Chương 107: Liệt sĩ nghĩa trang
Nghĩa trang liệt sĩ của Sóc Mạc Tinh được xây dựng ngay bên cạnh sa mạc.
Lúc chọn địa điểm, Tư lệnh Quân khu số 9 cũng không chọn nơi có núi có sông như Cụ Tích Sơn.
Bởi vì nhóm quân nhân kia nhất trí cho rằng, nơi đẹp nhất hẳn nên để lại cho những người còn sống.
Bất quá, năm đó toàn bộ kỹ sư của Quân khu số 9 đều tham gia thiết kế nghĩa trang.
Bọn họ rút một lượng lớn nước ngầm từ nơi này, dùng để tưới cho một số loại thực vật thích hợp sinh trưởng trong sa mạc.
Ngay phía trước nghĩa trang còn thiết kế một đài phun nước, tượng trưng cho tinh thần quân nhân luôn tiến về phía trước, không ngừng nghỉ.
Bốn người vừa đi tới lối vào nghĩa trang, không biết vì sao đột nhiên có chút căng thẳng. Vương Thiên Vi lần thứ ba chỉnh lại cổ áo và cổ tay áo……
Tiều Diêm Vương suốt ngày nói xương cốt nàng bị lệch, hiện tại hẳn là không có vấn đề gì rồi chứ!?
Hoàng Yến nhìn bốn chữ lớn “Nghĩa trang liệt sĩ” ở lối vào, đứng tại chỗ hít sâu mấy lần.
Giản Cảnh Du nắm chặt tay rồi lại buông ra, không tự tin hỏi Phùng Di bên cạnh,
“Ta như vậy…… Có thể đi vào không?”
Phùng Di không khỏi bật cười.
“Có phải có một loại cảm giác áp lực khó hiểu không? Lần trước ta tới cũng có cảm giác này…… Không sao, bọn họ hẳn sẽ không để ý chuyện này đâu.”
Giản Cảnh Du bước tới bên cạnh Tiểu Hùng, cùng nàng soi bóng mình trên cửa kính của phi hành khí.
“Thế không được! Bên trong đều là tiền bối anh liệt! Phải để lại cho bọn họ một ấn tượng tốt……”
Hai phút sau, đợi bốn người đều chuẩn bị xong, Phùng Di mới dẫn bọn họ đi về phía bia mộ của Bối Liễu và Dịch Thiệu.
Nghĩa trang bên trong vô cùng sạch sẽ, mỗi một tầng đều có thảm thực vật xanh tươi được cắt tỉa ngay ngắn. Tuy nằm giữa sa mạc, nhưng toàn bộ khu vực bên ngoài nghĩa trang đều được bao phủ bởi lớp phòng hộ cao cấp. Bất kể cát bụi hay tinh thú đều bị ngăn cách ở bên ngoài.
Hai robot đi tuần giữa những bia mộ, làm một số công việc vệ sinh cơ bản.
Lúc này mặt trời đã lên, ánh nắng chiếu lên từng cột đá đứng sừng sững. Mấy đứa trẻ trong lòng cũng không hiểu sao dần bình tĩnh trở lại.
Những cột đá này chính là bia mộ của bọn họ……
Trên đó khắc sơ lược tên và cuộc đời của các liệt sĩ, bên dưới sẽ hiển thị một bức ảnh điện tử. Phần lớn những người trong ảnh trông vẫn còn rất trẻ……
Có người còn khắc thêm mộ chí minh hoặc mã QR, chỉ cần dùng quang não quét một cái là có thể xem được một đoạn video hoặc nghe thấy giọng nói của họ.
Đi tới trước bia mộ của Bối Liễu, người trong ảnh đang cười rạng rỡ, thoạt nhìn hoàn toàn giống một cô bé!
Năm người cùng hành lễ quân đội.
Sống mũi Vương Thiên Vi cay cay, dâng bó hoa trong tay lên.
“Bức ảnh này đẹp thật.”
Phùng Di đứng bên cạnh nhìn chằm chằm bia mộ thật lâu, một lúc sau mới lên tiếng.
“Đây là một trong những bức ảnh nàng thích nhất.”
“……”
Trên bia mộ của Bối Liễu cũng có một mã QR. Vương Thiên Vi dùng quang não quét thử, quang não lập tức truyền ra một câu ngắn gọn nhưng kiên định,
“Chúng ta sẽ chiến đấu đến tận giây phút cuối cùng.”
Chính là câu nói mà họ đã nghe trên 《Liên Bang tin tức》.
Lúc xem bản tin kia, Vương Thiên Vi đã nghe ra giọng của Bối Liễu……
Lúc này ở trong nghĩa trang lại nghe thêm một lần, cảm giác đã hoàn toàn khác.
Giản Cảnh Du cúi đầu thật thấp, nước mắt từng giọt lớn lăn xuống. Trương Lai Lạp cũng không ngừng đưa tay lau nước mắt, cắn môi, không muốn phát ra tiếng.
Vương Thiên Vi cố nén nước mắt, mở đoạn video mà mình đã chuẩn bị từ lâu.
“Bối tỷ… Sư phụ. Đây là chiếc siêu A cấp cơ giáp ta dùng tài liệu ngươi đưa để chế tạo!…… Chiếc này là của Tiểu Hùng, kết cấu mà ngươi nói quả nhiên càng phù hợp với nàng……”
Một hơi nói hết về ba chiếc cơ giáp, Vương Thiên Vi mới mặc cho nước mắt trào ra.
“Cho nên…… Đừng lo lắng, chúng ta trưởng thành rất nhanh…… Không bao lâu nữa, chúng ta sẽ…… Tiếp nhận gánh nặng từ các tiền bối!”
