Chương 100: Đặt biệt chừa lại bánh kem

Vương Khai Vũ nhất thời không kịp phản ứng, sững sờ đứng tại chỗ.

Mãi đến khi hai người trước mặt bắt đầu xoay quanh hắn, quay chụp 360 độ…… Lúc này hắn mới hạ quyết tâm, vẫn là về bên ba mẹ trước thì hơn.

Hai người bọn họ ở cùng một chỗ, sức chiến đấu mạnh không có giới hạn, hiện tại hẳn là không cần đến mình.

Ai ngờ vừa trở về đã bị Vương Dập và Trình Âm kéo lại hỏi tình hình?

Hai vợ chồng nhận được tin nhắn của nữ nhi, nói chỉ cần hỗ trợ đem video phát ra ngoài là được, chuyện còn lại các nàng có thể tự mình xử lý.

Nhưng sau khi xem xong video, bọn họ suýt nữa thì không nhịn được!

“Không nghĩ tới Quản Văn đứa nhỏ kia bình thường nhìn ngoan ngoãn, sau lưng cư nhiên lại nói Thiên Vi nhà chúng ta như vậy!!”

“Còn có Vương Nhàn……”

Ánh mắt Vương Dập vẫn luôn nhìn về phía đại ca mình bên kia. Một lúc lâu sau mới thu hồi tầm mắt,

“Mặc kệ là ai, lần này chúng ta nhất định đứng về phía Thiên Vi! Trước kia còn không biết con bé đã chịu bao nhiêu ủy khuất……”

Vương Khai Vũ ở bên cạnh im lặng không nói gì. Vương Dập thở dài, kéo hắn đến bên cạnh mình,

“Tiểu tử ngươi uổng công lớn cao như vậy, làm việc vẫn cứ như con nít! Loại thời điểm này mà chính diện xung đột, chẳng phải người ta sẽ tìm chúng ta gây phiền phức sao? Ngươi phải biết âm thầm hạ độc thủ chứ! Ba dạy ngươi……”

Vương Thiên Vi và Giản Cảnh Du lặp đi lặp lại thưởng thức những video hôm nay quay được, thỉnh thoảng còn trao đổi cho nhau xem, đối với tác phẩm của đối phương đều vô cùng hài lòng.

“Sau này ta tuyệt đối không thể khóc ở bên ngoài.”

Giản Cảnh Du lắc đầu nhìn đoạn đặc tả Vương Khai Vũ rơi lệ.

“Nam nhi có nước mắt nhưng không dễ dàng rơi!”

Vương Thiên Vi nhàn nhạt cười. Nàng biết nguyên chủ chưa bao giờ trách người đệ đệ này. Huống hồ trong ký ức của “Vương Thiên Vi”, nàng cũng đã bỏ qua Vương Khai Vũ rất nhiều, thậm chí còn có một tia ghen ghét không nói rõ được.

…… Nếu nói có vấn đề, nhất định không phải chỉ do một bên.

Nếu không có cách nào thay đổi quá khứ, vậy chỉ cần cố gắng để tương lai phát triển theo hướng tốt hơn là được, không phải sao?

“Hoàng Sir còn chưa cắt bánh kem xong sao?”

Vương Thiên Vi nhón chân nhìn về phía trung tâm, Giản Cảnh Du vuốt cằm.

“Hình như bị người ta chặn lại nói chuyện rồi.”

“Ừm…… Chúng ta cũng chen qua đó xem!”

Lúc thọ tinh cắt bánh kem, bên cạnh có rất nhiều người vây quanh.

Một số người tự nhận quan hệ thân thiết cũng lựa chọn đúng lúc này đưa quà tặng lên, vừa hay còn có thể để mọi người cùng nhìn thấy!

“Hoàng Yến, sinh nhật vui sướng!”

“Hoàng thiếu, đây là món quà ta cẩn thận chọn cho ngươi! Ngươi bỏ mặc chúng ta, chạy đến Sóc Mạc Tinh cái nơi chim không thèm ỉa đó đi học, có phải hơi không phúc hậu không!”

