Chương 55: Thật sự yêu cầu tiền

Kỳ trung cơ giáp thiết kế bản thảo chấm điểm xong, Vương Thiên Vi mở phần công khai ra vừa nhìn,

“A-”

Điểm tương đương không tồi!

Eugene lão sư để lại cho nàng lời nhận xét:

“Có thể thuần thục ứng dụng các loại tài liệu, hơn nữa còn phát huy tính năng của tài liệu đến mức tận cùng, có tiềm chất trở thành một cơ giáp sư ưu tú. Bất quá, thiết kế ngoại hình cơ giáp quá mức tùy ý, kiến nghị có thể xem thêm một số bản thiết kế cơ giáp tiên phong.”

Lão sư khen nàng!!!

Bất quá, ngoại hình cơ giáp của nàng còn tùy ý sao? Rõ ràng nàng đã tham khảo bộ phim khoa học viễn tưởng hot nhất năm đó mà! Ai mà không muốn có một chiếc cơ giáp như vậy!?

Nhưng đây đã là điểm số cao nhất nàng nhận được kể từ khi khai giảng đến nay, có chút tì vết cũng chẳng sao!

Thế là nàng đầy khoe khoang đắc ý, đem điểm số cùng lời nhận xét của lão sư chuyên ngành đăng vào nhóm gia đình, lại nhận được vô số lời khen của cha mẹ.

Vương Khai Vũ sau khi huấn luyện xong, vừa nhìn thấy cũng lập tức cảm thấy vui thay cho nàng,

“Thiết kế cái gì? Gửi ra đây xem.”

“Bí mật! Chờ cuối kỳ ta làm ra được nó rồi sẽ mang về nhà cho các ngươi xem!”

Vương Thiên Vi rất có sức sống nha, xem ra ở Kỳ Lân không chịu ủy khuất!

Lucas cùng tiểu đội từ xa đã nhìn thấy Vương Khai Vũ đang cười với quang não, liền hỏi:

“Khai Vũ, tin tức gì mà làm ngươi vui vẻ như vậy?”

“Không có gì.”

Vương Khai Vũ lập tức “X” màn hình, hắn không quên người đồng đội này của mình là một kẻ miệng rộng. Bất quá, tò mò trong lòng vẫn khiến hắn hỏi ra:

“Cơ giáp sư phát huy tính năng của tất cả các loại tài liệu đến mức tận cùng, có phải rất khó không?”

Lucas cho rằng hắn đang hỏi mình,

“Đương nhiên! Làm cơ giáp có nhiều loại tài liệu như vậy! Yêu cầu tính linh hoạt thì khó tránh khỏi phải hy sinh độ ổn định và tính an toàn, yêu cầu độ cứng thì trọng lượng tổng thể của cơ giáp lại sẽ quá cao! Muốn lắp thứ phù hợp vào đúng vị trí, còn phải tính đến thói quen sử dụng của cá nhân! Đây là một chuyện rất khó! Chỉ có cơ giáp sư đủ ưu tú mới làm được! Ví dụ như ta…… Ngươi cười cái gì?”

Vương Khai Vũ nghe hắn khen Vương Thiên Vi, trong lòng thoải mái hơn rất nhiều,

“Không có gì, vậy ngươi cũng là một cơ giáp sư ưu tú.”

“…… Tổng cảm thấy có gì đó kỳ kỳ, bất quá ta đương nhiên là như vậy. Cơ giáp sau này của ngươi đều phải trông cậy vào ta đấy, được chưa! Còn không đối xử tốt với ta một chút!?”

“Rồi rồi rồi……”

“Xin lỗi, Lai Lạp. Hiện tại theo kịp chương trình học đã có chút lực bất tòng tâm, thật sự không còn dư sức để tham gia cái cuộc thi mà ngươi nói.”

“Ca ca ta nói, lúc phong cách chiến đấu của chúng ta còn chưa thành hình mà đã đi tham gia loại thi đấu ngầm đó thì không tốt lắm. Ta cảm thấy ngươi cũng nên suy nghĩ lại một chút, Lai Lạp.”

