Chương 65: Tiền thưởng cơ giáp tái 2

Sau khi nhân viên công tác rời đi, Trương Lai Lạp đọc qua quy tắc một lần, sau đó ba người liền ngồi song song trên sô pha, xem phát sóng trực tiếp.

Hiện tại trên sân thi đấu cũng là những tân nhân giống bọn họ, camera đảo qua khán đài, người xem ít ỏi chẳng có mấy.

Sân thi đấu là một đài vuông rộng 30 mét, xung quanh đài có một con mương sâu hai mét rưỡi, bên trong phủ đầy đệm giảm xóc. Một khi ngã xuống đó thì không thể tiếp tục tấn công.

Toàn bộ sân đấu đều được bao phủ bởi một lớp phòng hộ, dùng để bảo vệ khán giả xem thi đấu.

Nếu lớp phòng hộ phải chịu va chạm quá mạnh, trận đấu sẽ phải tạm dừng.

Hiện tại hai đội dự thi cộng lại tổng cộng có bảy người, đang đánh nhau túi bụi.

Giản Cảnh Du xem một lúc liền mất hứng thú, ngược lại mở quang não của mình lên.

Trận đấu này thật sự chẳng có gì đáng xem, công kích không đủ chuẩn xác, né tránh cũng không đủ nhanh. Cứ mười chiêu thì nhiều nhất có bảy chiêu đánh trúng đối phương, thân thủ kém xa, cơ giáp cũng rất bình thường.

“Nếu đều là trình độ này, chúng ta liền ổn rồi.”

Vương Thiên Vi tự tin mười phần.

Bảy người này ít nhất có bốn người đánh không lại nàng! Lòng tin lập tức tăng lên!

Trương Lai Lạp lắc đầu:

“Còn phải xem vận khí. Đội ta gặp hôm qua còn mạnh hơn cả hai đội này.”

Nói xong, nàng cũng cảm thấy trận đấu chẳng có gì đáng để tham khảo, dứt khoát ra chỗ trống trong phòng nghỉ kéo giãn cơ thể.

Trận đấu nhanh chóng đi đến hồi kết. Đội có nhiều người hơn cuối cùng còn lại hai người, lấy hai đánh một giành chiến thắng.

Trên màn hình xuất hiện thông báo yêu cầu bọn họ đi đến “khu chuẩn bị”.

Giản Cảnh Du đứng dậy:

“Chiến thuật của chúng ta là tốc chiến tốc thắng. Ta và Lai Lạp đi trước tấn công đối phương, Thiên Vi chỉ cần kiên trì đến khi chúng ta giải quyết được một kẻ địch là được!”

Trương Lai Lạp cũng nói:

“Lát nữa ta sẽ che chở cho ngươi, không cần lo lắng.”

Vương Thiên Vi đội chiếc mặt nạ trùm đầu ngựa vằn, “khặc khặc” cười:

“Yên tâm đi, ta tuyệt đối không thành vấn đề ~”

Ba người lần lượt ra khỏi phòng, đi theo những mũi tên ở hai bên đường về phía trước.

Muốn đến khu chuẩn bị phải đi xuyên qua một hành lang dài trong suốt. Từ đây có thể nhìn thấy khán đài phía dưới, mà người xem cũng có thể nhìn thấy bọn họ.

Trận đấu vừa rồi quá mức nhàm chán, vốn dĩ đã chẳng có bao nhiêu khán giả, giờ lại càng không còn mấy người. Nhưng vẫn có người ngẩng đầu lên nhìn thấy mấy người bọn họ:

“…… Đó là người mới sao?”

“Tân nhân mà mang loại mặt nạ trào phúng như vậy? Không phải là mấy vị đại lão nào đó xuống đây giả làm tân nhân để bắt nạt người mới đấy chứ?”

“Tư thế đi đứng trông kiêu ngạo ghê……”

“Xem thi đấu là biết!”

Ba người tiến vào khu chuẩn bị, mặc cơ giáp xong xuôi.

Màu sắc cơ giáp hoàn toàn giống nhau, khiến người ta chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra bọn họ đến từ đâu.

