Chương 179: Xứng đáng

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành

Có lẽ mất năm về trước, Tần Chí Học này có thể xem là tích cực hướng về phía trước, là một thanh niên thiện lương ôn nhuận, nhưng sau khi hắn tính kế vợ mình xong, điểm mấu chốt cùng nguyên tắc trở nên không còn nữa, thậm chí đã bắt đầu phát triển theo hướng ngụy quân tử ích kỷ.

Cảnh Vân Chiêu động thủ, lực đạo cũng không yếu so với nam nhân, lập tức trực tiêp đêm Tần Chí Học ở tại chỗ dạo qua một vòng.

Cả người ngây ngốc vài giâu, sau đó giống như muốn đem Cảnh Vân Chiêu nuốt vào bụng, hùng hổ hung dư.

“Mày dám đánh tao!?”

Mấy năm qua hắn lăn lộn ở thương trường, tuy rằng bận rộn, nhưng bởi vì khởi điểm cao, cho nên mỗi ngày trôi qua thực tùy ý, công ty có chút quy mô, tuy rằng không thể trèo cao tới mấy người đó ở Ninh Thị, nhưng cũng xem là ví nghiệp gia có danh khí, người khác thấy hắn đều một thái độ tôn trọng.

Nhưng mấy ngày nay, sự kiện xui xẻo một kiện lại một kiện nối tiếp.

Không thể hiểu được công ty bị tra ra vấn đề, các hạng mục đang tiến hành đã không phát triển còn có xu hướng tuộc dốc, những người hợp tác trước nay đều là thấy cao dẫm thấp, vừa thấy hắn không ổn, liền triệt tư triệt tư, thậm chí còn có người căn bản không tiếp nhận điện thoại của hắn.

Hết thảy tới quá nhanh, hắn hoài nghi có phải chính mình đắc tội người nào hay không.

“Mày ở trong tiểu khu này? Cha mẹ mày là ai, vì sao dạy ra một hài tử không có gia giáo như vậy!?”

Tần Chí Học cả giận nói.

Hạng Cẩn vừa nghe, còn không đợi Cảnh Vân Chiêu nói chuyện, lập tức đem nàng hộ tới phía sau. “Anh không cần tìm cô ấy phiền toái, anh xứng đáng bị đánh!”

“Tôi nói, cô vì sao đột nhiên biến hóa lớn như vậy? Là cha mẹ tiểu nha đầu này ở phía sau xúi giục cô hay sao? Hạng Cẩn, tôi cảnh cáo cô, lần này tôi không so đo với cô, nhưng cô lập tức kêu tiểu nha đầu này lăn ra ngoài cho tôi, về phòng đem mẹ tôi chăm sóc tắm rửa sạch sẽ. Tôi cho cô trở về huyện Hoa Ninh là vì mẹ tôi, cô khen ngược, thế nhưng đem mẹ tôi thành như vậy.” Tần Chí Học tự cho là đúng tiếp tục nói.

Hạng Cẩn không hề lưu luyến với hắn, vừa nghe lời này, đơn giản xoay người chạy lấy người.

Khi dễ? Mấy năm qua cô nhận hết nhục mạ, rốt cuộc là ai khi dễ ai!?

Nếu không phải sợ gây thêm phiền toái cho Cảnh Vân Chiêu cùng Đường Gia, cô sẽ hung hăng nháo lớn một trận. Sẽ làm cho Tần Chí Học hối hận vì hành động chính mình đã làm. Bất quá hiện tại hết thảy cô đều dựa vào người khác, cho nên không có năng lực tự tin, nhưng một ngày nào đó, khó đó cô sẽ dựa vào chính mình, làm cho Tần Chí Học minh bạch, chiếm tiện nghi Hạng gia của cô, là phải ngàn vạn lần hoàn trả trở về!

Hạng Cẩn ngẩn đầu ưỡng ngực, ánh mắt kiên định.

Đường gia đã gọi điện thoại tới nói cho người tới đón, hiện tại chỉ cần ra khỏi tiểu khu này, Tần Chí Học sẽ không bao giờ có khả năng khống chế cô.

Tần Chí Học không nghĩ tới tính tình Hạng Cẩn lớn như vậy, dưới sự tức giận, vội vàng liên hệ người ở bệnh viện, ý đồ dùng mẹ Hạng uy hiếp.

Chẳng qua điện thoại gọi một hồi, đầu dây bên kia có người nói cho hắn rằng mẹ Hạng đã được dời đi, tức khắc, Tần Chí Học có chút trợn tròn mắt. Hạng gia không có thân thích, là ai làm? Hạng Cẩn sao?

Chính là cô ta vẫn luôn ở huyện Hoa Ninh, trên người cũng không có tiền, đâu ra bản lĩnh kia!?

Hơn nữa mấy ngày nay nửa tiếng gió hắn cũng chưa nghe được. Tần Chí Học cũng không phải ngốc tử, lại liên tưởng tới gần nhất chính mình toàn gặp chuyện không tốt, trong lòng dâng lên một cổ lạnh lẽo.

Hạng Cẩn còn quen biết với người mà hắn không thể đắc tội sao?

Chỉ là nhiều năm như vậy, vì sao không thấy ai đứng ra bất bình cho Hạng Cẩn? Như thế nào lúc này đột nhiên xông ra?

Tần Chí Học vội vàng đuổi theo, nhưng đuổi tới cửa tiểu khu, chỉ thấy Hạng Cẩn đã lên xe. Mơ hồ còn có thể nhìn thấy ngoại trừ tài xế, còn có một nam sinh tuổi không lớn.

Bất quá, xe kie lại là loại xe có hạn lượng bảng, giá trị hơn một ngàn vạn, người thường sao có thể mua nổi?

Mà lúc này, người ngồi trong ô tô đúng là Đường Tử Hoa.

Chương kế>>>