“Ta không muốn đi, cảm ơn ngươi đã mời.”

“Không có hứng thú.”

Trương Lai Lạp mím chặt môi, buông tay phải xuống.

Đúng vậy, những cuộc thi cơ giáp có tiền thưởng đều có khá nhiều người trong xã hội tham gia. Cho dù có học sinh tham gia thì ít nhất cũng là sinh viên năm ba, năm tư, gần tốt nghiệp mới đi.

Giống như các nàng, tân sinh năm nhất, quả thực nên lấy việc học làm trọng……

Chỉ là trong hòm thư lại nằm một bức thư em gái gửi tới……

Tuyết Lị vẫn chưa có quang não của riêng mình, chỉ có thể dùng chiếc máy liên lạc cầm tay bị phụ thân đào thải để liên hệ với nàng.

Trước kia đều là hỏi nàng trường học thế nào? Có phải rất xinh đẹp hay không, đại loại như vậy?

Lần này lại nói nhớ nàng, còn nói không muốn uống dinh dưỡng dịch nữa, hỏi có phải đợi nàng trở về là có thể được ăn cơm hay không?

…… Thứ rẻ nhất ở Liên Bang chính là dinh dưỡng dịch, có thể đáp ứng nhu cầu cơ bản của con người.

Chỉ là bán thú nhân tiêu hao nhiều năng lượng hơn, cho nên nếu chỉ uống dinh dưỡng dịch thì rất dễ cảm thấy đói.

Loại cao cấp như Vương Thiên Vi và các nàng uống, cho dù là mức tiêu hao của quân giáo sinh cũng có thể đảm bảo cung cấp đầy đủ dinh dưỡng.

Vương Thiên Vi từng nhét cho nàng một túi, hương vị rất ngon, còn có thể đảm bảo cả nửa ngày nàng đều tràn đầy sức lực! Lại còn giảm được số lần đi nhà vệ sinh.

Chỉ là giá cả……

Có thể bằng số tiền nàng dùng ưu đãi học sinh để ăn cơm ở căn tin cả ngày.

Nàng rõ ràng đã nhận được học bổng của Kỳ Lân, ngoại trừ những khoản chi tiêu cần thiết, toàn bộ đều chuyển cho mẫu thân. Vậy mà muội muội lại nói ở nhà chỉ uống loại dinh dưỡng dịch bình thường nhất……

Số tiền kia có lẽ đã bị cầm đi trả nợ rồi.

Bản thân nàng ở trường học ăn mặc không lo, giá cả căn tin cũng hợp lý, quần áo thì có đồng phục và đồ huấn luyện, nhưng mẫu thân và muội muội thì không giống vậy!

Tuyết Lị còn chưa đi học, nếu dinh dưỡng không theo kịp thì phải làm sao?

Điều mà bán thú nhân tự hào nhất chính là thể lực……

Mẫu thân tuổi tác cũng càng lúc càng lớn, mỗi ngày đi làm ở nhà xưởng còn phải chăm sóc người phụ thân vì từng chiến đấu trên chiến trường mà tinh thần lực bị tán loạn. Nàng quá mức cần tiền.

Việc học ở Kỳ Lân rất bận, thi đấu khó tránh khỏi sẽ chiếm dụng thời gian cá nhân của các bạn học.

Nhưng nàng là một bán thú nhân quân giáo sinh, những cách có thể kiếm được tiền thật sự có hạn. Lúc ấy nàng tiến vào Kỳ Lân, chính là nghĩ rằng mình sẽ làm đơn binh, đến năm ba năm tư có thể tham gia thi đấu, thắng thêm vài trận để cải thiện cuộc sống trong nhà một chút, phụ thân cũng có thể được điều trị tốt hơn……

Nhưng nghĩ đến bức thư muội muội gửi tới, nàng thật sự không đợi được đến năm ba năm tư……

…………

“Lai Lạp hôm nay lại không tới ăn trưa sao?”

