Edit: KiTiKiTi
Chương 33b quyển 2: Gia chính là nhỏ mọn

Những người khác hai mắt nhìn nhau, ngay lập tức, lui ra. Lúc bọn họ lui ra, chỉ cần quay đầu là có thể thấy lưng của người nào đó hướng về phía cửa sổ. Tuy rằng hắn cách cửa sổ khoảng nửa mét, hơn nữa còn quay lưng lại, nhưng dựa vào võ công của hắn, chắc chắn có thể nghe rành mạch được tất cả mọi người phía bên trong!
Sau đó, Thành Nhã, Vi Phượng, Uẩn Tuệ che miệng cười trộm, Lăng Yến biểu tình sung sướng, tựa hồ muốn cười. Bắc Minh thái tử à, người còn ở đây giả vờ rộng lượng, người sẽ làm gì khi thấy chuyện này. Rõ ràng rất để ý, còn làm bộ không thèm để ý, hayzzz…..Nam nhân ơi! Thể diện ơi!
Duy có mỗi Đồng Tiền Đồng Hài, sau khi thấy vậy thì hai chân mềm nhũn ra, một dự cảm không lành đột nhiên sinh ra. Xong rồi, xong rồi, đều nghe được hết rồi, không biết hắn còn có thể sống để quay về Sở quốc không…..
Trong phòng vắng lặng, chỉ còn lại hai người Đạm Đài Hoàng và Sở Trường Ca.
Sở Trường Ca nhìn Đạm Đài Hoàng, im lặng trong chốc lát, bỗng nhiên nói: “Bổn điện hạ vậy mà lại không biết, công chúa lại có tình có nghĩa như thế!” Lúc trước ở hoàng cung Đông Lăng, không biết đã bao nhiêu lần vứt bỏ hắn để một mình thoát thân, vậy mà lần này lại không thế.
“A ha ha ha….Đó đều là đương nhiên mà!” Lời này ám chỉ mình không có vứt bỏ hắn để chạy trốn một mình đúng không?
“Bả vai còn đau không?” Mắt hắn lo lắng, nhìn đầu vai của Đạm Đài Hoàng.
Đằng sau đầu của Đạm Đài Hoàng lưu lại một giọt mồ hôi xấu hổ, nói vị hoàng tử ăn chơi trác táng này bỗng nhiên dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng, thật sự không quen chút nào! Nhẹ nhàng, nói: “Sở hoàng tử không cần lo lắng, ta vẫn ổn!” Thật là vô nghĩa, ngươi tự cho người ta chọc một mũi tên thử xem ngươi có đau không!
Nàng vừa nói như vậy, Sở Trường Ca dường như hơi yên tâm. Ngồi ở mép giường của nàng, nhẹ giọng mở miệng: “Công chúa, bổn điện hạ không nghĩ rằng, nàng sẽ chắn mũi tên vì ta!”
“Ta cũng không nghĩ như vậy oa……” Đạm Đài Hoàng tức khắc lệ rơi đầy mặt, đều là bởi vì hắc y nhân chết tiệt kia, một chiêu ném bay nàng!
Ý này của nàng, nhưng những người khác lại nghe ra thành mấy ý.
Thái tử gia ngoài cửa sổ, nhan sắc êm ả lạnh hơi vài phần, mà cực kỳ không tương xứng, là môi mỏng còn phác họa ra ý cười hơi mỏng, ôn hòa đến mức làm người khác nhìn mà trong lòng phát rét.
Mà Sở Trường Ca nghe xong lời này, càng mạnh dạn nói: “Đây được gọi là hoạn nạn thấy chân tình, mới có được ngày hôm nay. Cứ lo sợ cho rằng người trong lòng công chúa chỉ có mỗi Bắc Minh thái tử!”
“What?” Đạm Đài Hoàng run rẩy khóe miệng, cạn lời nhìn hắn, cả người giống như một con ngốc bị người khác kích động! Thứ này là ý gì, chẳng lẽ cho rằng mình là tình sâu nén trong lòng khó khống chế, cho nên xông lên chắn mũi tên cho hắn? Vì thế người trong lòng không phải Quân Kinh Lan mà là Sở Trường Ca?
Thấy biểu cảm khôi hài này của nàng, Sở Trường Ca ngược lại cũng không lộ thần thái nào khác thường. Nhưng thật ra rất dịu dàng nói: “Công chúa còn nhớ không, lúc ta nàng ưng thuận hứa hẹn?”
