Edit: KiTiKiTi

Chương 22c quyển 2: Đạm Đài Hoàng, xem Gia xử lý nàng thế nào!
Mà đám người Vi Phượng với Thành Nhã, hôm nay lại càng thêm xác định quốc sư vô tích sự này, là trăm năm khó gặp, đại thần lừa người! Hơn nữa, mỗi lần nói ra đều thần thần bí bí, làm như có thật, lừa gạt thiếu nữ vô tri…
Bọn họ đến rồi đi, tiểu cô nương ở sau cửa sau vẫn chưa chú ý tới, chỉ cho là có người đi ngang qua.
Nàng ngồi xổm xuống, một chú chim họa mi đậu xuống tay nàng, chợt, nàng cười tủm tỉm nói: “Họa mi nhỏ, em nói em có chuyện muốn nói cho chị, là chuyện gì vậy?”
Lời nàng vừa hỏi, chim họa mi kia giống như có linh tính, bắt đầu thì thầm với nàng, không biết là nói những gì.
Tiểu cô nương kia nghe ngóng, thái độ càng ngày càng tập trung, mà ngay tại lúc này, cửa sau mở ra, một nha hoàn đi tới, thấy tình huống này liền mở miệng: “Tiểu thư của tôi ơi, người như thế nào lại chơi đùa cùng với lũ chim vậy, nếu lão gia mà biết…”
“Thúy Nhi! Ngươi đừng nói nữa, họa mi nhỏ vừa nói nói cho ta, tối hôm qua nó ở hậu viện nghe thấy Triệu di nương, cùng với quan gia bàn bạc muốn giết cha ta, lấy hết tiền tài của nhà chúng ta! Không được, ta phải lập tức đi nói cho cha ta biết!” Vị cô nương kia nói xong liền đi thẳng vào trong nhà.
Thúy Nhi nhìn bóng dáng nàng, bất đắc dĩ nói: “Tiểu thư, có lẽ người có thể nghe hiểu thật sự lời nói của chim chóc, nhưng những năm gần đây, có người tin ư? Hiện giờ người cứ hùng hổ đi nói với lão gia, nói rằng lũ chim này nói cho người nghe, người cảm thấy lão gia có tin không? Nói không chừng lại giống như lần trước, đem nhốt ngài trong phòng chứa củi mất!”
Lời này, làm bước chân của tiểu cô nương kia dừng lại, cứng đờ tại chỗ, chỉ là trong chớp mắt liền cắn môi dưới của mình đến trắng nhợt!
Nàng đứng thật lâu sau, nắm tay nắm chặt, cắn răng nói: “Ngươi nói rất đúng, ta không thể đi nói cho cha, nhưng ta tuyệt đối cũng sẽ không để bọn họ thực hiện được…”
…………
Phủ Thái tử Bắc Minh.
Thái tử gia phong trần mệt mỏi trở về từ Mạc Bắc, sau khi tắm gội thay quần áo, tóc trên đỉnh nửa khô nửa ướt, từ trong phòng tắm đi ra. Dung sắc diễm lệ, sau khi tắm gội, phong hoa hết mực, còn mang theo một nét hoang dã tự nhiên!
Đi ra khỏi bình phong, Tiểu Miêu Tử vội vang đưa đến một chiếc áo khoác: “Gia của tôi, ngài phải cẩn thận chút, mấy ngày nay thời tiết rất cổ quái, cẩn thận không bị nhiễm lạnh!”
“Ừm!” nhàn nhạt lên tiếng, nhận áo khoác, nằm lên ghế hoa, làm như có chút mệt mỏi.
Ngay tại lúc này, một hắc y nhân tiến vào cửa, tựa hồ muốn bẩm báo điều gì, Tiểu Miêu Tử hơi hơi vươn tay vẫy, ý bảo đối phương cứ lui xuống trước, để Gia nghỉ ngơi trong chốc lát.
Hắc y nhân hiểu ý, lập tức lui ra bên ngoài.
Mi mắt Quân Kinh Lan hơi hơi nhắm, nghe tiếng bước chân kia, giọng nói lười biếng chậm rãi vang lên: “Việc của Sở Ngọc Lăng Yến, đợi Gia tỉnh lại rồi nói. Việc vặt của Bắc Minh, ngày mai hãy nói. Nếu là việc của Thái tử phi, trực tiếp đánh thức Gia, biết chưa hả?”
“Vâng! Nô tài hiểu!” Tiểu Miêu Tử cung kính khom lưng lên tiếng, liền lui xuống, không dám quấy rầy Gia nghỉ ngơi, mấy ngày nay lên đường phong trần mệt mỏi, hẳn là cũng mệt.
Vậy mà, Tiểu Miêu Tử vừa mới ra ngoài, Thanh Phong liền đi tới, hiển nhiên là việc của Thái tử phi. Tiểu Miêu Tử hung hăng trừng mắt liếc nhìn cái thứ không có mắt này một cái, không tình nguyện đưa hắn vào…Thanh Phong không rõ, gãi gãi sau gáy, cảm thấy không thể hiểu được.
Đợi sau khi hắn đến bên thái tử gia, kể hết mọi chuyện liên quan đến thái tử phi xong. Bọn họ liền thấy biểu tình của Gia, vui vẻ hơn vài phần.
Hắn nằm nghiêng trên ghế hoa, mắt đẹp hẹp dài hơi hơi híp, chu sa giữa mày rất quyến rũ, cực kỳ đẹp trai. Ngón tay ngọc thon dài duỗi ra, uốn ngón tay rất nghiêm túc bắt đầu tính toán: “Đạm Đài Kích bị người hạ thuốc, Tiếu Vô Ngữ phải làm gian phu, lén gặp Hoàng Phủ Hiên, đồng hành cùng Bán Thành Khôi, còn có Thác Bạc Húc bảo vệ…ừm…”
