Chương 39:
“Chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày, quá giàu có thế nhưng lại trở thành trở ngại then chốt khiến ta đánh bại sao biển! Hoàng thiếu mê mang”
“Cái lều chống cháy kia nhìn thoạt qua cũng chẳng khác gì lều bình thường mà!?”
“Khác nhau ở chỗ lều đơn dành cho người ngoài trời của hãng LX, giá 5000 tinh tệ 【hình ảnh】.”
“5000! Một cái lều trại!!? 5000 tinh tệ ta còn chẳng nỡ dùng nó để che mưa chắn gió!”
“Lều trại 5000 tinh tệ đối với ta mà nói chính là trận mưa gió lớn nhất……”
“Đại tiểu thư, lều trại của nàng vậy mà là loại bình dân à ~”
“…… Xin hãy gọi nó là, loại bình thường!”
“Sao biển sắp đau đến phát điên rồi, năm nay trường học thật sự chịu chi… Vậy mà làm bốn con sao biển tới!”
Tiều Hạo ở trong cơ giáp, sắc mặt xanh mét, lập tức liên lạc với phía nhà trường.
Bọn họ rõ ràng chỉ bắt được ba con sao biển, nhưng tại sao nơi này lại xuất hiện bốn con? Con sao biển ba đầu bên dưới này, hắn thề mình chưa từng gặp qua!
“Dịch Thiệu của Quân khu số 9 cũng vừa mới liên lạc với ta, xác nhận điểm này…… Bọn học sinh thế nào?”
Tiều Hạo nhìn tình hình hỗn loạn phía dưới.
“Bọn nhãi ranh vẫn còn chống đỡ được, nhiều thêm một con hay ít đi một con thật ra vấn đề cũng không lớn……”
“Vậy là tốt rồi, ngươi và các giáo viên khác toàn lực đảm bảo an toàn cho học sinh.
Con sao biển ba đầu kia còn chưa ở trạng thái trưởng thành…… Ngươi xem tình hình mà làm, lấy một phần của mỗi con sao biển mang về làm mẫu thí nghiệm. Ta có một suy đoán không tốt……”
“…… Đã biết.”
Tiều Hạo cắt đứt liên lạc, báo cho từng giáo viên biết nhà trường muốn lấy mẫu sao biển, sau đó không chớp mắt nhìn chằm chằm tình hình phía dưới.
Trước khi khai giảng một tháng, bọn họ mới vừa dọn sạch Cụ Tích Sơn. Sao biển là bắt được sau đó, cũng là thứ cuối cùng được thả vào.
Nếu không phải lúc dọn sạch bọn họ đã bỏ sót con này, vậy thì chỉ có một khả năng……
Bọn học sinh hoàn toàn không biết gì về chuyện này, chỉ nghĩ cách nhanh chóng đánh bại những con quái vật khổng lồ kia!
Những người bị ba con sao biển khác ép chạy tới đây nhìn thấy trận chiến bên này lập tức học theo, móc đủ loại nhiên liệu ra bắt đầu phản công.
Mặt trời còn chưa mọc, nhưng ánh lửa do bọn học sinh đốt lên đã chiếu sáng nửa bầu trời!
Trong túi Vương Thiên Vi nhét đầy nhiên liệu rắn Hoàng Yến đưa cho, không ngừng chạy vòng quanh bốn phía.
Thấy ngọn lửa trên người con sao biển nào bị dập tắt, nàng lập tức bổ sung một viên “đạn lửa”, khiến nó cháy lại lần nữa.
Có học sinh mang theo nhiên liệu dạng lỏng thậm chí không cần dùng đến lều trại hay quần áo, trực tiếp đổ nhiên liệu lên người sao biển rồi dùng dụng cụ đánh lửa châm lên. Sao biển lập tức phát ra tiếng gầm rú chói tai!
Thân hình dài hàng chục mét điên cuồng lăn lộn, vặn vẹo. Bọn học sinh trên bãi cát chỉ cảm thấy giống như đang xảy ra động đất. May mà nền đất bên dưới thật sự chắc chắn, không xuất hiện sụt lún!
