Chương 404: Tra nam gọi điện

Người dịch: Nhất

Tiêu Hải Thanh nhìn thấy biểu cảm giãy dụa của Tiêu Đạo An thông qua kính chiếu hậu, cười nhạo một tiếng.

Nếu không phải từ phụ, cần gì còn muốn làm bộ làm tịch, chi bằng cứ thẳng thừng cho thống khoái, chỉ là giờ khắc này, tuy rằng cô sảng khoái dứt khoát rời đi, nhưng tâm lý lại giống như biển gầm sông cuộn.

Cảnh Vân Chiêu biết trong lòng Tiêu Hải Thanh không thoải mái, nhưng cũng rõ ràng cá tính của cô, Tiêu Hải Thanh hiếu thắng, từ trước tới nay không chịu yếu thế, lời an ủi vào lúc này căn bản không có bất luận tác dụng gì, huống hồ cũng không cần, cái gọi là an ủi hoặc là lời nói dối thiện ý, hoặc là hy vọng hư cấu, cô căn bản không thích hợp làm người như vậy.

Ô tô cách Đường gia ngày một gần.

Cảnh Vân Chiêu sở dĩ đồng ý tiến đến Đường gia, không phải là cảm thấy có hứng thú, mà là muốn làm thái độ của Tiêu Đạo An trở nên tôn trọng hơn một chút.

Tiêu Hải Thanh còn muốn có sinh hoạt theo ý mình, như vậy cần phải lợi dụng sự tiện lợi với việc quen biết với Đường gia, nếu cứ như vậy mặt xám mày tro trở về Ninh thị, Giang Dung kia không phải cao hứng chết?

Hơn nữa hiện tại Tiêu Đạo An không chỉ không thể ngăn đón, thậm chí ở đáy lòng còn coi trọng.

Nhân sinh thật là nơi chốn đều là tính kế.

Không bao lâu, ba người tới Đường gia rồi, Kỷ San San khó có được đỏ mặt. Bởi vì quấn lấy Cảnh Vân Chiêu, hai ngày qua đối với cô quả thực là xuất sắc và mạo hiểm, hiện tại thế nhưng còn có cơ hội tới đình viện hào môn tham quan.

Đường gia này, quả thật nơi chốn huy hoàng.

Hoa Viên lớn kinh người, mặt sau có cái sân gôn, bên cạnh lầu chính còn có một bể bơi, Đường lão gia tử cho người chuẩn bị phòng cách còn là lớn cực kỳ, căn bản không phải ở nhà Tiêu Hải Thanh có thể so sánh.

Thật là địa phương tốt để thả lỏng.

Đến nỗi những người khác ở Đường gia, Đường Tử Hoa còn ở huyện Hoa Ninh, con trai con gái của Đường gia đều có công tác, đi sớm về trễ, hơn nữa nơi ở cũng cách nơi này khá xa, bởi vậy căn bản không gặp được. Ba người khó có được thở phào nhẹ nhàng, quả thực giống một kỳ nghỉ phép hoàn mỹ.

Tiêu Hải Thanh làm người tiêu sái, qua vài tiếng đồng hồ, hết thảy trở về bình thường.

Cô cùng Tiêu Đạo An cãi nhau nhiều năm, trong lòng tuy rằng khổ sở, nhưng kỳ thật từ lâu đã quen với loại trạng thái này, chỉ là trong lòng không có chờ mong như trước kia, căn bản không còn mơ ước một ngày nào đó sẽ hòa hảo với cha mình như trước đó, thậm chí ở đáy lòng còn ẩn ẩn hiện ra một chút dã tâm.

Sáng sớm tinh mơ, Cảnh Vân Chiêu bị tiếng gào rống của Kỷ San San đánh thức. Chỉ thấy Kỷ San San cầm di động, nhảy tới mép giường của cô, có chút nói lắp: “Cảnh… Cảnh Vân Chiêu…. Làm sao bây giờ? Thôi… Thôi Quân gọi điện thoại cho tôi, hắn thế nhưng gọi điện thoại cho tôi.”

Tiêu Hải Thanh trợn trắng mắt, trực tiếp ném gối đầu đi qua.

Trong phòng này có ba chiếc giường lớn, là Đường lão đặc biệt an bài, hắn tuy một phen tuổi, nhưng cũng biết tâm tính của các cô nương, thích ở cùng một chỗ nói những lời riêng tư.

Cảnh Vân Chiêu càng la kéo kéo khóe miệng. “Hắn tìm cô có chuyện gì liên quan tới chúng tôi?”

“Cô không thể không có lương tâm như vậy ah, hai ta cũng coi như là anh em thân thiết đi, cô mau nghĩ giúp tôi xem tôi nên làm sao bây giờ? Hắn tìm tôi làm gì? Có phải muốn tìm tôi xin lỗi hay không?” Kỷ San San nói chuyện có chút không lựa lời.

Cảnh Vân Chiêu ngồi dậy, “Ngày hôm qua cô ở trước mặt Hồng Thiên làm trò răn dạy Tôn Nhan, hôm nay Thôi Quân liền tìm cô, chính cô tưởng tượng đi.”

Hồng Văn bị mất mặt như vậy, Hồng Thiên có thể buông tha cho Tôn Nhan sao?

Tôn Nhan lại là người tính toán chi li, không tìm chuyện mới là lạ.

“Tôi nói Kỷ San San, cô thật là cái đồ ngốc, đều bị người ta dẫm tới trên đầu, thế nhưng còn hỏi chúng tôi nên làm cái gì. Cô sẽ không phải còn si tâm với loại đàn ông cặn bã này đi? Vậy cô cũng quá vô dụng, về sau đừng nói Tiêu Hải Thanh tôi là bạn của cô, thật con mẹ nó mất mặt.” Tiêu Hải Thanh bị chọc không ngủ được, vốn còn tức giận đâu.

Kỷ San San liếm liếm môi: “Tôi đây không nghe máy.”

“Mẹ!” Tiêu Hải Thanh vừa nghe, nháy mắt xốc chăn lên, vọt lại đây.

“Nghe! Dựa vào cái gì không nghe? Xem hắn có thể nói ra cái gì, hôm nay nếu cô không mắng trở về, tôi sẽ đem số di động của cô dán lên trên mạng, để người khác chiêm ngưỡng, cô có tin hay không?”

CHƯƠNG TIẾP THEO>>>