Chương 181: Phỉ báng

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành

Cam Tùng Bách thập phần nổi danh ở bệnh viện, Tần Chí Học cố tình tìm người, chỉ cần hỏi thăm một chút, lập tức liền được phòng khám bệnh rồi.

Vừa thấy hình tượng lão nhân hòa ái, Tần Chí Học thở dài nhẹ nhỏm một hơi, trong lòng ẩn ẩn có nắm chắc thắng lợi.

Lập tức liền tiến lên, bắt tay liền nói. “Chào ngài, ngài chính là lão y sư Cam Tùng Bách phải không?”

Cam Tùng Bách ngẩn người, bất quá mấy năm qua người tới tìm hắn không ít, bởi vậy cũng không thấy kỳ quái, chỉ khách khí gật gật đầu: “Cậu tìm tôi có việc gì sao?”

Người này không có đăng ký, tuy rằng sắc mặt không tốt lắm, nhưng nhìn dáng vẻ lo lắng, hiển nhiên không phải tới xem bệnh.

Lúc này, trong phòng bệnh có mấy người bệnh đang chờ đợi, Tần Chí Học nhìn họ một cái, trong lòng lại hơn nhiều phần tin tưởng, sắc mặt trở nên nghiêm túc. “Cam lão y sư, cuối cùng tôi cũng tìm được ông. Tôi thật sự không nghĩ tới ai, ông là một lão y sư có năng lực có danh vọng, vì sao lại làm ra chuyện như vậy a? Mẹ của tôi thỉnh ngài tới xem bệnh, ngài thế nhưng suýt nữa đem người giết chết, ngài có phải hay không nên cho tôi một công đạo a!?”

Lời này vừa ra, mấy người bệnh xung quanh lập tức thay đổi sắc mặt.

Cam y sư là gia tộc truyền thừa, thập phần nổi danh ở huyện Hoa Ninh, bệnh viện Hoa Ninh dùng tiền cao mời Cam Tùng Bách tới ngồi khám, cho hắn không gia tự do rất lớn, cùng những bác sĩ khác là có chút không giống nhau.

Cũng bởi vì thanh danh lớn, người muốn được ông bắt mạch chứa bệnh rất nhiều, không dễ dì mới chờ đợi tới phiên được ông khám chữa bệnh. Nhưng mặc dù là như vậy, Cam Tùng Bách vẫn là y sư được hoan nghênh nhất, là quốc y sư.

Những người khác cũng là nhìn quen cái cảnh Cam y sư được người khác đưa cờ khen ngợi tới, lại vẫn là lần đầu tiên có người tới nói ông xém một chút nữa giết chết người!

“Cậu nói cái gì vậy? Phỉ bạn chính là phạm pháp đấy!” y sư trẻ tuổi ở bên cạnh lập tức nói.

“Tôi không có nói bậy, Cam lão y sư, ngài sẽ không không thừa nhận chính mình tới chữa bệnh cho mẹ của tôi đi? Tôi là Tần Chí Học, Hạng Cẩn là vợ của tôi, toàn bộ tiểu khu của chúng tôi mỗi người đều biết cứ cách hai ba ngày ngài sẽ tới nhà của chúng tôi, chuyện này ngài chối không được đâu.”

Tần Chí Học nói chuyện rõ ràng trật tự, tuy rằng là tới tìm phiền toái, lại không có sốt ruột hay nóng giận, bộ dáng này lại làm cho người khác có một loại cảm giác ảo giác rằng hắn là một người thập phần phân rõ phải trái. Hơn nữa tướng mạo hắn đường hoàng, tây trang cà vạt chỉnh tề sạch sẽ, khí chất van nhã, thực dễ dàng khiến người khác tin tưởng vài phần.

Cam Tùng Bách không nghĩ tới người ở trước mặt chính là Tần Chí Học chồng của Hạng Cẩn. Bất quá nhìn bộ dáng này của hắn, lại nghĩ tới lời nói trước kia của Hạng Cẩn, ấn tượng đối với cái người ở trước mắt này rơi xuống tới đáy cốc rồi.

Nguyên bản hắn còn tưởng rằng người bệnh của chính mình xảy ra chuyện gì, nhưng hiện tại lại hận không thể đem người này trực tiếp ném ra ngoài.

“Tôi đích xác có đến xem bệnh cho mẹ của cậu, cũng có khai dược cho bà ta. Nhưng mẹ của cậu không đem lời dặn của bác sĩ để ở trong lòng, không có uống thuốc đúng giờ, hơn nữa tôi chữa bệnh cho bà ấy là chuyện của nhiều ngày trước, ngày đó tôi cũng có nói qua, thái độ của bà ấy như vậy tôi không muốn tiếp tục chữa trị nữa. Hơn nữa cũng đem tiền khám bệnh trả trở về, huống chi eo cốt của mẹ anh có vấn đề, nhưng không có khả năng uy hiếp tới tánh mạng.” Cam lão gia tử cả giận nói.

Người da mặt dày như vậy cũng thật hiếm thấy, trước kia Hạng Cẩn bị mờ mắt thật rồi, thế nhưng coi trọng người đàn ông như vậy.

Bất quá nhìn hành động mấy ngày gần đây, Cam Tùng Bách liền có thể nghĩ đến trước kia cái người dạ thú này đối đãi với Hạng Cẩn thế nào. Liền vợ của chính mình đều có thể lợi dụng, thì nhân phẩm còn có cái gì đáng nói?

Cam lão cũng có chút uy nghiêm, hắn mở miệng giải thích một chút, lúc này các đồng sự mới gật đầu hiểu rõ.

Chỉ là hiện giờ Tần Chí Học nháo tới cửa, người khác không biết chân tướng sự tình, căn bảng không thể bàng quan nhúng tay.

Hơn nữa các hộ sĩ tuy rằng hiểu biết cách làm người của Cam Tùng Bách, nhưng những người bệnh thì bất đồng, nghe lời này của Tần Chí Học, trong lòng ít nhiều có chút sợ hãi khẩn trương, cứ việc lão gia tử mở miệng giải thích, trong lòng vẫn là có một chút cách ứng.

Chương kế>>>