Có sao? Trên mặt Đạm Đài Hoàng hiện lên một dấu chấm hỏi thật lớn, nàng thế nào lại không nhớ rõ giữa bọn họ có hẹn ước? Chẳng lẽ: “Ý ngươi là, việc có cơ hội tối hôm nay lại đi ăn mì? Ngươi xem giờ ta bộ dạng như vậy, có thể ra ngoài ăn mì không?”
Thế là, Tiểu Miêu Tử lặng lẽ nhìn thoáng qua sắc mặt thái tử gia nhà mình, khó khăn nuốt một chút nước bọt.
Thái tử gia hơi cong môi, cười cười, một đường môi đỏ đẹp đến động lòng người hơn nhiều so với cánh hoa đương nở. Chắn mũi tên, ăn mì, còn hẹn ước lần sau….. Đạm Đài Hoàng, nàng được lắm!
Sở Trường Ca lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Không, ý bổn điện hạ là, lúc đó ta nói, nếu như ta nàng đều có thể sống, từ nay về sau bổn điện hạ chỉ thật lòng với một mình nàng. Những lời này, nàng đều đã quên rồi?”
Sau đó, Tiểu Miêu Tử ngoài việc nuốt nước bọt thì chỉ có nuốt nước miếng, hai cái người này hóa ra còn thề non hẹn biển.
Kỳ thật Tiểu Miêu Tử thật sự rất muốn nói lời khuyên bảo của Phong thế tử, để dùng khuyên bảo Gia……Gia, ngài hãy nén bi thương mà rút lui!
Thái tử gia nghe lời này, nhưng lại không cười. Ngược lại tay áo to rộng hạ xuống, Như Ngọc Trường Chỉ nhẹ nhàng hơi run, trong lòng co rút nhẹ, hơi đau. Hắn đã bê tấm chân tình của hắn đến trước mặt nàng, cuối cùng có được là sự cự tuyệt và rút lui của nàng hết lần này đến lần khác.
Hắn cho rằng chỉ cần đợi nàng, chỉ cần trông coi, chỉ cần chờ. Cuối cùng sẽ có một ngày, nàng sẽ nhìn rõ được tấm lòng của mình, đứng ở bên cạnh hắn. Nhưng hiện giờ….được coi là gì?
Nếu người nàng thích chính là Sở Trường Ca, vì sao không cự tuyệt mình luôn đi? Vì sao phải cho hắn ảo giác cùng vọng tưởng không nên có…..nhiều như vậy?
Oái, Đạm Đài Hoàng nghiêng đầu nhớ lại một chút, hình như là có việc như vậy, nhưng không phải nàng đã cự tuyệt rồi ư? Sau khi đần độn trong chốc lát, mới mở miệng nói: “Ta không phải đã nói rồi sao, mấy người hồng nhan lam nhan của ngươi muốn giết ta thì phải làm sao!”
“Yên tâm từ nay về sau, trong mắt ta, trong lòng, chỉ có một người là nàng. Còn bọn họ, bổn điện hạ sẽ sắp xếp cho họ một nơi ở xứng đáng!” Sở Trường Ca bắt đầu thổ lộ tấm chân tình, nhìn dịu dàng mà nghiêm túc, mà trong thực tế mấy lời nói chân tình này, hắn cũng chưa từng nói ra.
Khóe miệng Đạm Đài Hoàng run rẩy hai lần, thứ này không phải là thật chứ? “Khụ khụ, những người đó phần lớn đều là thật lòng thích ngươi, cái gọi là một đêm phu thê trăm năm ân nghĩa, ngươi không cần vô tình như vậy!”
“Nàng đây là ăn giấm* (ghen)?” Sở Trường Ca nhướng mày cười, trong mắt tràn đầy hài hước.
“….” Ta còn ăn xì dầu nhé! Liên quan gì đến cái lông của ngươi, ăn giấm thì ngon gì? Sau đó nàng ho khen một tiếng, nghiêm túc nói: “Sở Trường Ca à, ngươi có nghĩ đến hay không, kỳ thật trên thế giới người xả thân cứu người không nhất định là vì tình yêu!”
Rất có thể là không cẩn thận bị người đánh bay một chưởng, vừa lúc chắn mũi tên, tỷ như nàng…….
“Chẳng lẽ là tình thân?” Sở Trường Ca tùy ý cười, đầy tình yêu, lại bổ sung thêm: “Chỉ cần công chúa bằng lòng, ta nàng bất cứ lúc nào cũng có thể thành người thân!”
“Ta muốn nói, đó kỳ thật là việc ngoài ý muốn, ngoài ý muốn ngươi hiểu không?” Cũng không biết là thứ này có quá tự luyến hay không, Đạm Đài Hoàng thật sự thật sự cảm thấy vô cùng bất lực khi giao tiếp với tên này!