Từng câu từng chữ, Thanh Phong nghe được trong lòng đều thấy sờ sợ, đặc biệt câu “ừm” cuối cùng không rõ ý vị, càng khiến hắn phát rét. Đầu tiên là hắn trực tiếp lo cho các vị nam nhân này, sau là lo cho thái tử phi.
Thái tư gia tính toán xong, cuối cùng thu tay, giấu vào trong tay áo.
Chợt, môi mỏng câu ra nụ cười lười nhác: “Thôi, chỉ là một chút việc nhỏ, đã nhiều ngày nếu nàng ấy có một chút xíu nhớ đến Gia, Gia cũng sẽ không so đo với nàng ấy!”
Nói rồi, mắt đẹp hẹp dài nhìn về phía Thanh Phong, hỏi: “Gia đi đã nhiều ngày, nhưng có lần nào nàng lẩm bẩm tự nói, rất nhớ không?”
“Không có!” Thanh Phong căng da đầu, chậm rãi lắc đầu.
Vì thế, ý cười ôn hòa của thái tử gia cong lên một phân, chợt, lại hỏi tiếp: “Trên đường nàng ấy tới Bắc Minh, có nửa khắc nào vì muốn sớm gặp gia, nên mới đi nhanh không?”
Câu này vừa hỏi, Thanh Phong tức khắc cảm thấy da đầu của mình càng cứng đờ, tóc trên đỉnh đầu đều mau chóng dựng đứng lên, mở miệng nói: “Không có, dọc trên đường đi thái tử phi rất nhàn nhã, không có việc gì thì cùng nói chuyện với Tiếu Vô Ngữ, rồi thường xuyên đánh nhau cãi nhau, không thấy có chút ý đồ nào muốn đi nhanh hơn!” Nói đến đây, bỗng nhiên hắn bắt đầu nghi ngờ, cảm giác bản thân sao như có chút kiện thái tử phi vậy!
Vừa nói xong lời này, ý cười ôn hòa của thái tử gia đã gần đến dịu dàng hiền từ, huyết sắc chu sa giữa lông mày còn thêm vài phần diễm lệ.
Hắn hơi hơi ngừng một lát, lại hỏi tiếp: “Mấy ngày nay, nàng đã từng lần nào nhắc tới gia?”
Thanh Phong rất thành thật lắc đầu: “Chưa từng! Nhưng kỳ thực quốc sư Đông Tấn thường hay nhắc tới ngài, thái tử phi mới tùy ý ứng thêm hai câu!”
Thế là, thái tử gia lại cười, cười đến mức đẹp đến động lòng người, ánh trăng đầy ngoài cửa sổ, đến giờ phút này cũng ảm đảm đi vài phần. Nhưng Tiểu Miêu Tử với Thanh Phong nhìn, lại không ngừng nuốt nước miếng cúi đầu, khó thấy được Gia tức giận lại thành như vậy, xem ra tiền cảnh phía trước của thái tử phi sẽ gian nan đây!
“Lui xuống đi!” hơi hơi phất phất tay áo, ý bảo đối phương lui ra ngoài.
Thanh Phong tuân mệnh, lập tức lui về phía sau một bước, hướng ra ngoài cửa, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm sau lưng. Kỳ thực mới vừa rồi hắn thật sự rất lo lắng dưới sự tức giận của gia, sẽ bổ một chưởng vào cái người vô tội là hắn đây!
Đợi cho Thanh Phong lui ra, thái tử gia duỗi tay xoa xoa ấn đường, nhàn nhã mở miệng: “Tiểu Miêu Tử, yêu cầu của Gia rất cao ư?”
“Dạ? Không cao!” Tiểu Miêu Tử rất nhanh phản ứng lại, vừa nãy gia cũng nói rồi, cái gì cũng không so đo, chỉ cần thái tử phi có chút tí tẹo nhớ tới gia, là được. Yêu cầu này quả thực không cao!
Tiếng nói của Tiểu Miêu Tử vừa dứt, Quân Kinh Lan tà tứ cười, hơi câu môi, lạnh lùng nói: “Gia cũng cảm thấy yêu cầu này không cao, ai ở bên cạnh nàng, nàng xuất phát từ tình anh em mà bảo vệ ai, xuất phát từ tình bằng hữu giúp đỡ ai, Gia đều không tính toán. Nhưng…”
Nói đến đây, ngữ khí của hắn lạnh lẽo hẳn, so với tảng băng vào mùa đông còn lạnh hơn vài phần: “Nhưng nàng cứ thế hoàn toàn không nghĩ đến Gia!”
Ngữ khí lạnh lẽo rơi xuống, lại lười nhác cười cười, thấp giọng nói: “Nàng được lắm Đạm Đài Hoàng, tới Bắc Minh rồi, xem Gia xử lý nàng như thế nào!”
Tiểu Miêu Tử run lên, hàm răng cũng bắt đầu run lên! Trong lòng cũng bắt đầu tự hỏi cái gọi là xử lý, là bộ dáng gì, là đánh nhau trên giường ba trăm hiệp, hay là không để thái tử phi thỏa mãn nhu cầu, khụ khụ…khụ khụ, hắn suy nghĩ vớ vẩn gì vậy, hắn là một thái giám trong sáng, thái giám trong sáng nhất trong lịch sử.

<<<CHONGTRUOC

CHUONGKE>>>