Những xúc tua nhỏ bé ngày càng nhiều, không ngừng tìm cách kéo người xuống!
Hoàng Yến lập tức dẫn các bạn học trải lều trại hoặc quần áo xuống mặt đất, ở giữa chừa lại vài lối nhỏ đủ cho người đi qua, sau đó lần lượt châm lửa.
Nơi nào có nhiều xúc tua thì đốt nơi đó, thỉnh thoảng còn kéo nhau đổi sang hướng khác.
Những xúc tua “nấm kim châm” vì mặt đất quá nóng nên không dám dễ dàng ngoi lên. Cho dù có ngoi lên cũng không còn nhiều, không đủ để kéo người xuống lòng đất.
Lúc này mọi người cũng chẳng còn quan tâm ai thuộc ban nào, lần lượt đoàn kết lại với nhau.
Chỉ cần có người bị mắc kẹt, súng laser lập tức hướng xuống mặt đất bắn phá một vòng! Trong chốc lát, vậy mà bọn họ có thể cầm cự được với sao biển!
“Khoảng cách gần như vậy, tại sao lại có bốn con sao biển tụ tập ở đây!?”
Giản Cảnh Du phát hiện những xúc tua dài kia đặc biệt thích tìm đến mình, liền đổi sang một cây rìu. Chỉ cần có xúc tua hơi thô xuất hiện, hắn lập tức chém đứt, ra tay vừa ổn vừa chuẩn!
Hoàng Yến không ngừng yểm hộ khắp nơi, hỗ trợ Vương Thiên Vi bổ sung “lửa”. Bây giờ không chỉ con sao biển ba đầu kia, mà tất cả sao biển đều đã bị nàng chọc giận!
Không còn cách nào khác, những người khác đều không có ná. Cho dù có dụng cụ tạo lửa thì tốc độ cũng không nhanh bằng nàng!
“Ý thức lãnh địa của sao biển rất mạnh, bình thường sẽ không tụ tập lại với nhau…… Trừ khi bọn chúng là cả một gia đình!!”
Hoàng Yến vừa nói ra suy đoán, lập tức chạy tới kéo một đồng học bên cạnh đang sơ ý bị xúc tua vướng ngã rồi quấn lấy.
Giản Cảnh Du nhanh tay lẹ mắt chém đứt xúc tua đang siết chặt người kia, Trương Lai Lạp lập tức bổ sung vị trí. Súng laser trong tay nàng dùng đến mức nóng rực!
Phù Mạn Lị đứng chếch phía trên nhìn xuống, bàn tay nắm chặt.
Trước tiên đừng hành động thiếu suy nghĩ, bọn họ vẫn có thể tự mình xử lý……
Tiều Hạo có một câu nói đúng, trong tình huống nguy cấp, tốc độ trưởng thành của bọn học sinh là nhanh nhất.
Những đứa trẻ này hiện tại đã học được cách phối hợp, cho dù thật sự bị sao biển bắt được, nàng cũng có thể dùng tốc độ nhanh nhất bắn nổ đầu nó hoặc phá thủng bụng nó!
Vương Thiên Vi đột nhiên bị siết chặt cổ!
Đó là xúc tua đến từ một con sao biển khác. Nửa thân thể của nó đã bị đốt cháy đen, tức giận bắt lấy tiểu chú lùn đã liên tục đốt lửa trên người nó rất nhiều lần!
“Rống!”
“Sao biển nhất định là đang báo thù!”
Giản Cảnh Du lập tức tiến lên, định chém đứt xúc tua nhưng lại bị con sao biển kia tránh được! Những học sinh khác nhất thời không chú ý đến bên này.
Sao biển một lòng một dạ muốn báo thù, dù bị súng laser bắn trúng cũng cắn răng chịu đựng, nhất quyết không ném người ra!
Hai chân Vương Thiên Vi rất nhanh đã rời khỏi mặt đất!
Nàng trở tay định lấy súng, lại phát hiện khẩu súng đã bị một xúc tua khác kéo xuống dưới!
Khí quản bị siết chặt, chỉ còn lại một khe hở nhỏ. Theo khoảng cách với mặt đất càng lúc càng xa, khe hở kia dường như cũng sắp khép lại!
