Chương 177: Phản kích trận chiến đầu tiên

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành

Đường lão lập tức cho người một lần nữa điều tra lại, mà Hạng Cẩn sau khi được Đường lão hứa hẹn, trong lòng khoan khái rất nhiều, chỉ cảm thấy mây đen che trên đỉnh đầu nhiều năm như vậy nháy mắt tản ra một nửa.

“Cảm ơn cô em gái, cô yên tâm, về sau tôi nhất định sẽ…”


“Tiểu tiện nhân ở bên ngoài làm cái gì? Liền giữ người khác cũng không giữ lại được, mày có lợi ích gì nữa? Tao đói bụng, nhanh trở về nấu cơm cho tao!” Hạng Cẩn còn chưa nói xong, thanh âm bà lão họ Tần ở trong phòng đã truyền ra.

Cảnh Vân Chiêu cau mày, chỉ thấy Hạng Cẩn nắm chặt nắm tay, trong mắt bùng nổ hận ý.

“Cháu đi vào trước, bác Cam, bác…” Mày Hạng Cẩn buông lỏng, hiện giờ có thể nhìn ra vài phần lưu loát sạch sẽ.

“Nếu vấn đề của cô đã có người giúp cô giải quyết, vậy người bệnh này tôi cũng không hầy hạ.” Cam Tùng Bách nói thẳng.

Mấy ngày nay làm ầm ĩ khiến hắn không sống yên ổn, nguyên bản chỉ muốn mang Cảnh Vân Chiêu tới học tập, ai biết lần này lão bà kia càng hung hơn so với lần trước.

Bất quá nhìn thái độ của Cảnh Vân Chiêu, hiển nhiên có nắm chắc đối với người bệnh kia, xem ra trình độ so với hắn cũng không kém ah.

Hạng Cẩn cũng không khăng khăng lưu lại người, tiễn Cảnh Vân Chiêu cùng Cam Tùng Bách xong, một mình trở về phòng, không bao laia, tiếng nhục mạ ở trong một tầng lại một tầng truyền đi ra, hàng xóm cũng không để ý, rốc cuộc trước kia mỗi ngày cũng đều là như thế.

Chỉ là bọn họ không biết, lần này lão bà kia nhục mạ như vậy là bởi vì Hạng Cẩn không phản ứng bà.

Eo bà không tốt, thời điểm nghiêm trọng còn không thể đi lại. Hạng Cẩn vào nhà liền trực tiếp khóa lại cửa phòng của chính mình. Lão bà vẫn còn ngồi ở trên sô pha, cô không làm đồ ăn, cũng không như trước kia sẽ nấu dược, một thái độ như thể trong phòng không có bà.

Điều này khiến lão bà họ Tần tức muốn chết, chỉ là rống chửi mấy tiếng đồng hồ Hạng Cẩn cũng không có động tĩnh.

Di động không ở trên người, bà không có biện pháp gọi điện thoại cho con trai, lại bởi dì động khí, thân thể càng ngày càng khó chịu, căn bản không thể động đậy, cả người ngứa, trên người có vài chỗ do gãi mà bị trầy.

Lúc này bà thật có chút hối hận, có rất nhiều biện pháp lăn lộn Hạng Cẩn, nhưng trước mắt nên đem bệnh của mình dưỡng tốt mới đúng.

Mà bên kia, tốc độ của Đường lão thật nhanh chóng. Công ty của Tần Chí Học đã bị công ty lớn đứng đầu Ninh Thị chèn ép, căn bản không được mấy ngày, đã sức đầu mẻ trán.

Cam Tùng Bách lo lắng Hạng Cẩn, còn kêu Cảnh Vân Chiêu đi qua nhìn nhìn, kết quả vừa vào cửa liền hoàn toàn sợ ngây người.

Hạn Cẩn bị tra tấn mấy năm qua, oán khí trong lòng không nhỏ, hiện tại bắn ngược lại, mới mấy ngày, đã đem lão bà kia lăn lộn không ra hình người.

Lúc này lão bà còn ngồi lệch trên sô pha, vừa thấy Cảnh Vân Chiêu, há miệng thở dốc, thanh âm khàn khàn nói không ra lời.

Trước mắt chỉ có một ít hoa quả hạch, hẳn là để ở trên bàn thật lâu rồi, vừa lúc lão bà có thể nhìn thấy.

“Làm cô sợ?” Hạng Cẩn nhìn cô, tàn bạo trong mắt mới ít vài phần.

Cảnh Vân Chiêu lắc lắc đầu: “Còn tốt, bất quá nếu bà ta chết đói, người có hại vẫn là cô.”

Mấy ngày qua lão bà này hẳn là dựa vào hoa quả ở trước mặt mà mà duy trì, ăn uống tiêu tiểu đều ở trong phòng khách, thể chất nhược, người lại có bệnh, nếu nháo ra mạng người, khẳng định Hạng Cẩn phải phụ trách nhiệm.

Bất quá Cảnh Vân Chiêu không có đồng tình lão bà này, đổi lại là cô, cô sẽ trong tình huống bảo tồn chính mình rồi mới động thủ.

“Yên tâm đi, hôm nay Tần Chí Học sẽ trở về, bởi vì tôi đã tri thông hắn nói muốn ly hôn.”

Nói tới ly hôn, trong mắt Hạng Cẩn rốt cuộc hiện lên một chút ánh sáng.

Cảnh Vân Chiêu nhấp nhấp miệng, trách không được hôm nay cô ăn mặc quần áo không giống trước kia.

Giống nhưu cả người đều khôi phục sinh khí, ăn mặc khéo léo, đã không có cảm giác suy sút cùng bận rộn lôi thôi của trước kia. Nói vậy mấy ngày qua là những ngày mà cô thả lỏng nhất.

Không khí có mùi ở trong phòng, Hạng Cẩm liền kéo Cảnh Vân Chiêu đến ghế ở tiểu khu ngồi trong chốc lát. Không bao lâu, liền có một người đàn ông đi xuống từ một chiếc ô tô. Vừa thấy Hạng Cẩn liền nói: “Cô điên rồi có phải hay không? Cô có biết gần nhất tôi rất vội hay không? Lúc này còn kiếm chuyện với tôi? Cô còn muốn tôi lo cho mẹ cô nữa hay không?



Chương kế>>>