Trên màn hình lớn xuất hiện hình ảnh phát sóng trực tiếp, bắt đầu giới thiệu tên hai tiểu đội cùng cấp bậc của các thành viên.

Bên bọn họ là S, A, B, còn đối phương thì vô cùng cân bằng, A, A, A.

“Kia chẳng phải cơ giáp cơ bản của Kỳ Lân sao?”

“Là học sinh à?”

“Học sinh Kỳ Lân rất……”

“Cơ giáp của đội còn lại cũng không tệ!”

“Cũng có thể là cố tình dùng loại cơ giáp này để mê hoặc đối thủ!”

“Ta còn chưa từng thấy ai dùng loại cơ giáp cơ bản như vậy…… Hình như ngay cả vũ khí cũng chưa trang bị.”

“Nói không chừng thật sự là đại lão!”

Cánh cửa sân thi đấu chậm rãi mở ra. Cùng với hiệu ứng âm thanh lúc lên sân, hai bên lần lượt bước vào sân đấu.

“Nếu chúng ta đấu với một trong hai đội vừa rồi thì tốt rồi.”

Đối diện có một chiếc cơ giáp mà Vương Thiên Vi vô cùng quen thuộc, bởi vì hôm qua nàng vừa mới nhìn thấy nó ở cửa hàng chuyên bán Thái Hòa, hơn nữa còn là phiên bản cao cấp……

“Đừng hoảng. Người thi đấu ở đây đa số đều dùng cơ giáp Thái Hòa, nếu không thì cũng là tự mình chế tạo…… Nhưng cơ giáp mạnh không có nghĩa thực lực cũng mạnh.”

Trương Lai Lạp rút trường đao ra, cảnh giác nhìn chằm chằm chiếc cơ giáp hạng nặng duy nhất ở đối diện.

Giản Cảnh Du cũng không nói thêm gì nữa, ước lượng cây rìu Plasma trong tay, sau đó vào thế.

Đối diện không có cơ giáp hạng nhẹ, mà là hai chiếc cơ giáp hạng trung và một chiếc cơ giáp hạng nặng. Đối với bọn họ mà nói, đây là một cơ hội.

“Đừng quên, tốc chiến tốc thắng.”

Trên khán đài, lại có thêm mấy khán giả đứng dậy rời đi.

Nhìn kỹ một chút là biết đây chính là một trận nghiền áp một chiều, thật sự chẳng có gì thú vị. Ngay cả những người còn lại cũng không hoàn toàn tập trung sự chú ý vào sân đấu.

“Vận khí của chúng ta không tồi, đối diện hình như là ba học sinh.”

“Ha ha, nhẹ tay một chút, đừng đánh bọn họ khóc!”

“Thi đấu sắp bắt đầu, đếm ngược, 5, 4, 3, 2, 1… 0.”

Ngay khoảnh khắc thời gian đếm ngược về 0, Giản Cảnh Du lập tức xông ra ngoài!

Chiếc cơ giáp hạng trung bên đối diện lập tức triển khai phòng ngự, một chiếc cơ giáp hạng trung khác thì thẳng hướng Vương Thiên Vi lao tới.

Trương Lai Lạp ngang nhiên chặn lại, trường đao đâm lên người đối phương, để lại một vết chém dài.

Có người tới bảo vệ? Đội đối phương lập tức hiểu ra, chiếc cơ giáp hạng trung ở giữa kia chính là mối uy hiếp của bọn họ!

Vì thế, chiếc cơ giáp hạng nặng thuần màu đen nhảy lên giữa sân, tung ra mấy sợi xích, ở cuối mỗi sợi còn treo một quả cầu sắt đầy gai nhọn.

“Lưu tinh chùy!?”

“Cuối cùng cũng thấy một loại vũ khí lạnh không giống bình thường!”

“Bị đập trúng một cái, tiền sửa cơ giáp chắc phải tốn không ít nhỉ?”

Chiếc cơ giáp hạng nặng xoay tròn nửa người trên với tốc độ cao, vung lưu tinh chùy tạo thành từng đạo tàn ảnh!