Không khí trong phổi không vào được cũng chẳng thoát ra được, nàng rất nhanh đã cảm thấy ngạt thở!
Vương Thiên Vi rút con dao nhỏ bên đùi ra, vừa đâm vào thân thể sao biển đã bị lớp da cuốn chặt lấy lưỡi dao. Con sao biển này có lớp da còn dày hơn con vừa rồi!
Một tay nàng nắm chặt xúc tua đang siết trên cổ, cố gắng khiến nó nới lỏng một chút; Tay còn lại mò loạn trong túi, khuôn mặt Vương Thiên Vi vì thiếu oxy mà đỏ bừng… Nhưng mãi đến khi bị treo lên, nàng mới cuối cùng nhìn rõ toàn cảnh con sao biển!
Thân thể khổng lồ giống như một con sâu, từng đốt từng đốt nối tiếp nhau, trên cùng chỉ có một cái miệng cực lớn, bên trong là những chiếc răng mọc kín theo vòng tròn 360 độ……
“Hô! Hô!”
Sao biển nâng Vương Thiên Vi lên, đưa nàng càng lúc càng gần mình, cứ như giây tiếp theo sẽ nuốt chửng nàng vào bụng.
“Ách!”
Hai con mắt nhỏ xíu kia vậy mà lại giấu bên dưới cái miệng rộng!? Còn ở gần đến thế!?
Vương Thiên Vi bị siết đến nổi gân xanh, nhưng vẫn cảm thấy giá trị mỹ quan trong lòng điên cuồng tụt xuống, ghê tởm quá!!
Vô số tia súng laser bắn trúng thân thể sao biển, nhưng lực sát thương vẫn không bằng ngọn lửa vừa rồi!
Tiều Hạo bên kia vừa cứu một học sinh khỏi xúc tua sao biển, thấy cảnh này lập tức hét vào kênh liên lạc với Phù Mạn Lị ở gần nhất,
“Mạn Lị! Cứu nàng!”
Phù Mạn Lị còn chưa đợi hắn nói xong đã điều khiển cơ giáp lao tới!
“Biết!”
Lớp vỏ hợp kim trên nắm tay mở ra, để lộ bốn khẩu súng xung laser được lắp bên trong!
Dưới kính ngắm độ nét cao, Phù Mạn Lị nhìn thấy Vương Thiên Vi đang sắp ngạt thở móc từ túi quần ra hai thứ.
“Xì!”
Vương Thiên Vi thử một lần trước, rồi tay còn lại cũng không giữ xúc tua trên cổ nữa, nắm chặt bình xịt lửa tiến sát lại,
“Oanh!!”
Dung dịch đuổi muỗi lập tức biến thành một khẩu súng phun lửa cỡ nhỏ!! Thiêu thẳng vào đôi mắt nhỏ không có lông mi của sao biển!
“Rống!!!”
Sao biển đau đớn cực độ, xúc tua lập tức hất mạnh Vương Thiên Vi ra!
Phù Mạn Lị vừa lúc tăng tốc lao tới, đón được nàng. Bên dưới, các học sinh nhìn thấy cảnh này đều thở phào nhẹ nhõm!
Hoàng Yến là người phản ứng nhanh nhất, lập tức tổ chức những học sinh còn lại dùng chiêu thức tương tự lúc trước để phản công!
Con sao biển ba đầu đã bị thiêu ngã xuống đất, không thể động đậy. Con này cũng chỉ còn lại nửa thân thể, địch nhân còn thừa hai con rưỡi……
…….
“Ta dựa! Dung dịch đuổi muỗi biến thành súng phun lửa!”
“Thích chiêu thức cổ xưa! Phương pháp này ta từng xem trong phim cổ trang rồi!!!”
“Đột nhiên cảm thấy mình bị loại sớm một chút cũng chẳng có gì……”
“Vương Thiên Vi, Giản Cảnh Du ngầu quá!!!”
“Mặc kệ nói thế nào, bốn con sao biển thật sự có hơi quá đáng……”
“Còn thừa hai con rưỡi! Cố lên a!”
