Chương 415: Nói dối

Người dịch: Nhất

Tiêu Hải Thanh chạy vội tới bên cạnh Cảnh Vân Chiêu, cơ hồ giống như có chút nổi điên, đặc biệt là nhìn thấy vết máu trên người cô, đại não trở nên trống rỗng.

“Vân Chiêu! Cậu sao rồi? Bị thương ở đâu? Cậu đừng làm tớ sợ!”

Trong mắt Tiêu Hải Thanh có lệ quang.

Cảnh Vân Chiêu đầu váng mắt hoa, hoạt động thân thể một chút: “Tớ không có việc gì, bất quá Kỷ San San giống như bị trọng thương.”

Thời điểm cô ôm Kỷ San San né tránh chiếc xe hơi nhỏ màu đỏ cũng là tìm đúng góc độ, cho nên lúc này tuy rằng eo đau, nhưng không nghiêm trọng, xoa xoa đầu, nhìn Kỷ San San hôn mê ở bên cạnh, vội vàng kiểm tra một chút.

Các cô là từ trên xe rơi xuống, phần đầu của Kỷ San San hung hăng va chạm vào mặt đất một chút, lúc ấy tuy rằng cô tận lực che chở, nhưng rốt cuộc lực đạo lớn như vậy, lại đột nhiên không kịp phòng ngừa, cô căn bản không kịp.

Tiêu Hải Thanh nhíu chặt mày như cũ, ánh mắt lại không rời khỏi trên người Cảnh Vân Chiêu, thấy cô lảo đảo đứng dậy.

Cảnh Vân Chiêu ngồi xổm trước mặt Kỷ San San, giúp cô nàng rửa sạch miệng vết thương, Tiêu Hải Thanh lại chú ý cô, xác định cô không có bị trọng thương, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, chẳng qua tuy rằng cô không phải người học y, nhưng trong lòng cũng rõ ràng, tuy rằng không có ngoại thương, nhưng vạn nhất có nội thương nghiêm trọng, kia càng nguy hiểm.

Cảnh Vân Chiêu xử lý vết thương trên gáy của Kỷ San San, lúc này, xe cứu thương cũng đã đuổi tới.

Lúc này đầu óc của Cảnh Vân Chiêu cũng đã khôi phục một ít, mới chú ý tới cả người Tiêu Hải Thanh đều là máu tươi.

“Sao lại như vậy? Vì sao có nhiều máu như vậy?” Cảnh Vân Chiêu sửng sốt, trên người cô không có nửa điểm vết thương, khí sắc cũng thực bình thường, máu này từ đâu mà ra? Trên tay?

Lúc này trong tay Tiêu Hải Thanh còn nắm chặt miếng pha lê, nghe vậy, theo bản năng mà hung hăng nắm chặt, lúc này mới cảm giác được ý đau.

Cả người cũng trở nên thanh tỉnh. Nghĩ tới chuyện chính mình vừa mới làm, sắc mặt nháy mắt trắng nhợt, thân mình run rẩy. “Người khác.”

“Người khác?” Trong lòng Cảnh Vân Chiêu cả kinh, trừ bỏ Kỷ San San và Thôi Quân, còn có người khác bị thương?


“Tài xế xe vận tải?” Cảnh Vân Chiêu lại hỏi.

Tiêu Hải Thanh gật gật đầu.

Tức khắc, cả người Tiêu Hải Thanh giống như ở trong hầm băng.

“Lúc ấy tớ không biết tình huống của cậu, tôi thực sự quá sốt ruột, cũng không biết vì sao… lại như thế…” Thanh âm Tiêu Hải Thanh thực nhẹ, tất cả người trên xe cứu thương đều bận rộn giúp Kỷ San San xử lý miệng vết thương, cũng không có người chú ý.

Cảnh Vân Chiêu nhìn miếng pha lê trong tay cô một lát, cắn chặt răng, đột nhiên thấp giọng nói: “Hải Thanh, tài xế hai chiếc xe này đều là cố ý muốn đâm vào tôi cùng Kỷ San San, bọn họ đáng chết, bất quá không thể bồi cậu vào, cho nên cô không thể nhận, nếu có người hỏi tới, liền nói là phòng vệ chính đáng.”

“Cậu muốn thông qua xe vận tải để xem tình huống của tôi, nhưng cậu nhìn thấy tài xế, cao độ sợ hãi, theo bản năng mà phản kháng, nếu có người hoài nghi cô, thời điểm thích hợp cô liền nói đối phương chủ động công kích.” Cảnh Vân Chiêu lại nói.

Ánh mắt âm lãnh mà kiên định.

Cô không muốn nói dối, nhưng đôi khi không thể không nói, cô không nghĩ bởi vì hai kẻ xấu này, mà hủy hoại cả đời Tiêu Hải Thanh.

Tuy nói bọn họ lái xe đâm bọn họ, nhưng dù chứng minh được đối phương có ý định mưu sát thì có thể làm cái gì? Trừ phi tòa án phán định tội danh của tài xế xong, quy trình tự xử quyết hoặc là phòng vệ chính đáng, nếu không liền không có khả năng thoát khỏi tội danh.

Trước không có khả năng, vậy chỉ có thể là sau.

“Tớ hiểu.” Tiêu Hải Thanh nhỏ giọng nói.

Tuy rằng tình huống hiện tại không quá lạc quan, nhưng cô cũng không hối hận, cô gặp qua tài xế kia, trong mắt đối phương hiển nhiên lộ ra biểu tình đáng tiếc, tuy rằng có chút kinh hoàng, nhưng ánh mắt kia còn nhìn chằm chằm Cảnh Vân Chiêu, chỉ sợ hắn muốn tiếp tục lùi xe tới chỗ của Cảnh Vân Chiêu đi.

CHƯƠNG TIẾP THEO>>>