Chương 178: Nhặt xác

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành

Người đàn ông này có ngoại hình thập phần đoan chính, khoản hơn ba mươi tuổi, nhìn qua thành thục ổn trọng, quần áo sạch sẽ, không chút cẩu thả. Bề ngoài nhìn qua cực kỳ ôn nhuận, thật là một loại hình dễ hấp dẫn nữ nhân.

Chẳng qua lúc này nôn nóng mà tức giận đã làm bại lộ bộ dáng, nhìn có chút dỡ tợn, sau khi tới gần còn có thể nghe được một ít mùi rượu.

Tần Chí Học còn tưởng rằng vợ đang ngồi cùng đứa nhỏ trong tiểu khu, nhưng cẩn thận nhìn, lại thập phần xa lạ. Nhưng hắn không đem Cảnh Vân Chiêu để vào mắt.

Ánh mắt Hạng Cẩn chứa đầy hận ý nhìn chằm chằm Tần Chí Học, sắc bén nói: “Hiệp nghị ly hôn anh đã thu được? Một khi đã như vậy liền ký đi, nếu không đừng trách tôi nháo lên tòa án.”

“Cô thật dám? Hạng Cẩn, có phải tôi dung túng cô quá lâu rồi hay không? Mấy năm qua tôi cực cực khổ khổ làm việc ở bên ngoài, còn không phải vì muốn cho cô cùng mẹ được an ổn sinh hoạt, hiện tại cô muốn cùng tôi ly hôn, cô có tư cách gì? Cô nghĩ cũng không nghĩ, liền bộ dáng hiện tại của cô, xứng đôi với tôi sao? Nếu không phải tôi nhớ tình cũ, cô đã sớm bị đuổi ra khỏi nhà. Còn có mẹ cô, mỗi tháng tôi đưa qua một bút tiền lớn, còn chưa đủ?” Tần Chí Học cả giận.

Bất quá nói xong, hắn mới phát hiện vợ của mình hôm nay có chút thay đổi bộ dáng.

Trước kia mỗi lần trở về, phần lớn Hạng Cẩn đều đang nấu cơm, ăn mặc quần áo rộng thùng thình, đầu bù tóc rối, nhìn qua làm hắn buồn nôn.

So với những nữ nhân bên ngoài, Hạng Cẩn không có chỗ nào đáng khen.

Nhưng hôm nay, trên mặt trang điểm nhẹ, tóc dài sạch sẽ, chân đi giày da nhỏ, trên thân mặc một bộ trang phụ công sở, tuy rằng nhìn qua có chút già dặn, nhưng mặc ở trên người lại có một loại ý nhị khác,

Tần Chí Học âm thầm lắc đầu, hắn nghĩ chuyện này để làm gì, nhất định gần nhất bận tới ngu người, mới cảm thấy Hạng Cẩn đẹp hơn so với trước.

Hạng Cẩn đã sớm trải qua thời điểm tuyệt vọng nhất, lúc này nghe những lời này của Tần Chí Học, căn bản không khiến cô tức giận, ngược lại còn cảm thấy năm đó mắt mình bị mù.

“Tần Chí Học, anh có được như hôm nay đều là dựa vào tài sản của Hạng gia, hiện tại anh lại nói tôi hết thảy đều ỷ lại anh mới có, anh không cảm thấy rất châm chọc sao?” Hạng Cẩn trào phúng một tiếng, lại nói: “Tôi chỉ cho người tới tri thông với anh một tiếng, dù sau tôi quyết định ly hôn rồi.”

“Tôi không muốn cùng cô nói bậy bạ, phụ nữ điên, mẹ tôi đâu!?” Tần Chí Học bực bội trừng mắt nhìn Hạng cẨn một cái, căn bản không tin rằng cô thực sự muốn ly hôn, ngược lại cảm thấy thực khinh thường.

“Mẹ anh? A! Mất công anh hôm nay tới đúng lúc, nếu là chậm một chút, phỏng chừng anh có thể nhặt xác.” Hạng Cẩn cười lạnh nói.

Lời này vừa ra, Tần Chí Học không nói hai lời mà lên lầu.

Hạng cẨn cũng không nóng nảy, liền chờ ở dưới lầu, nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương kia của Tần Chí Học, trong lòng càng thêm thống khoái.

Đang đói cực kỳ, lão bà nhìn thấy Tần Chí Học, nước mắt như mưa mà ào ào chảy xuống, trong miệng ô ô, nhưng cổ họng như lửa đốt, không thể nói thành lời. Bất quá không tiếng động lên án ngược lại càng có thể dùng, làm oán hạn trong lòng Tần Chí Học đối với Hạng Cẩn lại nhiều hơn một tầng.

Bất quá mấy năm nay Tần Chí Học đã quen sống trong nhung lụa, nhìn thấy bộ dáng chật vật của mẹ mình như vậy, ấy nhưng lại có chút ghét bỏ.

Trên người dơ bẩn làm hắn cảm thấy ghê tởm, hắn một đại nam nhân, sao có thể làm mấy chuyện này?

Cho nên sau khi cấp lão bà một chén nước, Tần Chí Học lại lần nữa đi xuống, nhìn chằm chằm Hạng Cẩn, trực tiếp nâng tay lên _____

Không khí phảng phất giống như ngưng kết, nháy mắt đồng tử Hạng Cẩn co tút, nhưng tâm tư sớm thản nhiên đối mặt, chỉ cần hắn động thủ, cô lập tức đi giám định vết thương.

Chỉ là tình huống dự đoán không có phát sinh, tay kia còn không có rơi xuống trên người của Hạng Cẩn, Cảnh Vân Chiêu đã trở tay tiếp được cái tát: “Tôi ghét nhất đàn ông đánh phụ nữ!”


Chương kế>>>