“Hơn nửa đêm mà làm ta xem đến nhiệt huyết sôi trào!”
Phù Mạn Lị cứu Vương Thiên Vi lên, chỉ cảm thấy đứa nhỏ này đúng là liều thật!
“Khụ khụ khụ khụ khụ!”
“Gan của em cũng lớn quá… Bất quá làm tốt lắm……”
“Lão sư! Khụ khụ…… Em không ấn báo nguy khí!”
Lời cổ vũ của Phù Mạn Lị vừa đến bên miệng đã bị nàng nghẹn trở vào…… Một lúc lâu không nói nên lời, trên cánh tay lại truyền đến một trận ngứa ngáy.
Vương Thiên Vi cảm thấy đầu óc choáng váng, đặc biệt là cú hất cuối cùng kia, nàng bị văng ra ngoài, suýt chút nữa đã mất đi ý thức!
Nhưng cơ giáp của vị lão sư này thật sự quá bắt mắt! Một thân cơ giáp đỏ rực, lúc di chuyển còn mang theo tàn ảnh…… Đương nhiên, cũng có thể là nàng vừa bị siết đến choáng váng…… Cho nên nhìn cái gì cũng thấy có tàn ảnh?
Nhưng loại màu đỏ này trước giờ nàng chưa từng thấy trên bất kỳ chiếc cơ giáp nào!!
Hơn nữa chất liệu kim loại sờ lên cũng rất khác biệt, chỉ bằng xúc cảm thôi cũng có thể biết mật độ của nó chắc chắn vô cùng cao!
Nhìn động tác của cô ấy mượt mà như vậy, không hề có chút khựng lại nào, không biết ổ trục bên trong là loại gì……
Phù Mạn Lị hoàn toàn cộng cảm với cơ giáp, chỉ cảm thấy cánh tay mình bị người ta chọc một cái, rồi lại một cái…… Xác định rồi, chính là học sinh trước mặt này.
“…… Em biết là cô có thể cảm nhận được mấy động tác nhỏ của em chứ?”
Tay Vương Thiên Vi khựng lại, ôm cổ ngồi dậy, ho khan mấy tiếng, cuối cùng cũng nhớ ra mình vẫn đang thi đấu,
“Khụ khụ khụ! Lão sư…… Em chưa bị loại đúng không!?”
Phù Mạn Lị nhìn dáng vẻ hoảng hốt của nàng, chỉ cảm thấy bất đắc dĩ.
Nhưng nghĩ lại thì đúng là vậy, cho dù không cứu nàng thì cùng lắm cũng chỉ bị chấn động não một chút, hẳn vẫn có thể tiếp tục chiến đấu. Vì thế nàng thu tay lại, định rời đi.
Vương Thiên Vi thấy lão sư không phản bác, cũng không có ý định đưa mình trở về, đoán rằng mình hẳn vẫn có thể tiếp tục thi đấu.
Nhìn những đồng học vẫn đang hỗn chiến, nàng nhặt dung dịch đuổi muỗi và bật lửa lên rồi chạy về phía đó!
Vương Thiên Vi linh cơ vừa động nghĩ ra chiêu này, đối với những xúc tua nhỏ li ti kia vô cùng hữu hiệu!
Lều trại về cơ bản đã cháy hết, những học sinh có dung dịch đuổi muỗi hoặc các loại bình xịt dễ cháy khác cũng sôi nổi sử dụng, tự chế thành những khẩu súng phun lửa cỡ nhỏ. Chỉ khổ cho những đồng học bán thú nhân có mặt ở đây……
Những bán thú nhân thuộc họ chó và họ mèo dùng tay áo che mũi mà vẫn cảm thấy đầu óc choáng váng, Trương Lai Lạp gần như phải nín thở để chiến đấu! Tân sinh duy nhất là bán thú nhân thuộc loài thằn lằn đã nằm sấp trên mặt đất, không nhúc nhích!
Vương Thiên Vi vừa đến gần vừa đeo khẩu trang cho cậu ta, tiện thể cũng đưa cho Trương Lai Lạp một cái,
“Đeo vào đi, ít nhiều cũng có tác dụng.”