Lúc này Giản Cảnh Du và Trương Lai Lạp mới phát hiện, ngay từ đầu các thành viên đối phương đã cố tình, hoặc vô tình, dồn bọn họ về phía trung tâm!

“Cẩn thận!”

“Thiên Vi, đừng đi về phía trước!!”

Hai người không nhịn được mà đồng thời lên tiếng nhắc nhở trong kênh liên lạc của tiểu đội. Vương Thiên Vi điều khiển cơ giáp, khóe miệng gần như kéo tới tận mang tai:

“Ngươi nói xem, ngươi nói xem, đây chẳng phải là tự đâm đầu vào họng súng của ta sao!? Ha ha ha ha ha! Muốn chơi chúng ta à?”

“Oanh —— ong! ——”

“Cái gì vậy!?”

Dưới khán đài, có người đã ngủ gật, lúc này bị tiếng động lớn đánh thức!

Người bên cạnh thì đến cả bỏng ngô cũng quên nhét vào miệng!

“Ta dựa…… Cưa điện à!??”

Vương Thiên Vi khởi động cưa điện, trực tiếp nghênh đón các sợi xích rồi cắt xuống!

Mặc dù để chế tạo chiếc cưa điện này, nàng chỉ sử dụng vật liệu cấp B! Nhưng nó chính là cưa điện hàng thật giá thật! Cắt một sợi xích thì chẳng phải quá dễ dàng sao!?

Bình thường khi chọn vũ khí lạnh, mọi người đều sẽ mua hàng có sẵn, chính là những loại có giá khoảng 500-1000 trong cửa hàng Thái Hòa. Thành phần vật liệu của chúng nàng đều có thể thuộc lòng!

Còn vật liệu cao cấp thì phần lớn đều được dùng để chế tạo thân cơ giáp.

Vì vậy, chiếc cưa điện của Vương Thiên Vi vừa xuất hiện, có thể nói là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi!

Những sợi xích của lưu tinh chùy bị cưa thành từng đoạn từng đoạn. Chiếc cơ giáp hạng nặng thấy tình hình không ổn, lập tức vứt bỏ xích, lại rút ra một thanh trường đao, chém về phía Vương Thiên Vi.

“Còn có chiêu sau?”

Nhưng độ linh hoạt của cơ giáp hạng nặng vẫn kém cơ giáp hạng trung một chút. Trường đao còn chưa chạm được tới Vương Thiên Vi, nàng đã dùng cưa điện cắt chiếc cơ giáp từ chính giữa thành hai nửa.

Sau đó nàng còn giơ nửa thanh đao lên, rồi một chân đá thẳng nó xuống khỏi sàn đấu!

Vương Thiên Vi thấy đã giải quyết xong một người, liền định chạy sang giúp Trương Lai Lạp.

Mới chạy được nửa đường, bên Giản Cảnh Du cũng đã giải quyết xong. Chiếc cơ giáp hạng trung còn lại của đội đối thủ đứng “đần” ra, nhìn trái rồi nhìn phải, cuối cùng nó giơ hai tay lên, kêu thảm thiết”

“Đừng đánh! Không đánh nữa! Ta tự nhảy xuống, đừng để nàng dùng cưa cắt ta!”

Nói xong, hắn liền cắm đầu lao xuống dưới đài.

Trương Lai Lạp há hốc mồm……

“Không phải có thể đầu hàng sao?”

Vương Thiên Vi tắt cưa điện. Tiếng gầm rú khiến người ta hoảng sợ cuối cùng cũng biến mất.

Giản Cảnh Du nhìn vũ khí trong tay nàng:

“Đây là vũ khí tối hôm qua ngươi thức đêm làm sao? Vì sao trông cũ kỹ thế?”

“Ta cố tình làm cho nó cũ đi đấy! Thứ này phải có chút rỉ sét mới càng đáng sợ à?”

Quảng bá và màn hình đồng thời vang lên thông báo:

“Người chiến thắng —— QL tâm phúc họa lớn!”

Mã ID của bài viết này là: 39121

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!