gây tai họa như vậy, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện xấu. Chỉ đáng tiếc cho bảy tử sĩ của Lãnh Nguyệt Doanh, đây chính là nhân lực cuối cùng trong tay Bổn cung, hôm nay chỉ còn lại không nhiều…”

Lãnh Nguyệt Doanh chính là thế lực của hoàng hậu quá cố của Thiên Kiền quốc cũng chính là mẫu hậu nàng lưu lại, cũng là thế lực duy nhất còn sót lại không bị Dạ Khuynh diệt trừ. Nàng đường đường là trưởng công chúa của Thiên Kiền quốc nhưng nay chỉ có trong tay hơn một trăm ám vệ có thể điều động. Khó có được là những người này đều là tử sĩ, mỗi người đều trung tâm, trung thành tuyệt đối. Hai năm qua nàng sử dụng tử sĩ Lãnh Nguyệt Doanh đã hao tổn không ít, hôm nay lại tổn hại thêm bảy người, sau này quân cờ trong tay nàng có thể sử dụng càng ngày càng ít. Hơn nữa, hiện tại Dạ Khuynh lên nắm quyền, Hoàng tộc sa sút….Thật sự khiến nàng vô cùng đau lòng.

Thịnh Y Diễm ! Đáng hận !

Bàn tay nắm chén trà của Cao Tuyết Oánh bỗng nhiên dùng sức, đốt ngón tay trở nên trắng bệch. Như Băng thấy vậy khuyên nhủ,” Công chúa thương tiếc thủ hạ, đấy chính là phúc của mỗi người trong Lãnh Nguyệt Doanh. Bọn họ có thể tận trung hi sinh tính mạng vì chủ tử chết một cách có ý nghĩa, công chúa không cần vì thế mà khổ sở trong lòng.”

Cao Tuyết Oánh nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, không sai, bảy tử sĩ này chết rất có ý nghĩa. Tuy rằng bọn họ không thể giúp nàng diệt trừ hậu họa là Thịnh Y Diễm, nhưng lại thành công khiến Dạ Khuynh chú ý tới Thịnh Y Diễm, đây là điều vô cùng tốt.

Hôm nay nàng cố ý ngất xỉu trước mặt mọi người, chính là vì muốn lừa gạt Dạ Khuynh và Thịnh Y Diễm. Vừa quay đầu nàng đã lập tức hạ lệnh Lãnh Nguyệt Doanh truy sát Thịnh Y Diễm, đồng thời chọn ở lại ở tiểu viện bên ngoài sứ quán, cũng đã tính được Dạ Khuynh sẽ điều tra việc này. Nếu Lãnh Nguyệt Doanh không làm nhụ sứ mệnh giết chết Thịnh Y Diễm là điều tốt nhất, còn nếu không thể thì có thể khiến Dạ Khuynh anh hùng cứu mỹ nhân, đối với Thịnh Y Diễm cảm thấy hứng thú, đó là một chuyện vô cùng tốt.

Dạ Khuynh căn bản là một tên ác ma không có trái tim, người hắn cảm thấy hứng thú chưa từng có kết cục tốt, nàng lại rất thích ý khi khiến kẻ gây họa như Thịnh Y Diễm tới trước mặt Dạ Khuynh để Dạ Khuynh làm đồ chơi tiêu khiển.

Còn có, ngày ấy tỳ nữ trấn an nàng, nói Địch Hưu vì nàng mới yêu Thịnh Y Diễm. Nàng là nữ nhân, trong lòng hắn thế nào bản thân nàng hiểu rõ, Địch Hưu mặc dù từng ra tay cứu tính mạng của nàng nhưng đối với nàng căn bản không có chút tình cảm nam nữ nào. Đã như vậy, hắn sao có thể ở trước cửa Túy Tiên lầu tuyên bố chỉ yêu một mình Thịnh Y Diễm?