Vương Thiên Vi bưng khay đồ ăn đi tìm trong căn tin, nhưng không nhìn thấy bóng dáng bán thú nhân Hùng tộc tóc đỏ.

Giản Cảnh Du cẩn thận đặt khay đồ ăn của mình xuống,

“Ừm, đã bốn ngày không gặp nàng rồi nhỉ? Bất quá đi học nàng vẫn luôn đến đúng giờ, có lẽ đã mua dinh dưỡng dịch hoặc đi căn tin khác?”

Vương Thiên Vi vẫn còn nghi ngờ. Tuy Kỳ Lân có ba căn tin, nhưng căn tin số một có thể nói là nơi hàng ngon giá rẻ nhất!

Hai căn tin còn lại bán đồ ăn vặt và các món ăn nhẹ nhiều hơn, Lai Lạp bình thường cũng không mấy khi đến……

Bất quá cũng có khả năng nàng mua một đợt dinh dưỡng dịch rồi? Buổi chiều tranh thủ hỏi nàng một chút vậy.

Hoàng Yến như cũ ngồi đối diện hai người, ngậm một ống dinh dưỡng dịch, vừa uống vừa lật sách.

Vương Thiên Vi nhìn dáng vẻ nghiêm túc của hắn,

“Hệ chỉ huy của các ngươi gần đây cũng đang thi giữa kỳ phải không? Thế nào rồi?”

Hoàng Yến ngay cả mắt cũng không rời khỏi quyển sách,

“Bọn ta thi sa bàn suy diễn, đấu luân phiên…… Chiều nay mới thi xong.”

Giản Cảnh Du không khỏi lộ ra ánh mắt bội phục.

Sa bàn suy diễn! Lại còn đấu luân phiên! Ông trời chú định hắn không làm được chỉ huy!

Vương Thiên Vi nghe thôi cũng cảm thấy đau đầu, lấy từ trong túi ra một túi dinh dưỡng dịch đưa qua,

“Uống cái này đi…… Bổ não.”

Hoàng Yến nhận lấy nhìn một chút, vẫn là kiểu đóng gói đơn sơ nhất, vừa nhìn đã biết còn chưa đưa ra thị trường,

“Dập Đạt khoa học kỹ thuật gần đây nghiên cứu rất nhiều sản phẩm mới à? Nhắm vào học sinh trường quân đội?”

Vương Thiên Vi theo lệ cũng đưa cho Giản Cảnh Du một túi, sau đó mới bắt đầu ăn uống thỏa thích,

“Nhắm vào ta…… Các ngươi biết rồi đấy, ta bức thiết cần cao thêm và bổ não…… Mẹ ta mới cho người nghiên cứu hai loại dinh dưỡng dịch này, uống hình như có chút tác dụng, các ngươi cảm thấy thế nào?”

Hoàng Yến cất dinh dưỡng dịch vào trong túi. Hắn không giống hai người kia, coi dinh dưỡng dịch như nước uống……

Giản Cảnh Du suy nghĩ một chút,

“Hữu dụng. Gần đây trình độ thể thuật của ta rất ổn định, học tiết của Tiểu Diêm Vương cũng không còn cảm thấy đầu đau như vậy nữa.”

Hoàng Yến thì nói:

“Số liệu của ta không chuẩn, bởi vì ta còn đang uống những loại thuốc khác. Bất quá, hương vị không tồi.”

Vương Thiên Vi vừa nhai vừa gật đầu.

Dinh dưỡng dịch có thể đưa đến chỗ nàng đều đã trải qua kiểm nghiệm nghiêm ngặt nhất, chất lượng tuyệt đối không có vấn đề.

Ba mẹ cũng nói, lô dinh dưỡng dịch này qua một thời gian nữa sẽ được đưa ra thị trường, hiện tại đang lựa chọn kiểu đóng gói.

Bất quá có thể nhận được sự khẳng định của hai người vẫn rất không tồi. Nàng chẳng có sở thích gì khác, chỉ là thích khoe khoang……

……………

……………….

Mã ID của bài viết này là: 39099

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!