Chương 55b: Diện Thánh.

Editor: Hoàng Tú

” Hoàng thượng, Lâm Trạch vứt bỏ thê tử cùng hắn vượt qua nghèo khó, muốn leo lên phú quý, đúng là thứ trơ trẽn vô liêm sỉ, thần không muốn cùng làm quan với người này, vi thần cũng cũng cho rằng nên cách chức Lâm Trạch giáng xuống làm thứ dân.”

Hai người nói xong, lại có mấy vị đại thần tiến lên tham tấu, đều xin Long đế cách chức Thám Hoa của Lâm Trạch. Long đế trầm ngâm, hất văng chồng tấu chương, trầm giọng nói,” Thật không ngờ Thám Hoa trẫm lựa chọn cuối cùng lại bị một nữ tử mắng mà không làm được gì, nhục nhã không chịu nổi, mà các khanh lại hùa theo một nữ tử nói những lời như vậy…”

Mọi người nghe Hoàng đế nói như thế, không khỏi cảm thấy căng thẳng…Lâm Trạch tại sao lại bất kham như vậy, đó là bởi vì hắn được đích thân Hoàng thượng bổ nhiệm, lúc này hắn lại bị một đám đại thần nói không ra gì…chẳng phải là đang đánh vào mặt Hoàng đế hay sao? Huống chi người đầu tiên mắng Lâm Trạch lại là một nữ tử, hoàng đế có phải vì thế mà cảm thấy mất hứng hay không? Long Nhan giận dữ nên làm thế nào cho phải đây?

Bầu không khí trong điện đột nhiên ngưng trệ, mới vừa rồi còn nói không ngừng hiện tại đều câm như hến. Quân Khanh Liệt và Quân Khanh Duệ đứng đầu cả hai đều siết chặt nắm đấm, trong mắt lộ rõ sự lo lắng không yên.

Nào ngờ bản mặt của Long đế trầm như nước đột nhiên ấm áp lạ thường, thay đổi giọng điệu,” Mắng hay lắm, Trẫm tuy là chân long thiên tử nhưng cũng chỉ có một cặp mắt không thể nhìn rõ tất cả mọi thứ trong thiên hạ, một đôi tai khó có thể nghe hết lời vạn dân, cho nên mới cần đến sự phò trợ của các khanh, trừng trị hạng người gian nịnh ! Một nữ tử mạo hiểm không sợ long nhan tức giận muốn thay Trẫm bắt được kẻ sâu mọt bại hoại của triều đình, đây là con đường khai sáng cho bách tính Trung Tử quốc. Lòng Trẫm cảm thấy được an ủi phần nào, các ngươi lại nơm nớp lo sợ, không đoán được thánh ý, Trẫm mới hơi tỏ thái độ các ngươi đã câm như hến, không dám nói nửa lời, đúng là không bằng một tiểu nữ tử !”

Âm thanh của Long đế vừa dứt, chúng đại thần đều sợ hãi quỳ xuống dập đầu thỉnh tội, ánh mắt Long đế đảo qua mọi người, rơi trên người Thịnh Dịch Dương, nói,” Thịnh ái khanh, ngươi nuôi dạy được nữ nhi thật tốt !”

Thịnh Dịch Dương nhanh chóng dập đầu nói,” Tiểu nữ không biết trời cao đất rộng, hoàng thượng không trách nó, đã là hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, cựu thần thật sự không dám nhận sự khen ngợi của hoàng thượng.”

Long đế xua tay, lại nói,” Thịnh ái khanh không cần khiêm tốn. Năm đó Thịnh phu nhân ” diệu thủ hồi xuân” cứu sống Thái hậu, Trẫm cố tình ban thưởng như Thịnh phu nhân nhất định không chịu lĩnh thưởng. Thịnh phu nhân có tấm lòng nhân hậu, hôm nay Thịnh Y Diễm lại là kỳ nữ phẩm chất lại không thua kém gì mẫu thân nàng năm xưa. Có được vợ con như vậy, Thịnh ái khanh thật có phúc khí, phải biết quý trọng mới đúng.”

Long đế nhắc lại chuyện năm đó, mẹ đẻ của Y Diễm là Diệp Ly cứu sống Thái hậu, đây rõ ràng là đang ở trước mặt mọi người nói rõ ta chính là chỗ dựa của Thịnh Y Diễm, lại nghĩ đến những ngày tháng trước đây của nữ nhi Y Diễm chịu đủ tủi nhục trong phủ, lại cảm nhận ánh mắt uy nghiêm của Long đế, Thịnh Dịch Dương toát mồ hôi lạnh, thật sự không hiểu tại sao Long đế lại yêu thích nàng như vậy?

Hắn hít sâu một hơi, lúc này mới cung kính trả lời, nói,” Vi thần trước đây không chăm sóc tốt nữ nhi, sau này nhất định sẽ bù đắp thật tốt.”

Lúc này Long đế mới nói,” Lại nói Thịnh phu nhân là ân nhân cứu mạng của Thái hậu, năm đó nàng không chịu lãnh thưởng, hôm nay cũng nên ban ơn cho con nối dòng của nàng. Thái hậu vốn muốn Duệ Nhi thay bà báo đáp phần ân tình này, đáng tiếc Duệ Nhi lại phụ bạc nha đầu kia….Trẫm cảm thấy thật hổ thẹn. Người đâu, soạn thánh chỉ, Thịnh Y Diễm đoan chính, giỏi giang, bản tính thuần lương, là quý nữ gương mẫu điển hình của Trung Tử quốc ta, nay đặc biệt phong làm quận chúa Nghê Thường, khâm thử.”