“Đúng vậy! Trong lòng còn có đám huynh đệ chúng ta hay không!?”

“Sớm biết vậy ta đã đi cùng ngươi rồi……”

Hoàng Yến cứ “Ừ ừ à à” cho có lệ.

Nửa học kỳ không gặp, hắn thậm chí còn chẳng nhớ rõ mặt mấy người này.

Nói là bằng hữu sao? Không tính là.

Nếu hắn nhớ không lầm, trong này có con trai của tiểu cổ đông Thái Hòa, cũng có con cái của những nhà cung ứng và đối tác hợp tác.

Nếu hắn bị Hoàng Thái Hòa đuổi ra khỏi nhà, những người này nhất định sẽ là đám đầu tiên vứt bỏ hắn…… Giống như trước kia, tất cả cũng chỉ là quan hệ lợi ích mà thôi.

“Hoàng Yến, sinh nhật trưởng thành vui vẻ.”

Lâm Tuyết đúng lúc dẫn nhi tử tiến lên.

“Cảm ơn……”

“Ca ca! Ca ca! Sinh nhật vui sướng!! Ca ca ôm!”

Hoàng Yến nhìn tiểu đậu đinh năm tuổi một cái, xoay người lấy một đĩa bánh kem đã cắt sẵn đưa cho hắn.

“Hạo Viêm ăn bánh kem đi.”

“Oa! Là bánh kem!!”

“U!! Tiểu Hoàng thiếu!”

“Phu nhân khỏe.”

Lâm Tuyết mỉm cười đúng mực, kéo nhi tử đang giơ đĩa bánh kem về bên chân mình.

“Qua bên này ăn, Hạo Viêm.”

Sau đó nàng ngẩng đầu, dịu dàng nói:

“Cũng không biết ngươi muốn cái gì, ta và ba ngươi đã thương lượng rất lâu, cuối cùng chọn một chiếc tinh thuyền làm quà thành niên cho ngươi. Thừa dịp nghỉ, ngươi có thể mang mấy người bằng hữu này của ngươi ra ngoài chơi một chút.”

 

Nói rồi, nàng đưa ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một nút không gian cao cấp.

“Bá phụ bá mẫu thật hào phóng!!”

“Tinh thuyền a! Vừa có thể bay, vừa có thể xuống biển!! Hoàng thiếu! Mang ta đi mở mang kiến thức với!”

“Ta cũng muốn đi!!”

Mọi người ngươi một câu ta một câu, chiếc bánh kem vừa mới cắt xong đã bị đặt sang một bên, chẳng còn ai hỏi tới. Lâm Tuyết đưa quà xong liền bảo đám người trẻ tuổi cứ chơi với nhau, còn mình thì lặng lẽ dẫn nhi tử rời khỏi nơi này.

 

Hoàng Hạo Viêm không nỡ rời đi.

“Mẹ, con cũng muốn chơi với ca ca!”

“Hạo Viêm ngoan, chúng ta tìm chỗ ăn bánh kem trước. Ca ca còn phải nói chuyện với mấy ca ca tỷ tỷ khác……”

Hoàng Yến vốn định đi ra ngoài sớm một chút, vậy mà cứ bị người ta chặn lại nói mấy lời xã giao, trong lòng không khỏi bực bội.

Kiên nhẫn của hắn hình như càng ngày càng kém.s

Hoàng Thái Hòa tranh thủ nhìn sang bên này một cái, thấy không có chuyện gì, lại quay đầu tiếp tục bàn bạc với người bên quân bộ về vấn đề nâng cấp cơ giáp.

Vất vả lắm mới tiễn được phần lớn những người đến kéo quan hệ, Hoàng Yến cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lâu rồi không trải qua loại chuyện này, nghiệp vụ cũng không còn thuần thục nữa.

