Chương 13

Ngày hôm sau, sáng sớm Thẩm Thư Kiệt đã đi thử vai, Vương Bằng chỉ nói với cậu: “Tính tình đạo diễn không tốt, thông minh một chút.”

Thẩm Thư Kiệt không để ý cho lắm, hôm qua định luyện tập với sư muội cao lớn mấy lần, kết quả Giang thiếu gia bị câu nói của cậu làm cho tức giận xoay người bỏ đi, tuyệt không quay đầu lại.

Lần thử vai này không giống với lần trước, trong căn phòng trống trãi, chỉ có cậu và đạo diễn, đạo diễn không nói lời vô nghĩa: “Diện mạo có thể, ba cảnh, cậu diễn thử xem.”

Giống như Vương Bằng đã nói, vị đạo diễn này hoàn toàn không ôn hoà như Tôn Đạo, vẻ mặt u ám ánh mắt hung ác, Thẩm Thư Kiệt cố gắng thả lỏng, nghiêm túc diễn xong hai cảnh, ngón tay đạo diễn gõ bàn kêu cậu dừng lại: “Kêu Vương Bằng vào đây.”

Thẩm Thư Kiệt gật đầu, đi ra ngoài kêu người nào. Vương Bằng còn chưa kịp mở miệng thì đã bị kịch bản quăng vào mặt, hắn vội vàng né tránh, sau đó cười cười: “Mục Đạo bớt giận.”

Mục Kiến Xuyên đứng lên: “Người là do cậu tìm đến? Đây là người có thể mà cậu nói với tôi? MN anh bị mù hả!”

“Người mới có tính cách không tệ!”

“Thúi lắm! Không tệ cục cớt!”

Vương Bằng nhìn thoáng qua Thẩm Thư Kiệt ở bên cạnh, thấy vẻ mặt cậu vẫn như bình thường thì vội vàng trấn an Mục Kiến Xuyên: “Không tệ như ngài nói đâu, xin ngài bớt giận.”

Mục Kiến Xuyên đập bàn gào thét: “Cậu kêu một người như vậy đến đây chiếm dụng thời gian của tôi! Vương Bằng cậu đúng là càng sống càng lùi!”

“Mục Đạo đừng giận, nhưng mà mọi mặt của cậu ta đều không tệ, chỉ là mới vào giới, này, này, diễn xuất không thể từ từ luyện tập được sao.”

“Cậu đem hắn đến bộ phim của tôi để luyện tập?”

“Không phải, cậu, Thư Kiệt cậu đi ra ngoài chờ tôi.”

Thẩm Thư Kiệt vừa định gật đầu rời đi thì lại bị Mục Kiến Xuyên rống: “Chỉ mới như vậy mà đã không nghe nổi?! Bây giờ nghệ sĩ đều là đại gia sao? Không thể chửi được hả! Nói một câu cũng không được hả? Ỷ vào việc lớn lên đẹp là tưởng mình là ngôi sao rồi sao? Đúng là kỳ lạ mà!! Thật giả lẫn lộn!”

Tính tình Mục Kiến Xuyên nóng nảy, miệng độc có tiếng, Vương Bằng cũng đã nghĩ đến chuyện hắn sẽ phê bình diễn xuất của Thẩm Thư Kiệt, nhưng không ngờ hắn lại ăn nói khó nghe như thế, Thẩm Thư Kiệt vẫn không nói gì, vẻ mặt vẫn như lúc hắn mới vào, với hiểu biết của hắn về Thẩm Thư Kiệt, ngôn ngữ công kích bình thường không có ảnh hưởng gì đến cậu, nhưng mà Mục Kiến Xuyên nói thẳng ra như vậy, đúng là làm cho hắn có hơi lo lắng.

Mục Kiến Xuyên cũng thấy vẻ mặt Thẩm Thư Kiệt nhu hoà, không vì lời nói của hắn mà thay đổi, lửa giận trong lòng hắn cũng chậm rãi lụi tàn, lớn tiếng hỏi: “Sao không nói gì?”

Thẩm Thư Kiệt đứng thẳng, giọng nói mát rượi: “Nói chuyện sợ ngài lại giận.”

“A, vậy là cậu không phản đối chứ gì.”

“Những lời Mục Đạo nói là sự thật, tôi không phải người trong nghề.”

“Vậy mà cậu còn làm diễn viên?”

Thẩm Thư Kiệt cười cười: “Cuộc sống luôn luôn phải có điều mới mẻ, Mục Đạo là thiên tài, chỉ cần vài năm là đã có địa vị như ngày hôm này, tôi vừa mới gia nhập, tuy rằng bình thường cũng có cố gắng, nhưng tôi biết tài năng của mình có hạn, cám ơn Mục Đạo đã chỉ điểm, tôi đều ghi nhớ lời dạy của ngài, hy vọng trong tương lai sẽ có bản lĩnh diễn xuất trước mặt Mục Đạo, đó cũng là vinh hạnh của tôi.”

Buổi nói chuyện thoải mái, không kiêu ngạo không nịnh hót, Vương Bằng chờ cậu nói xong liền chạy đến tạm biệt: “Mục Đạo, tôi dẫn cậu ta về trước, mong ngài bớt giận.”