Huống chi trực giác của phụ nữ nói cho nàng biết, Địch Hưu thật sự động tình với Thịnh Y Diễm. Nam nhân nàng không có được, chỉ là một nữ tử bỏ đi như nàng ta cũng dám vọng tưởng. Nàng không cho phép người nào đoạt được nam nhân độc nhất vô nhị trong lòng nàng. Có điều, như vậy cũng tốt, hay nhất chính là đẩy Thịnh Y Diễm vào vòng tay của Dạ Khuynh, đến lúc đó Địch Hưu và Dạ Khuynh gây thù kết oán. Tà Y cốc mặc dù không phải triều đình quyền thế nhưng cũng là thế lực giang hồ không thể khinh thường, huống chi Địch Hưu cũng không phải là người lương thiện gì, chưa chắc không thể đối đầu với Dạ Khuynh.

Mà Địch Hưu muốn đối phó với Dạ Khuynh thì mới liên thủ với hoàng tộc Thiên Kiền, như vậy, không phải hắn sẽ chủ động đến bên cạnh nàng sao? Có Tà Y cốc giúp đỡ, hoàng thất sẽ có cơ hội chuyển bại thành thắng, vực dậy diệt trừ gian thần. Như vậy không phải một mũi tên trúng ba con nhạn hay sao? Từ lúc nàng hạ lệnh cho Lãnh Nguyệt doanh nàng đã tính toán tất thảy. Hôm nay mọi chuyện đều thuận lợi, quả thực không cần phải thương tiếc bảy tử sĩ, chết thì chết, không sao cả.

Nghĩ vậy Cao Tuyết Oánh cười rộ lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng miết nhẹ lên hoa văn mẫu đơn trên chén trà, ngón tay sơn màu đỏ sẫm ánh lên màu sắc tươi đẹp.

Ngày hôm sau, hoàng cung Trung Tử quốc, trong Càn Khôn điện, văn võ bá quan đứng thành hai hàng đợi vào triều. Thời gian đã đến, ba tiếng chuông vang lên, chúng đại thần chậm rãi leo lên bậc thang, đi vào đại điện. Chỉ chốc lát sau vang lên giọng ho to của Thái giám,” Hoàng thượng giá lâm !”

Chúng đại thần đều quỳ xuống hành lễ, Long đế ngồi vững trên ghế rồng, ánh mắt uy nghiêm đảo qua, lúc này mới hô một tiếng bình thân. Ánh mắt Long đế đảo qua các đại thần, ra hiệu, thái giám vội vàng cầm lấy hai tấu chương tới, Long đế chỉ vào tấu chương nói,” Trẫm thấy những thứ này đều là sổ con buộc tội tân Thám Hoa Lâm Trạch. Các khanh đều nhất trí cho rằng người này bán mình cầu vinh, mất hết khí tiết của người đọc sách, vừa vô tình vô nghĩa, lại hay thay đổi thất thường, là tiểu nhân không giữ lời thề, liền cùng nhau buộc tội hắn. Nếu như thế, các khanh cho rằng trẫm nên xử trí như thế nào?”

Long đế nói xong, liền có mấy đại thần bước ra khỏi hàng,” Vi thần nghe nói, lúc đó Lâm Trạch cùng Tống Y Dao ở trong miếu Kim An ngoài thành đã từng bái lạy thiên địa, với lại còn có mấy vị bằng hữu thân thiết chứng kiến, tuy là chưa tới Quan Môi đăng ký chưa có hồ sơ lưu lại thế nhưng Tống Y Dao đã là vợ của Lâm Trạch. Nay Lâm Trạch đỗ Thám Hoa, lại ruồng rẫy thê tử muốn cưới người khác, điều này trái với pháp luật của Trung Tử ta. Mà Thịnh Y Diễm trách móc Lâm Trạch quả thật không hề oan, vi thần cho rằng tiểu nhân như thế, quả thực không xứng được trọng dụng. Xin Hoàng thượng hãy miễn trừ chức vị Thám Hoa của hắn, đày xuống làm thứ dân, suốt đời không được tham gia khoa cử.”

 

Chương kế>>>