Đột nhiên trước mặt hắn xuất hiện hai cái đĩa.

“Hoàng thiếu! Đây là món điểm tâm nhỏ ta tỉ mỉ chuẩn bị cho ngươi! Không thành kính ý!”

“Ừ ừ, ừ ừ ừ ừ ừ……”

Hai người này lại tới đây từ lúc nào vậy? Sắc mặt đỏ ửng, vừa nhìn là biết đã uống rượu…… A, để cho bọn họ tự dò xét lẫn nhau, hắn đúng là điên rồi……

Đĩa Vương Thiên Vi đưa tới còn tốt, ít nhất bên trong vẫn là một miếng điểm tâm hoàn chỉnh.

Còn đồ trong miệng Giản Cảnh Du vẫn chưa nuốt xuống! Hai miếng bánh quy trong đĩa, nhìn một cái là biết chính là phần hắn ăn còn thừa……

“Hắc hắc hắc, cho chút mặt mũi đi! Đều là huynh đệ cả!!”

Vương Thiên Vi vẫn còn đang bắt chước người vừa rồi đứng bên cạnh Hoàng Yến, người nói chuyện khoa trương nhất.

Hoàng Yến cười lạnh một tiếng, nhặt điểm tâm trong hai cái đĩa lên, bỏ thẳng vào miệng!

Vương Thiên Vi và Giản Cảnh Du đều ngây người,

“Không phải……”

Hai người bọn họ chỉ khách sáo một chút thôi mà!

Món điểm tâm này là ngon nhất! Trên bàn hết rồi!!!

Hoàng Yến quá hiểu hai người này. Dám đưa tới tận trước mặt hắn, chẳng phải là đã chắc chắn hắn sẽ không ăn sao! Nhưng hắn cũng không để hai tiểu đồng bọn thất vọng, xoay người từ dưới bàn lấy ra hai miếng bánh kem lớn đã để dành,

 

“Đặt biệt giữ lại cho hai ngươi.”

“!!!”

Vương Thiên Vi nhận lấy đĩa, nhìn kích thước rõ ràng khác nhau của hai miếng bánh mà vô cùng hài lòng!

“Ngô!!”

Hai người mỗi người nếm một miếng, biểu cảm lập tức từ âm u chuyển sang trời quang!

“Bánh kem do kim bài sư tư nhân định chế, hương vị thế nào?”

Một cao một thấp gật đầu như giã tỏi!

“Ngon!!”

“Ngon nhất!”

Vừa vào miệng đã tan! Hương thơm nồng nàn!!

“Cái này đắt không!?”

Vương Thiên Vi lập tức hỏi!

Nếu thật sự đắt…… Nàng cắn răng cũng phải mua!!

Đã không thể tưởng tượng nổi những ngày tháng sau này không được ăn loại bánh kem này nữa!!

Hoàng Yến hơi hơi mỉm cười, đưa tay chỉ về phía khu nghỉ ngơi phía sau.

“Bây giờ ngoan ngoãn đi ngồi bên kia ăn, chỗ rượu cocktail lúc nãy không được động vào nữa. Sau này bánh kem bao đủ. Nếu còn dám uống rượu…… Ta bảo đảm các ngươi sẽ không bao giờ được nếm lại hương vị này.”

Hai người chột dạ rụt cổ.

“Không có.”

“Bọn ta không uống……”

“Ừm?”

“Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”

Mắt thấy không còn cách nào chống chế, Vương Thiên Vi bưng miếng bánh kem siêu to của mình, đi thẳng về phía khu nghỉ ngơi mà Hoàng Yến chỉ.

Giản Cảnh Du nhìn miếng bánh kem trong tay đã ăn hơn phân nửa, lại nhìn về phía sau Hoàng Yến. Mãi đến khi người huynh đệ kia lại đưa cho hắn thêm một đĩa nữa, hắn mới mỹ mãn đuổi theo!

 

Mã ID của bài viết này là: 39190

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!