Chương 28b: Lòng ta phỉ thạch

Editor: Jyn

Biên Tập: Nước Biển Xanh

Yên Nhiên mày nhăn lại, “Trở về phủ nên nói với phụ thân như thế nào đây?” Chung Linh khó hiểu, “Không nói là được, dù sao cũng không phải chuyện lớn.” Yên Nhiên lắc đầu cười khổ, “Ngươi không hiểu rồi, gia phụ hiểu rõ a Du nhất, a Du nhất định sẽ ăn ngay nói thật với gia phụ, chỉ sợ tới lúc đó ta ngược lại không xong.” Lúc trước chính mình nên ở lại trong rừng cây anh đào, không nên ham náo nhiệt chạy tới bên hồ, nếu mình bỏ qua náo nhiệt, bồi tiếp Du Nhiên, phụ thân chẳng phải sẽ thấy chúng mình tỷ muội tình thâm?

Yên Nhiên đang ảo não, Thái phu nhân cho nha đầu tới thỉnh mọi người trở về nhà chánh. Mạnh Chính Hiến mang theo nhóm tỷ muội trực tiếp trở về, Chung Thoan thì đi vào rừng gặp Trương Tịnh, sau đó cả 2 mới cùng trở về.

Chung thị ngồi ở bên người Thái phu nhân, vẻ mặt 2 mẹ con đều vui vẻ. Thái phu nhân ôm Hân Nhiên vào trong ngực, cưng chiều hỏi ” Hân nhi nhà chúng ta chơi đùa có vui hay không?” Hân Nhiên liên tục gật đầu, “Đương nhiên vui , đại biểu tỷ nhị biểu tỷ đều rất thương ta, nhường nhịn ta.” Thái phu nhân cười với Chung Quýnh Chung Vĩ “Hai nha đầu này ngược lại rất có dáng vẻ của tỷ tỷ ah. ” Chung Quýnh khoa trương quỳ gối thật sâu nói “Tạ tổ mẫu khích lệ! Tôn nữ chăm sóc tốt ngoại tôn nữ mới được khích lệ, làm cháu gái thấy bản thân là ngoại tôn nữ mới đúng.” Nàng cố ý biểu lộ bộ dáng ghen tỵ làm tất cả mọi người bật cười. Thái phu nhân đặc biệt cười lớn, chỉ vào nàng nói to “Con khỉ nhỏ này, dám trêu ghẹo tổ mẫu.”

Thái phu nhân lại dùng ôn ngôn hỏi Yên Nhiên, An Nhiên, Du Nhiên, hỏi xem 3 người chơi đùa có vui hay không, ba người đều trả lời chơi vô cùng vui vẻ. Vương phu nhân nhìn thấy thái độ thanh thản của Du Nhiên không có chút nào khác thường, trong lòng ngược lại làm lạ. Nghe nói Chung Dục ở trong rừng vung quyền đánh nàng, mặc dù không trúng mặt nhưng cũng nên bị dọa sợ không nhẹ mới đúng. Tiểu cô nương này có lòng dạ, khó có được, đáng tiếc lại là thứ nữ, nhất định không có tiền đồ.

Sắc trời đã trễ, Chung thị mặc dù lưu luyến không rời nhưng vẫn phải đứng dậy cáo từ, Thái phu nhân cũng biết nhi nữ đã xuất gia không thể nào lưu lại lâu hơn, liền kêu Mạnh Chính Hiến đưa mọi người trở về.

Vương phu nhân dắt Chung thị và các tỷ muội tới cổng trong, Chung Quýnh Chung Vĩ lôi kéo Hân Nhiên, Chung Linh lôi kéo Yên Nhiên, lưu luyến chia tay lại ước hẹn ngày gặp lại. Mạnh Chính Hiến hơi chút nhàm chán nhìn chúng nữ nhân không nỡ chia tay nhau. Lúc sau Chung thị mang theo 4 người Yên Nhiên lên kiệu rời đi.

Đám người Vương phu nhân nhìn cỗ kiệu đi xa mới trở lại. Trên hành lang 1 đại a đầu xinh đẹp hướng mọi người cúi chào. Vương phu nhân nhìn thấy nha đầu kia liền kêu 2 người Chung Quýnh trở về nhà chính trước, còn mình thì theo nha đầu kia đi xuyên qua hành lang, tiến vào trong 1 trạch viện tráng lệ.

“Tuấn Tiếu, thế tử đã tỉnh chưa? Còn cảm thấy không thoải mái hay không?” Vương phu nhân bước vào phòng liền hỏi nha đầu kia, đại a đầu Tuấn Tiếu cười trả lời “Thế tử đã tỉnh, tinh thần rất thoải mái.” Vương phu nhân đang bán tín bán nghi Tuấn Tiếu đã tự mình vén rèm lên, cao giọng nói “Phu nhân đã tới.” Ba nam nhân ngồi trong phòng nghe vậy đều đứng lên. Chung Dục nhanh chóng tiến lên trước đỡ Vương phu nhân, “Nương, ngài như thế nào lại tự mình lại đây , con không có việc gì.” Vương phu nhân ngưng thần nhìn Chung Dục, quả nhiên sắc mặt rất tốt liền thấy yên lòng. Trương Tịnh cùng Chung Thoan đi lên hành lễ, Trương Tịnh khẩn thiết nói “Là vãn bối càn rỡ , hại phu nhân lo lắng, đều là vãn bối không phải.” Vương phu nhân mỉm cười lắc đầu, “Không, đều là do khuyển tử không hiểu chuyện.”

Vương phu nhân biết tính tình trưởng tử không đủ trầm ổn, rất hay xúc động. Mắt thấy trên mặt hắn có điểm hổ thẹn, không muốn tiếp tục nói chuyện khiến trưởng tử không vui này nữa, sớm chuyển hướng đề tài, nói chuyện phiếm rồi hỏi han không ít. Nói tới lúc tiểu nha đầu tiến vào bẩm báo nói Hầu gia đã tỉnh, Trương Tịnh cùng Vương phu nhân, Chung Dục, Chung Thoan cùng nhau đến chỗ Hầu gia. Hỏi thăm Hầu gia xong xuôi, Trương Tịnh liền cáo từ “Quấy nhiễu đã lâu, ngày cũng đã hết, xin phép rời đi.” Lại thỉnh an Hầu gia cùng phu nhân.” Chung Hầu gia cùng Vương phu nhân cũng không lưu, chỉ nói “Đám người trẻ tuổi các ngươi, về sau nên lui tới nhiều hơn.” Ba người đáp ứng, Chung Dục, Chung Thoan đưa Trương Tịnh ra phủ môn.

Chung Hầu gia nhìn theo bóng ba người xuất môn, trong mắt vừa lòng, quay đầu nói với Vương phu nhân “Phu nhân, ngươi xem Trương Tịnh này như thế nào?”

<<            >>