Vừa trở về, nàng đã quay lại vị trí ban đầu của mình. Cái ná lúc nãy rơi xuống đất đã bị Giản Cảnh Du nhặt lên, thấy nàng trở lại liền nhét vào tay nàng.
Trong lúc hành động, con sao biển còn lại một nửa kia cũng đã bị giải quyết.
Đến hai con cuối cùng thì nhiên liệu, súng laser, các loại bình xịt lửa, vũ khí lạnh cùng nhau ra trận!
Những tinh thú bị bắt tới để cho tân sinh săn thú kiếm điểm vốn đã có mức độ nguy hiểm khá thấp. Một tiểu đội đơn độc gặp phải một con sao biển tuy có chút khó khăn, nhưng chỉ cần tìm đúng điểm yếu thì vẫn có khả năng chiến thắng……
Nếu có hai ba tiểu đội cùng nhau đối phó thì cơ bản không thành vấn đề. Hiện tại người của các ban đều đã tụ lại với nhau, cộng lại cũng phải bảy tám chục người, thủ đoạn lại ùn ùn kéo đến, cuối cùng hai con sao biển vậy mà lại muốn chạy!
Bị Hoàng Yến và một chỉ huy khác của A ban dẫn người chặn lại, cuối cùng bị vây chết……
Súng laser đối với sao biển mà nói chẳng khác nào dao cùn cắt thịt. Khi hai con quái vật khổng lồ ngã xuống, trông thật sự có chút thê thảm…… Toàn thân chỗ nào cũng có dấu vết cháy sém, trong không khí còn tràn ngập mùi thịt nướng.
Nhưng các học sinh thật ra cũng chẳng khá hơn là bao! Ai nấy đều vô cùng chật vật, cát bị hất tung, phủ đầy đầu đầy người, dưới chân còn dính đầy những mảnh thịt trắng vụn bị giẫm nát……
Trên mặt, trên cánh tay, khắp nơi đều là vết bầm, vết xước và dấu bỏng, thậm chí không ít người còn bị cháy xém cả tóc! Hiện tại vất vả lắm mới dập được lửa mà trên đầu vẫn còn bốc khói!
Quần áo và quần dài càng rách tả tơi, thậm chí có người chỉ còn mặc mỗi một chiếc quần lót……
Nhưng các học sinh đều chẳng để trong lòng. Những vết thương nhỏ này chỉ cần nằm trong khoang trị liệu một lát là có thể hồi phục, bảy ngày gian nan như vậy họ còn chịu đựng được! Nếu chỉ vì chút đau đớn này hoặc vì mất mặt mà rời khỏi cuộc thi thì chẳng phải quá thiệt sao!?
Màn đêm cuối cùng cũng qua đi, chân trời dần dần sáng lên một góc,
“Chúng ta thắng rồi!”
“A!!! Chúng ta thắng!!!”
“…Trời cũng sáng rồi…… Ta cháy hết rồi.”
Trong đám đông vang lên tiếng hoan hô!
Các lão sư thuộc đội cứu viện đưa những học sinh bị thương nặng, không thể tiếp tục dự thi đi. Các lão sư chỉ đạo đứng giữa không trung nhìn đám “khoai tây nhỏ” đen như mực này hoan hô nhảy nhót, rồi từng người một rời đi.
Tiều Hạo lại nhìn xuống những học sinh của mình một lần nữa. Ba người kia đều vẫn còn ở đó, chỉ là lúc này ngoại hình của bọn họ đã hoàn toàn hòa vào đám đông……
Hắn ngẩng đầu, nói với Phù Mạn Lị một tiếng,
“Cảm ơn.”
“Đây là việc lão sư chúng ta nên làm.”
Phù Mạn Lị vốn định có lòng tốt nói cho Tiều Hạo một tiếng, nữ học sinh của hắn sau khi thoát hiểm, việc đầu tiên là hỏi mình có bị loại hay không? Trong lúc đó còn lén lút sờ mó cơ giáp của nàng. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng vẫn không nói ra.
Dù sao cũng không phải học sinh A ban của nàng…… Cái đứa đầu to này sau này còn phải lo lắng đủ thứ! Thật là một tin tốt ~
“Ha ha, nhìn bộ dạng của đám học đệ học muội này, ta thật sự cười chết mất. Một đám khoai tây nhỏ!”