Lời này vừa nói, hắn hơi hơi nhướng mày: “Ngoài ý muốn? Công chúa cảm thấy rằng, bản thân thích Sở mỗ chỉ là ngoài ý muốn? Bao gồm cả chặn tên, cũng chỉ là hành động vô ý thức?”
Ta nhổ vào!
Sao lại không thể giải thích được rõ ràng thế này?
“Tiểu Miêu Tử, tiễn khách!” Ngoài cửa, truyền đến giọng nói lạnh lẽo của thái tử gia.
Tiểu Miêu Tử khó khăn nuốt chút nước bọt, Gia của tôi, rốt cuộc là người đã không nhịn được. Nô tài nghe cuộc đối thoại bên trong mà muốn phát điên lên được, thế mà ngài còn có thể nhịn lâu như vậy! Nghĩ rồi, vội vàng lên tiếng: “Vâng, Gia!”
Cửa tẩm cung bị đẩy ra.
Đối với việc Quân Kinh Lan hiện giờ đột nhiên xuất hiện, Sở Trường Ca ngược lại không có phản ứng gì đặc biệt, dường như cũng không cảm thấy kinh ngạc. Xét cho cùng thì đây cũng là địa bàn của Quân Kinh Lan, hắn cũng không thể có đạo lý ăn vạ để không phải rời đi.
Cười phe phẩy chiếc quạt ngọc cốt, đứng dậy nói: “Nếu như vậy, bổn điện hạ xin cáo từ trước! Công chúa, xin hãy chăm sóc bản thân, nếu xảy ra sự cố gì, bổn điện hạ sẽ đau lòng lắm!”
Đại hoàng tử điện hạ vô cùng chân thành, nói xong liền liếc mắt đưa tình, không quan tâm biểu hiện của bất cứ kẻ nào, cũng không chờ Đạm Đài Hoàng đáp lời, sau khi bảo Đồng Tiền đặt xuống những thứ đồ bổ dưỡng xa xỉ, rồi thẳng đường rời đi.
Một chủ một tớ khi rời thật xa phủ thái tử, Đồng Tiền bỗng nhiên buồn bực hỏi: “Điện hạ, người nói xem, sao công chúa Mạc Bắc này đang yên đang lành lại chạy ra chắn mũi tên cho người!”
Rõ ràng lúc trước ở hoàng cung Đông Lăng, còn tỏ thái độ khinh thường với điện hạ nhà mình, trong tối ngoài sáng cự tuyệt không biết bao nhiêu lần, còn luôn chế giễu điện hạ. Giờ đột nhiên nói nàng thích điện hạ, thật sự đánh chết hắn cũng không tin!
“Ồ, có lẽ là đứng không vững, đương nhiên, tỷ lệ lớn nhất là bị thích khách đẩy đến trước mặt bổn điện hạ!” Sở Trường Ca phe phẩy cây quạt, nhàn nhã phong lưu đáp lời.
Khóe miệng Đồng Tiền kéo ra: “Người rõ ràng biết nên là như thế, vừa nãy ở phủ thái tử Bắc Minh, người đã cố ý nói như thế!”
Sở Trường Ca nhướng mày, môi cong lên câu ra vài tia cười bất cần đời: “Ngươi không cảm thấy, nhìn cái cách nàng ấy giải thích không rõ ràng rất buồn cười à?”
“……..” Đồng Tiền lập tức cạn lời: “Người là đang trêu đùa Mạc Bắc công chúa?”
Hắn hỏi như vậy, Sở Trường Ca ngược lại lắc đầu, cười nói: “Cũng không hẳn! Trong nháy mắt nàng đã chắn mũi tên kia cho bổn điện hạ, bổn điện hạ không có nghĩ nhiều, toàn bộ trong đầu đều trống rỗng. Mà động tâm trong nháy mắt kia, cũng không thể lừa người. Chỉ là sau lại nghĩ thông suốt nàng không có khả năng chắn mũi tên vì ta, cảm giác động tâm kia có chút thay đổi, biến thành cái gì đó, bổn điện hạ cũng không nói lên được!”
Nói như vậy, hắn có chút than thở.
Đồng Tiền nghẹn lời mở miệng: “Điện hạ, lúc người ta chắn mũi tên cho người, người mới động tâm ư?” Người rõ ràng chỉ cần thấy cái đẹp, đều nhất định sẽ “động tâm” rồi mà, mặc kệ đối phương là nam hay nữ.

<<<chuongtruoc

Chuongke>>>