Mục Kiến Xuyên trừng Thẩm Thư Kiệt, tiện tay lật kịch bản: Thật ra không diễn thì cũng có hơi giống.

Hai người lên xe, Vương Bằng rít thuốc rồi nhả khói ra ngoài cửa sổ: “Đừng để trong lòng, không thể nào chặn được cái miệng của hắn đâu, em cũng đừng cảm thấy oan ức, nói hai ba câu mà thôi, may mà năng lực thừa nhận của em cũng mạnh, bộ phim này không được nhận rồi, anh chọn cho em bộ khác.”

Thẩm Thư Kiệt gật đầu: “Cám ơn anh Vương.”

“Từ việc của Mục Kiến Xuyên là có thể thấy được em rất bình tĩnh, chẳng lẽ em không giận thật sao?”

Thẩm Thư Kiệt vẫn mỉm cười như trước, nhưng mà ý cười không lan đến đáy mắt: “Mục Đạo nói đúng mà.”

Vương Bằng thấy cậu vẫn bị ảnh hưởng nên không hỏi nhiều: “Về đi, đừng để trong lòng.”

Đây là lần đầu Thẩm Thư Kiệt bị người ta công kích diễn xuất ngay trước mặt, tuy rằng trong lòng hiểu rõ thực lực của mình nhưng mà bị người ta nói ra lại là chuyện khác, cậu mới quay được hai bộ phim, đạo diễn đầu tiên biết cậu có địa vị nên không dám nói nhiều, đạo diễn thứ hai thì chính là Tôn Đạo có tính tình tốt, vừa dạy dỗ vừa chỉ điểm.

Về đến nhà thì đã hơn chín giờ tối, cậu không lên lầu rửa mặt mà ngồi ở sô pha nghỉ ngơi một lát, cho dù năng lực thừa nhận của tâm lý cậu tốt thì cũng không tránh được việc sa sút.

Giang Hạo Phong cầm ly đi xuống lầu thì nhìn thấy Thẩm Thư Kiệt bó gối ngồi trên sô pha ngẩn người, anh cầm ly rỗng đi ngang qua sô pha, đến phòng bếp rót ly nước, lúc sau lại đi ngược trở lại, Thẩm Thư Kiệt nghe thấy tiếng bước chân thì ngẩng đầu lên cười với anh.

Giang Hạo Phong nhìn thoáng qua, nói: “Không cần cười.”

Thẩm Thư Kiệt cũng không cười nổi, cậu tiếp tục nghiêng đầu nhìn Giang Hạo Phong: “Công việc của em gặp khó khăn.”

Giang Hạo Phong uống nước: “Ừ.”

“Có lẽ em không được nhận vai sư huynh rồi.”

“Ừ.”

“Có phải em rất không biết tự lượng sức mình hay không, biết rõ mình diễn không tốt mà còn đi thử vai.”

Giang Hạo Phong đặt ly xuống bàn, ngồi bên cạnh cậu, giọng nói thản nhiên: “Không có.”

Hai người im lặng ngồi trên sô pha một lát, Thẩm Thư Kiệt quay đầu hỏi anh: “Giang Hạo Phong, hôm nay anh không bận sao?”

“Bận.”

“Anh ngồi ở đây, là vì muốn ngồi với em sao?”

Giang thiếu gia quay đầu nhìn cậu, ra vẻ nghiêm túc: “Anh ở trong nhà mình, kkhông thể tuỳ tiện ngồi chỗ mình thích?”

Thẩm Thư Kiệt cười cười dựa đầu lên vai anh: “Giang Hạo Phong, anh có thể ôm em một cái không?”

Giang thiếu gia cau mày tự hỏi rồi giơ tay lên, nhẹ nhàng nắm bờ vai cậu.

Quản gia từ trong phòng đi ra, nhìn thấy hai người im lặng dựa vào nhau, Giang Hạo Phong giơ ngón tay lên đặt trước miệng, ý bảo ông không nên lên tiếng, sau đó chậm rãi bế Thẩm Thư Kiệt đã ngủ lên lầu.

Thả người xuống giường, lại nhận lấy khăn mặt mà quản gia đưa cho, anh ngồi xuống giường nhẹ nhàng lau mặt cho Thẩm Thư Kiệt, và định đứng lên thì cảm thấy mình bị kéo lại, trong lòng anh căng thẳng, vội vàng cúi đầu, hai ngón tay Thẩm Thư Kiệt nhẹ nhàng kéo áo sơ mi anh, thế nhưng người vẫn nhắm chặt hai mắt ngủ say như trước.

Giang Hạo Phong thả khăn mặt xuống bàn, nhìn đồng hồ rồi quyết định đổi tư thế, ngón tay đang kéo áo sơ mi thả ra, chủ động rời đi một lát, chờ Giang thiếu gia tựa đầu vào giường rồi mới lén lút nắm lại.

Giang thiếu gia tiện tay cầm lấy quyển sách diễn xuất ở đầu giường, lật xem vài trang. Người trên giường vô thức cọ vào người anh. Trong căn phòng im lặng, bọn họ, một người ngủ, một người giả bộ không biết gì.

Chương 12

Chương 14