“Tuổi trẻ thật tốt a ~ Bây giờ ngày nào huấn luyện xong ta cũng mệt đến mức chỉ muốn nằm trong ký túc xá, thắng thua gì cũng chẳng quan tâm……”
“Chụp màn hình! Chờ ta đăng lên diễn đàn!”
“Sau này lấy ra xem lại?”
“Ha ha ha, cho bọn chúng một hồi ức khó quên!”
“Anh quần lót cháy hết rồi!”
Sáng sớm, đám học sinh cuối cùng cũng bình tĩnh lại, thu dọn hành lý của mình.
Lúc vào núi, ba lô còn căng phồng, vậy mà hiện tại phần lớn chỉ còn lại một cái vỏ, thậm chí quần áo cũng chẳng còn nguyên vẹn…… Bởi vì thứ gì đốt được đều đã bị đốt sạch.
Cũng chỉ có Hoàng Yến, hạt giống này, bởi vì phần lớn đồ đạc đều là loại chống nước chống lửa, nên đến giờ vẫn còn nửa ba lô đồ đạc. Nhưng rõ ràng hắn cũng đã mệt lả, đang cúi người lôi lều trại ra ngoài.
“Ngươi không cần lều trại nữa?”
Giọng Vương Thiên Vi khàn khàn khiến những người bên cạnh giật mình. Chính nàng cũng hơi kinh ngạc, vừa rồi còn chưa nghiêm trọng đến vậy, vậy mà ghỉ ngơi một lát xong giọng lại càng khàn hơn……
Hoàng Yến liếc nàng một cái,
“Bây giờ cổ họng mới bắt đầu sưng, ít nói chuyện thôi. Hôm nay là có thể đi ra ngoài rồi, không cần hạ trại nữa, mang theo thứ nặng như vậy làm gì.”
Vương Thiên Vi gật đầu, đặt mông ngồi xuống bên cạnh hắn.
Sau đó Hoàng Yến phát hiện mình vừa lôi đồ ra, Vương Thiên Vi đã nhận lấy rồi nhét vào ba lô của nàng……
“…… Ngươi muốn cái này?”
“Chất lượng rất tốt, lần sau còn có thể dùng.”
Nhà họ Vương rốt cuộc đối xử với ngươi thế nào vậy?
Hoàng Yến mím môi, lại nhét lều trại trở vào.
“Ngươi… lại muốn nữa?”
Vương Thiên Vi khó hiểu. Hoàng Yến bất đắc dĩ liếc qua thân hình nhỏ bé của nàng, rồi lại nhìn vết hằn sâu trên cổ……
“Chờ ra ngoài rồi đưa cho ngươi.”
“…Cảm… ơn, khụ khụ khụ khụ!”
“…… Im miệng đi.”
………….
Đám học sinh trường quân đội Kỳ Lân trải qua một hồi đại chiến, khoảng cách giữa mọi người cũng kéo gần lại không ít. Ở đây, mặc kệ là S ban hay B ban, đã không còn ai nhìn chằm chằm người khác, khăng khăng kiếm học phần nữa. Trong lòng mọi người lúc này chỉ có một ý nghĩ, chính là tranh thủ lúc sa mạc còn chưa nóng lên, nhanh chóng đi ra ngoài……
Vì thế, có người dù không cùng một ban vẫn dìu đỡ lẫn nhau; cũng có người cổ vũ, khích lệ người khác; thậm chí còn có người chạy tới đưa nước, chia đồ ăn cho đám người Hoàng Yến và Vương Thiên Vi! Tình cảnh hoàn toàn khác với bảy ngày trước.
Đây chính là sức nặng của hai chữ chiến hữu a……
Ba người đều cảm ơn ý tốt của các bạn học. Dù sao “vật tư” của mấy người bọn họ đều là vừa mới được bổ sung…… Hoàng Yến và Giản Cảnh Du thậm chí còn đổi cả ba lô! Mà phần lớn đồ đạc trong ba lô ra khỏi Cụ Tích Sơn là không còn dùng đến nữa.
