Chương 182: Cướp vợ người ta

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành

Tần Chí Học lúc này chỉ còn một đường đi, đã là chó cùng rứt giậu.

Hơn nữa trước khi tới hắn đã chuẩn bị tốt lý do thoái thác, làm sao bị một câu của lão gia tử đuổi đi?

“Cam lão y sư, tôi là thực kính trọng ngài, nhưng rõ ràng ngài khai dược không tốt, dựa vào cái gì đổ thừa mẹ của tôi? Mẹ của tôi bị bệnh xong, cả người khó chịu, liền có chút ít tính tình, nhưng ngài khen ngược, không chỉ không có lấy cứu tử phù thương làm nhiệm vụ của mình, còn dùng lời dụ dỗ vợ của tôi, để vợ tôi chẳng quan tâm mẹ tôi, mẹ tôi mỗi ngày không tiện đi lại, bị cô ta bỏ trên sô pha mấy ngày, suýt nữa đói chết, bệnh tình càng ngày càng nặng. Tôi xem người cũng là có chút danh vọng cho nên vẫn luôn không tìm ngài tính sổ, nhưng ngài khen ngược, thế nhưng còn lén dẫn vợ của tôi đi. Cái này tôi không thể nào nhẫn nhịn. Hôm nay nếu ngài không cho tôi một công đạo, cũng đừng trách tôi nháo tới mọi người đều biết.”

Tần Chí Học vừa nói ra lời này, người xung quang đều là mở to hai mắt nhìn, quả thực không thể tin được.

Cam lão y sư dụ dỗ vợ của hắn? Nói đùa cái gì vậy!

Cam Tùng Bách đã ở cái tuổi này, làm sao có thể làm ra loại sự tình này! Huống chi, những năm gần đây bất luận là đối với dạng người bệnh gì, Cam y sư vẫn luôn thập phần chiếu cố, căn bản không có khả năng lừa gạt dụ dỗ người khác không quan tâm người bệnh!


Chỉ là, lời lẽ của Tần Chí Học chính đáng, trong lời nói ẩn nhẫn phẫn nộ đều biểu hiện rõ ở trên nét mặt, quả thực làm người ta không thể không tin.

Cam Tùng Bách vừa nghe lời này, tức tới ngực phập phồng, suýt nữa ngất xỉu đi.

Hắn cả đời đều chỉ nghe người khác nói lời tôn trọng, vẫn là lần đầu tiên ở trước mặt nhiều người như vậy bị mắng rằng không có y đức không có chức trách.

“Cậu! Cậu cái người vô loại này, cút ra ngoài cho tôi!” Dưới ựu phẫn nộ, Cam Tùng Bách trực tiếp cầm đồ vật trên bàn ném đi qua, một gương mặt già banh ra, toàn là nghiêm túc, cũng không ngừng thở dốc, căn bản không chịu nổi bôi nhọ như vậy!

Bất quá, hắn dù sao cũng là người làm nghề y, không giỏi giao tiếp, tài ăn nói tự nhiên không thể so bằng Tần Chí Học nhiều năm hành tẩu trong giới kinh doanh, một câu vô lại xuất khẩu, cũng đã rơi xuống thế hạ phong.

Trong lòng Tần Chí Học vui vẻ. (Nhất: Vui vẻ nhất thời ân hận cả đời!”

Hắn nghe mẹ hắn nói qua, ngày thường Hạng Cẩn không có giao tiếp gặp qua với nhiều người, quan hệ chỉ luẩn quẩn với những người trong xóm, trừ lần đó ra, tếp xúc dần nhất cũng chỉ có lão nhân này cùng cháu gái của hắn.

Hơn nữa mẹ hắn cũng nói rõ, ngày đó lão nhân này đem Hạng Cẩn kêu đi ra ngoài, dong dài nói thật lâu, mơ hồ có thể nghe được bọn họ nói “Đường lão, bạn tốt.” lin tinh, cũng chính là từ ngày đó Hạng Cẩn trở về phòng liền không có phản ứng nữa.

Cho nên, sở dĩ hắn rơi xuống hoàn cảnh như thế này, xét đến cùng đều là ông ta cùng cháu gái của ông ta sai.

Hiện tại hắn muốn tìm ra Hạng Cẩn, nếu là dùng biện pháp bình thường khẳng định không tìm được, không chừng còn bị lão nhân này vũ nhục một phen.

Đã như thế, chi bằng nói vợ mình bị người dụ dỗ, làm cho thanh danh lão nhân này trở nên thản hại, hắn cũng không tin lão nhân này vì muốn bảo toàn chính mình mà đem vị trí của Hạng Cẩn nói ra!

Tần Chí Học tính kế rõ ràng, lúc này thấy Cam Tùng Bách tức không nhẹ, càng là bỏ thêm một phen hỏa, tiếp tục nói: “Lão y sư, ngài cũng là người một phen tuổi này, chắc cũng có con gái đi? Ngài không cần mặt mũi nhưng tôi nghĩ người nhà của ngài vẫn muốn! Nói nữa, ngài cũng từng có mẹ đi? Chẳng lẽ không biết con cái một mảnh hiếu tâm đối với cha mẹ sao? Ngài không muốn chữa bệnh cho mẹ tôi tôi cũng không trách ngài, chỉ cần ngài nói thẳng thì tốt rồi, hà tất phải tẩy não vợ của tôi, để cô ấy làm ra chuyện như vậy? May mắn mẹ tôi không có việc gì, bằng không tôi liền thành người không có mẹ. Mẹ tôi lo lắng cố sức nuôi tôi lớn, lại rơi vào kết cục như vậy, tôi cả đời sẽ hối hận tới chết!”

Chương kế>>>