Chương 310: Hắc tâm can lão vu bà

Người dịch: Nhất

“Dì nói bị đau bụng, tôi trị cho dì, kết quả dì lăn lộn hai vòng trên mặt đất, gào la một hồi thì tốt rồi, Dì Tưởng ah, dì là vợ của ông chủ quán trà đối diện, dì nói gì không phải cố ý giả vờ giả vịt tới đây hãm hại Ngọc Linh Trà Các, ai tin?”

Cảnh Vân Chiêu trực tiếp mở miệng, nói tiếp: “Hiện tại trà này tôi cũng uống, tôi cảm thấy trà này không mang theo bất kỳ hương vị lệch lạc nào, thậm chí tôi uống còn nhiều hơn so với dì, vì sao tôi còn tốt? Chẳng lẽ trà này có đôi mắt, còn nhận thức được người? Nó biết dì là hắc tâm can lão vu bà, cho nên để bà cảm nhận được cảm giác ăn quả táo độc là như thế nào?”

Khóe miệng Sở Vinh vừa kéo, ăn quả táo độc không phải là công chúa bạch tuyết sao? Như thế nào tới trong miệng Cảnh Vân Chiêu liền biến thành lão vu bà?

Sắc mặt mẹ Tưởng xanh một trận trắng một trận.

Mà những người khác, hoàn toàn đã hiểu

Những khách nhân lúc nãy lúc này hoàn toàn yên tâm.

Nếu lúc này là người khác xảy ra chuyện, bọn họ sẽ còn cho rằng Ngọc Linh Trà cát không sạch sẽ, nhưng cố tình là bà chủ ở Đệ Nhất Trà Trang.

Vì cái gì sinh ý của Đệ Nhất Trà Trang kia càng ngày càng kém? Còn không phải do trong tiệm của họ xảy ra vấn đề?

Hiện tại sinh ý Đệ nhất trà trang không tốt, trong lòng ghen ghét Ngọc Linh Trà Các, cho nên mới dùng đồng dạng phương pháp vu oan cho bọn họ. Tâm tư cũng quá ác độc đi, về sau vô luận như thế nào cũng sẽ không rảo bước tiến vào trà lâu kia một bước.

Nói nữa, hương vị trà ở Ngọc Linh trà cát tốt hơn nhiều so với đệ nhất trà trang.

Nếm vào một ngụm, vị thơm lưu mãi trong miệng, mà màu trà cũng là tuyệt phẩm. Trước kia tên tuổi Đệ Nhất Trà Trang khá lớn, trà ở nơi khác không so bằng, bọn họ mới có thể đi tới đó tiêu phí, nhưng hiện tại có Ngọc Linh Trà Cát, về sau họ cũng không thể ủy khuất chính mình.

Bên trong quán trà này, không nói tới thái độ phục vụ thân hòa, hơn nữa người phục vụ chu đáo, chính là trà bánh nơi này cũng thập phần mới mẻ sạch sẽ, hương vị cũng thực tốt, những quán trà khác căn bản không có biện pháp so cùng.

“Cảnh Vân Chiêu, trước kia cô cùng Tưởng Hạ là bạn học, liền tính Tiểu Hạ nhà tôi trước kia làm chuyện có lỗi với cô, chia tay với cô, cô cũng không thể ngoan độc như vậy, ghi hận tới bây giờ? Cây châm vừa rồi lớn như vậy, nết thật sự châm vào người của tôi, kia sẽ đau biết bao? Vạn nhất kim tiêm đâm vào thịt, hậu quả thực nghiêm trọng!” Mẹ Tưởng nổi giận nói.

Bà cảm thấy, bất luận bà có giả bộ hay không, ông chủ ở chỗ này trước tiên hẳn là đem bà đưa đi bệnh viện.

Nhưng hiện tại khen ngược, ông chủ không xuất hiện, cái người giám đốc kia cũng không rên một tiếng, ngược lại Cảnh Vân Chiêu lại chủ động như vậy?

Cô ta thì tính là cọng hành gì? Vì sao chuyện gì bên trong quán trà cũng đều có cô ta?

Chia tay? Ánh mắt Cảnh Vân Chiêu tối sầm lại.

Tưởng Hạ cũng sửng sốt, nhưng giây tiếp theo lại không khỏi bội phục cơ trí của mẹ hắn.

Những tin kia đã sớm bị hủy, sự tình lúc trước xem như không có gì, nếu đối với người khác nói Cảnh Vân Chiêu là nữ sinh bị hắn ném bỏ, trong lòng của hắn tương đối sảng khoái.

Bất quá, những người khác ở đây lại không khỏi cảm thán một tiếng, căn bản không tin.

Cảnh Vân Chiêu sao có thể coi trọng một nam sinh túng khí như vậy? Sao có thể chứ!

Có chút người tố chất chính là kém như vậy, theo đuổi phối ngẫu không thành liền phản thành oán, cho nên hủy hoại thanh danh của đối phương, tin tưởng tiểu nam sinh này chính là loại người như vậy đi.

“Dì có rằng mấy bức thư kia đã bị hủy? Cho nên có thể tùy tiện nói như vậy có phải hay không?” Cảnh Vân Chiêu lại đột nhiêm mở miệng nói một câu, nói xong, móc ra di động, trên mặt hiện ra tia khinh miệng, ngay sau đó, mở ra danh sách ảnh chụp, tức khắc Tưởng Hạ luống cuống.

Chỉ thấy bên trong điện thoại của Cảnh Vân Chiêu thế nhưng còn tồn lại những tấm ảnh chụp mấy bức thư kia.

Mỗi một chữ đều thập phần rõ ràng, đặc biệt là chữ ký bên dưới của hắn.

Sao có thể như vậy? Trước đó không phải cô ta đã dùng mấy bức thư này đổi lấy mười vạn từ nhà của hắn hay sao?

<<<CHUONGTRUOC

CHUONGKE>>>