Thịnh Dịch Dương không ngờ được Hoàng thượng lại hậu đãi Y Diễm như vậy, sửng sốt một chút, lúc này mới quỳ xuống, la lớn,” Tạ chủ Long ân.”

Long đế lại nói,” Tới Thịnh phủ tuyên chỉ đi, nói quận chúa Nghê Thường không cần đặc biệt tiến cung tạ ơn, ba ngày sau trong cung tổ chức dạ yến lúc đó tới tạ ơn cũng không muộn.”

Thái giám dạ vâng đi làm ngay, Long đế lại nhìn chằm chằm về phía Quân Khanh Duệ mặc một thân triều phục màu tím đứng đầu hàng nói,” Dực vương, gần đây đại thần trong triều tối cáo ngươi tùy hứng làm bậy, bất trung bất hiếu, bất kính với Thái tử, ngươi có gì để nói không?”

Quân Khanh Duệ nghe vậy liền bước ra khỏi hàng, vén vạt áo trước quỳ xuống nói,” Phụ Hoàng, nhi thần cô phụ tấm lòng của người. Trước đây hành sự không biết chừng mực, lại bị chữ tình che mờ hai mắt, cứ thế mà làm ra chuyện vô liêm sỉ bất hiếu với Hoàng tổ mẫu. Hôm nay nhi thần đã hoàn toàn tỉnh ngộ. Còn chuyện bất trung, bất kính với đại ca, nhi thần quả thật không biết những lời này ở đâu dựng nên, nhưng tuyệt đối không có chuyện này, xin phụ Hoàng minh xét.”

Quân Khanh Duệ nói xong, đồng dạng một thân phục sức với Quân Khanh Duệ, Quân Khanh Liệt cũng đứng dậy quỳ xuống bên cạnh Quân Khanh Duệ, nói,” Phụ Hoàng, nhi thần và hoàng đệ luôn luôn là huynh thân đệ kính, yêu thương lẫn nhau, nhi thần nguyện thay Hoàng đệ làm chứng, hoàng đệ chưa từng bất kính với nhi thần, xin phụ Hoàng minh xét.”

Có chia bè kéo cánh đấu đá hay không, Long đế hiểu rất rõ ràng. Lúc này Quân Khanh Liệt rộng lượng ra mặt, Long đế lại càng cảm thấy hổ thẹn tự trách, cũng càng phải nhân cơ hội này chèn ép vây cánh trong triều của Quân Khanh Duệ.

Quân Khanh Duệ làm sao có thể không biết điểm này, nhưng lúc này hắn không thể không giả bộ cảm kích cùng cảm động, ngẩng đầu nhìn Quân Khanh Liệt, cảm động hô to,” Hoàng huynh.”

” Tứ đệ !”

Hai người ở trong đại điện diễn tuồng huynh đệ tình thâm, Long đế lộ vẻ vui mừng nói,” Tốt lắm. Hoàng thất huynh đệ tương tàn, từ lúc bắt đầu khai quốc, Trẫm mong rằng hai huynh đệ các ngươi có thể đồng tâm hiệp lực như vậy. Dực vương phải phụ tá Hoàng huynh của mình thật tốt mới là phúc của quốc gia.”

” Nhi thần tuân chỉ.” Quân Khanh Duệ dập đầu đáp.

Long đế gật đầu, nói,” Dực vương tùy ý làm bậy, bất kính với di mệnh của Thái hậu, phạt một trăm trượng răn đe.”

Lần thứ hai Quân Khanh Duệ dập đầu, nói,” Nhi thần lĩnh chỉ, tạ ơn. Nhi thần nguyện ý chịu phạt trăm trượng, chỉ cầu xin phụ Hoàng có thể cho nhi thần cơ hội bù đắp lỗi lầm. Nhi thần nguyện ý một lần nữa cưới quận chúa Nghê Thương làm phi, xin phụ Hoàng cho phép nhi thần.”

Quân Khanh Duệ vừa dứt lời, nhất thời toàn bộ văn võ bá quan trong đại điện đều ngây ngẩn cả người. Không ai ngờ được rằng hắn lại có thể xin Hoàng thượng ban hôn. Thịnh Y Diễm ở trước mặt mọi người làm mất hết mặt mũi của Dực vương, lại xé nát hôn thư, thái độ quyết tuyệt, nay Dực vương không hận thấu Thịnh Y Diễm, ngược lại còn muốn một lần nữa cưới nàng ta làm vợ ! Đây quả thật là chuyện không thể tưởng tượng nổi, khiến người khác chấn động không thôi.”

Quân Khanh Liệt nghe vậy hai mắt híp lại, lóe lên ánh sáng lạnh, nhanh chóng nháy mắt với tiểu thái giám ở cửa điện. Tiểu thái giám vô cùng thông minh lanh lợi, thân thể vừa động nhanh chóng rời khỏi đại điện.

Ngày đó Long đế triệu kiến Y Diễm liền biết nhi tử của mình bỏ lỡ một nữ tử như thế về sau chắc chắn sẽ hối hận, chỉ là hắn ngàn lần không ngờ tới, nhi tử tâm cao khí ngạo này của mình lại tỉnh ngộ nhanh như vậy. Dực vương lại luôn luôn kiêu ngạo lại bỏ xuống mặt mũi thẳng thắn ở trước mặt mọi người xin cho phép hắn cưới nữ nhân đã chà đạp lên tôn nghiêm của mình, thật khiến hắn khiếp sợ.

Long đế ngẩn ra, lúc này mới nói,” Dực vương, ngươi thật sự muốn một lần nữa cưới quận chúa Nghê Thường làm phi?”

Chương kế>>>