Lư Kiêu liếc nhìn cái tên Lỗ Bạch trên ba lô của Hoàng Yến hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn không nói gì.
…… Có thể trách ai được? Tên nhóc đó quá lỗ mãng, cứ đuổi theo người ta mà chạy!
Hắn thậm chí còn không nhìn thấy cuối cùng rốt cuộc Lỗ Bạch bị loại như thế nào!
Vương Thiên Vi móc củ khoai tây đã bị ép đến bẹp dí ra, mặt không đổi sắc nhét vào miệng để bổ sung năng lượng. Chỗ cổ bị siết hoàn toàn sưng lên, mỗi lần nuốt xuống đều vô cùng khó khăn……
Ăn xong khoai tây, nàng lại uống nước nuốt một viên thuốc chống viêm, hy vọng vết thương ở cổ không tiếp tục trở nặng.
Mặt trời xuất hiện ở phía bên kia đường chân trời.
“Đến lúc xuất phát rồi.”
Hoàng Yến cố sức đứng dậy, chỉ cảm thấy hai chân đều đang run rẩy.
Vương Thiên Vi khó khăn lên tiếng:
“Các ngươi đi trước đi…… Lão sư không phải đã nói không được đi cùng nhau sao?”
Giản Cảnh Du đã đứng dậy được một nửa cũng sửng sốt, suýt nữa quên mất chuyện này…… Vì thế lại ngồi phịch xuống đất,
“Vậy ngươi đi trước, lát nữa nàng đi ở giữa, ta xuất phát cuối cùng, vừa lúc có thể nghỉ thêm một lát…… Mệt chết ta rồi.”
Nói xong liền không chút đề phòng nằm ngửa ra trên cát.
“Ai da!!”
Không biết bị thứ gì cộm trúng sau đầu, Giản Cảnh Du đau đến cong người lên,
“Thứ gì cứng vậy?”
Trương Lai Lạp ngồi xổm xuống, tìm kiếm ở vị trí dưới đầu hắn, đào ra một khối đá màu hồng nhạt.
Hoàng Yến liếc mắt một cái liền hiểu ra,
“Đá hoa hồng.”
Vương Thiên Vi nhìn tảng đá kia, chỉ cảm thấy có chút quen mắt…… Đúng rồi, Trình Âm trước đó từng mang về cho nàng một khối, nói là đặc sản của Sóc Mạc Tinh……
“Là mảnh vụn từ sào huyệt sao biển, tính chất cứng rắn, màu sắc cũng rất đều. Trùng hợp lại nằm ngay dưới đầu ngươi, giữ lại làm kỷ niệm đi.”
Đồng tử Vương Thiên Vi chấn động.
Hóa ra đá hoa hồng lại là mảnh vụn từ sào huyệt sao biển sao! Là loại “đặc sản” này à!?
Nàng còn đặc biệt làm một cái đế để đặt nó, để trong phòng ngủ……
Trương Lai Lạp ném khối đá hoa hồng lớn bằng nắm tay lên người Giản Cảnh Du vẫn đang kêu đau, vác súng lên, sau đó gật đầu với Vương Thiên Vi,
“Vậy ta đi trước.”
“Trên đường… cẩn thận…”
Vương Thiên Vi biết Hùng tộc sợ nóng, xua tay bảo nàng mau rời khỏi cái nơi quỷ quái này.
Sau đó cứ ngồi yên tại chỗ như vậy, một chút sức lực dư thừa cũng không muốn lãng phí.
Mãi đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng Hoàng Yến bọn họ nữa, nàng mới chậm rãi đứng dậy khỏi bờ cát,
“Ta…… xuất phát.”
Giản Cảnh Du nghe giọng nàng khàn đặc như tiếng bong bóng, suýt nữa bật cười, tay còn đang nghịch “thủ phạm” vừa cộm vào sau đầu mình,
“Ra ngoài gặp!”
Vương Thiên Vi lại dùng quần áo quấn kín phần đầu đang lộ ra bên ngoài, rất nhanh hòa vào dòng học sinh không ngừng lên đường.
Mã ID của bài viết này là: 38792