“Ngô…… Ừ…… Còn có chúng ta…… Chúng ta cũng có thể chiến đấu……”
Hoàng Yến nhẹ nhàng vỗ lên vai Vương Thiên Vi đang khóc đến run cả người.
Phùng Di bị Giản Cảnh Du và Trương Lai Lạp ôm ở giữa, thấp giọng nức nở.
Bên cạnh chính là bia mộ của Dịch Thiệu, trên đó là một tấm ảnh giống hệt hắn ngoài đời. Dáng vẻ đoan trang, tự giữ mình, đến tóc cũng chải chuốt không chút cẩu thả. Trên bia không có mã QR, chỉ có một câu mộ chí minh:
“Ta đã làm hết khả năng của mình.”
Hoàng Yến đặt bó hoa xuống, sau một lúc lâu mới lên tiếng,
“…… Về sau, hãy nhìn xem chúng ta.”
Ánh mặt trời chiếu lên năm người trẻ tuổi. Mấy người thay phiên nhau nói chuyện, khiến bầu không khí vốn tĩnh lặng của nghĩa trang cũng như sinh động thêm vài phần.
“Kia mấy đứa nhỏ đó vậy mà cũng quen biết bọn họ?”
“Dịch Thiệu và Bối Liễu…… Ngươi đâu phải không biết, cả hai đều là những người rất tích cực……”
Lôi Đức Minh đứng từ xa, ánh mắt không rời khỏi mấy bóng người mặc đồng phục. Hắn hình như đã già rồi…… Sao cứ luôn cảm thấy trước đây dường như đã từng nhìn thấy cảnh tượng như vậy ở đâu đó?
Những đứa trẻ kia lúc vừa tới Quân khu số 9, có phải cũng trạc tuổi này? Cũng hăng hái, tràn đầy sức sống như vậy?
Không đúng, Bối Liễu lúc đó còn kiêu ngạo hơn một chút!
Làm một “siêu cấp tân nhân” mới hai mươi tuổi đã có thể chế tạo cơ giáp siêu cấp, tự tin và kiêu ngạo là chuyện đương nhiên.
Hắn vẫn còn nhớ, nàng vừa đến quân khu đã lập tức đấu với người ta mấy trận…… Về sau trái lại còn ở chung khá tốt với mọi người.
Dịch Thiệu thì lại không giống vậy, tiểu tử kia là chỉ huy…… Lại còn thích nhất là đấu tâm nhãn với hắn.
Còn có Nhiếp Tuấn, Gia Dương……
Một ông lão khác chống gậy, nhìn chăm chú cảnh tượng trước mắt hồi lâu mà không nói gì.
Cả đời này của ông, đã nghênh đón không biết bao nhiêu thế hệ học sinh mới, chứng kiến bọn họ trưởng thành, rồi lại tiễn bọn họ tốt nghiệp rời đi……
Có những học sinh trở thành chiến sĩ, có người làm hậu cần, cũng có người lựa chọn chuyển nghề.
Mà những học sinh bước lên chiến trường, cuối cùng lại phải phân thành người còn sống và người đã mất……
Giống như Dịch Thiệu và Bối Liễu vậy, càng là những người xuất sắc……
“Phía sau chúng ta là dân chúng…… Từ trước đến nay chưa bao giờ có đường lui.”
Lôi Tư lệnh ngẩng đầu nhìn về phía mặt trời.
“Nhưng ý chí của quân nhân Liên Bang sẽ vĩnh viễn được truyền thừa.”
Hiệu trưởng Kỳ Lân, Quế Tư Triết, cũng ngẩng đầu theo ông.
“Dùng ánh sáng nhỏ bé của chúng ta, soi sáng con đường phía trước.”
Mấy đứa nhỏ lề mà lề mề nói rất nhiều chuyện, mãi đến gần giữa trưa mới rời đi. Lúc đi, mỗi khi ngang qua một tấm bia đá đều dừng lại cúi chào, miệng còn không ngừng nói:
“Trần tiền bối, lần sau chúng ta lại đến nhé!”
“Ai nha, vị tiền bối này đẹp trai thật đấy! Lần sau tới cũng mang cho ngài một bó hoa!”
Hai ông lão đợi bọn trẻ đi rồi mới từ phía sau bước ra. Từng bước đi đến những tấm bia mới dựng, trước hai tấm bia gần nhau đã đặt sẵn mấy bó cúc trắng tươi.
“Cô bé kia chính là Vương Thiên Vi mà ngươi từng nói sao? Quả thật có chút giống tính cách của ngươi…… Ừm, nhưng tóc thì không giống lắm.”
Bối Liễu trong ảnh vẫn đang cười vô cùng rạng rỡ.
Lôi Đức Minh ngẩng đầu nhìn những tấm bia đá san sát xung quanh.
“…… Quân khu số 9 sẽ bảo vệ tốt bọn họ, ít nhất là trước khi bọn họ trưởng thành…… Lão Quế, đứa nhỏ Phùng Di kia…… Ngươi để tâm đến nó thêm một chút.”
Quế Tư Triết lần lượt đặt hai bó cúc trắng xuống, đưa tay sờ lên bia mộ của Dịch Thiệu. Cảm giác cứng ngắc, lạnh lẽo dưới tay hoàn toàn khác với người thật…… Quá lạnh.
“Đừng xem thường bọn trẻ.”
Ông thu tay lại, đặt lên mu bàn tay đang chống gậy của người bên cạnh,
“Bọn họ kiên cường hơn chúng ta tưởng tượng…… Những đứa trẻ lựa chọn vào trường quân đội, từ trước đến nay đều biết thứ mình phải đối mặt là gì……”
Mã ID của bài viết này là: 39209
