Chương 180: Co được giãn được

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành

Cảnh Vân Chiêu cũng không nghĩ tới Đường lão gia tử lại coi trọng Hạng Cẩn như thế, thế nhưng để cháu trai bảo bối của ông tự mình tới đón.

Đường Tử Hoa ngồi ở trên vị trí ghế phụ, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Cảnh Vân Chiêu. Tựa hồ cô không bị ánh nắng và không khí nóng nực của mùa hè ảnh hưởng, màu da vẫn trắng nõn như cũ, dưới loại nóng nực này, khuôn mặt bình tĩnh đãm đạm kia tổng thể khiến tâm tình người bên cạnh bình tĩnh vài phần.

“Dì Hạng, sự tình ly hôn ông nội sẽ giúp dì xử lý, tới lúc đó chỉ cần dì có mặt là được.” Thanh âm Đường Tử Hoa có chút suy yếu nói.

Hiện tại khí sắc của hắn cùng người bình thường không sai biệt lắm, bất quá dưới đáy vẫn còn không tốt, còn phải tiếp tục dưỡng.

Hạng Cẩn có chút khẩn trương: “Cảm ơn.”

Lúc ấy cô cũng là quá sốt ruột, kỳ thật cũng không có nghĩ tới Đường tổng sẽ hỗ trợ, rốt cuộc tuy rằng trước kia cha cô có quan hệ tốt cùng Đường tổng, nhưng đã trôi qua nhiều năm như vậy…

“Dì không cần khách khí, ông nội nói, dì muốn cảm ơn thì nên cảm ơn Cảnh Vân Chiêu, nếu không phải cậu ấy, người Đường gia cũng không biết dì ở huyện Hoa Ninh chịu khổ như vậy. Đúng rồi, ông nội kêu cháu đặt mua cho dì một ngôi nhà, trước dì vào ở trước, về sau nếu muốn trở về Ninh thị thì nói với ông nội một tiếng, ông nội sẽ lựa chọn một chỗ cho dì.” Đường Tử Hoa tiến thối có độ, lời nói giống như một người trưởng thành.

Cảnh Vân Chiêu cũng không có chú ý tới, biểu tình kia của Đường Tử Hoa có chút cứng đờ.

Gần đây ông nội thấy thân thể của hắn càng ngày càng tốt, lúc ở trước mặt hắn không ngừng khen Cảnh Vân Chiêu, làm hại hắn mỗi khi nhìn Cảnh Vân Chiêu luôn có một loại cảm giác kính sợ, luôn cảm thấy chính mình hẳn nên thành thục ổn trọng một chút.

Cho nên nói hết một phen lời nói vừa rồi, Đường Tử Hoa nhân cơ hội cẩn thận liếc mắt nhìn cô một cái, phát hiện ánh mắt Cảnh Vân Chiêu dừng ở khung cảnh bên ngoài cửa sổ, mới thở dài nhẹ nhỏm một hơi.

Được Cảnh Vân Chiêu trị bệnh lâu như vậy, không ít khi thấy thần sắc nghiêm túc của cô, làm hắn mỗi khi nhìn thấy cô, luôn có loại cảm giác như thấy gia trưởng. Nhưng rõ ràng Cảnh Vân Chiêu là bạn cùng lứa tuổi với hắn, loại cảm giác này thực kỳ quái!

Đường Tử Hoa một đường đưa Hạng Cẩn an trí ở ngôi nhà mới, tận thiện tận mỹ.

Bên kia, Tần Chí Học lại sứt đầu mẻ trán.

Hạng Cẩn rời đi, không ai giúp hắn xử lý mẹ của hắn, Tần Chí Học không còn cách nào khác, vội vàng thỉnh hàng xóm qua hỗ trợ. Người khác vừa thấy một thân hôi thối của mẹ hắn, đều ghét bỏ, tự nhiên là không chịu làm. Bất quá Tần Chí Học có tiền, lập tức móc ra một đống tiền mặt, lúc này mới đem mẹ hắn an trí thỏa đáng.

Bất quá chỉ xử lý được vấn đề bên ngoài mà thôi. Chuyên ăn, mặc, ở, đi lại… mọi thứ đều cần phải nhọc lòng. Còn có bệnh này của bà, dù sao cũng phải chữa trị.

Sau khi cẩn thận suy xét, Tần Chí Học đem mẹ hắn mang về Ninh Thị, ở đó có người giúp việc, hắn sẽ bớt bận tâm hơn.

Nhưng trên thực tế, những ngày khổ sở chỉ vừa mới bắt đầu.

Sau ba ngày, Tần Chí Học biết được một sự thật kinh người.

Có người thấy hắn cầu người giúp đỡ luôn không thành, cuối cùng cho hắn một lời khuyên, mở miệng nói rằng, nên đem Hạng Cẩn tìm trở về!

Tần Chí Học đã sớm suy đoán đến sự tình xảy ra có quan hệ với Hạng Cẩn, lại có chút không chịu nổi, vội vàng cẩn thận hỏi thăm, thế mới biết, nguyên lai cha vợ chết sớm kia của mình thế nhưng lại là bạn tốt của Đường lão!

Lập tức, Tần Chí Học biết chính mình hoàn toàn xong rồi.

Liền tính hắn đem toàn bộ người ở Ninh thị cầu xin giúp đỡ, cũng không có khả năng thay đổi kết cuộc công ty của mình.

Làm sao bây giờ?! Chẳng lẽ thật sự phải tìm Hạng Cẩn?

Đại trượng phu co được dãn được, cùng ngày biết được tin tức này, sau một lúc rối rắm, Tầm Chí Học từ Ninh thị suốt đêm trở về quê nhà. Nhưng Hạng Cẩn đang ở nơi nào hắn cũng không rõ ràng, sau khi hỏi thăm bảo an cùng với hàng xóm, chỉ biết là vợ hắn đang ở cùng một con bé do lão y sư mang tới, còn vị y sư kia, vẫn là y sư thập phần có danh vọng ở huyện Hoa Ninh.

Phản ứng Tần Chí Học cực nhanh, mấy năm nay luyện ra được bản lĩnh da mặt dày, trời vừa sáng, liền vội vàng xông thẳng đến bệnh viện huyện.

Chương kế>>>