Chương kế>>>

Chương 183: Già mà không đứng đắn

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành

Thanh âm Tần Chí Học không lớn, so với những người khác tới om xòm nháo sự, trạng thái của hắn giống nhưng đơn giản lên án, nhưng từng câu từng chữ như là dao nhỏ đâm vào trong lòng Cam Tùng Bách, làm cho ông cảm thấy não đau đớn từng đợt.

“Cam y sư, xin ngài bớt giận, tôi đi kêu chủ nhiệm tới…” Hộ sĩ bên cạnh vừa thấy tức khắc cũng sốt ruột, vội vàng chạy đi ra ngoài.

Tần Chí Học còn không có buôn tay, vẻ mặt nghiêm túc nói tiếp. “Kêu đi kêu đi, tôi cũng muốn gặp lãnh đạo của bệnh viện các người, chẳng lẽ họ đều cứ luôn mặc kệ bác sĩ trong bệnh viện của mình làm ra sự tình thiếu đạo đức như vậy hay sao?”

“Đúng rồi Cam y sư, đến tột cùng ông giấu vợ của tôi ở nơi nào? Cầu xin ông đại phát từ bi buôn tha người một nhà chúng tôi đi…”

“Hỗn trướng! Quả thực không thể nói lý!” Cam Tùng Bách tức giận đánh vào mặt bàn, sắc mặt đều xanh: “Rõ ràng là cậu ngược đãi vợ…”

Lời còn chưa nói xong, Tần Chí Học trực tiếp cắt ngang: “Tôi ngược đãi vợ tôi lúc nào? Chỉ là gần nhất có chút mâu thuẫn nhỏ mà thôi, ngài không thể vì chuyện này lại làm ra chuyện vi phạm đạo đức….”

Tần chí học chỉ cảm thấy trong lòng lúc này thực sảng khoái.

Gần đây bởi vì chuyện của công ty, hắn nơi chốn đều bị chỉ trích, mỗi ngày đều bị người khác khinh bỉ vũ nhục một phen, hiện tại thấy được đầu sỏ gây tội này, tự nhiên không thể nhẹ nhàn liền buông ta.

Cam Tùng Bách cố ý giải thích, nhưng đối phương ngăn chặn lời nói của ông, ngược lại càng đem tội danh này chứng thực, trong lòng càng thêm sốt ruộc.

Trong lòng cũng cực kỳ nghẹn khuất.

Từ ngày đó sau khi ra khỏi tiểu khu, hắn liền chưa gặp qua Hạng Cẩn, căn bản không rõ ràng chuyện lão bà kia suýt nữa bị chết đói, bởi vì hắn biết có Đường gia nhúng tay vào chuyện này, hắn liền đem tâm trạng thu hồi, chỉ kêu Cảnh Vân Chiêu đến quan tâm một chút, chính mình cũng không có liên hệ với tiểu bối kia.

Nhưng ai có thể nghĩ đến, đột nhiên toát ra tai bay vạ gió?

Lúc này có miệng nhưng không thể biện bạch, bên ngoài phòng khám chen chút đầy người, những ánh mắt của những người kia nhìn oogn mang theo khinh thường. Từ trước tới nay, vẫn là lần đầu tiên ông gặp phải chuyện như vậy, chỉ cảm thấy thất khiếu bốc khói, nếu không phải hắn một phen tuổi già chân cẳng không nhanh nhẹn, khẳng định lúc này cũng đã muốn xông lên đem Tần Chí Học đè xuống đánh một trận.

Bất quá nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Cam Tùng Bách cũng không có biện pháp.

Chuyện này chỉ có người trong cuộc mới có thể nói rõ ràng, nếu cứ nháo xuống như vậy, một đời thanh danh này của hắn đều phải bị hủy hoại.

Cam Tùng Bách cầm lấy di động, gọi điện thoại cho Cảnh Vân Chiêu.

Mà lúc này, chỉ nghe âm thanh của những người bệnh ở bên ngoài khe khẽ nói nhỏ biến thành lớn tiếng chỉ trích.

“Ai nha, lão nhân này vẫn là bác sĩ đấy? Dưới bầu trời này như thế nào lại có người già mà không đứng đắn như vậy ah, phẩm hạnh như vậy, ai dám để hắn chữa bệnh…..”

“Này đừng có nói như vậy, cậu của bạn tôi trước kia bị bệnh, chính là nhờ Cam y sư chữa khỏi, nghe nói y thuật của ông ấy rất tốt, không chừng là hiểu lầm đấy!”

“Hiểu lầm? Người đàn ông này đã tìm tới cửa còn có thể hiểu lầm sao? Y thuật tốt không đại biểu nhân phẩm cũng tốt, già mà không đứng đắn, một phen tuổi đó còn muốn phá hư gia đình của người khác. Dụ dỗ vợ của người ta không nói, thế nhưng còn xém một chút đem mẹ người ta bỏ đói suýt chết. Cậu nói một chút, nếu không cho người nọ một công đạo, thì còn thiên lý sao!?”

………….


Chủ nhiệm vừa đến chính là nghe được người khác không ngừng chỉ trỏ nhục mạ, chỉ cảm thấy mồ hôi chảy xuống từ trên ót.

Thời tiết vốn dĩ đã nóng, lại nháo ra chuyện này, càng làm cho người ta không thở nổi.

“Đừng có ồn! Rốt cuộc là chuyện như thế nào? Vị tiên sinh này, nếu cậu thuận tiện bôi nhọ chúng tôi sẽ truy cứu trách nhiệm pháp luật!”

Chủ nhiệm trẻ tuổi ánh mắt lập lòe, vừa vào cửa, lời nói cũng có vài phần chột dạ.

Nghe được người bên ngoài nhiệt liệt nghị luận, hắn làm sao biết chuyện này rốt cuộc ai đúng ai sai?

Chương kế>>>