Chương 26:: Gia đình ấm áp.

 

 

               Editor : Pea

 

                “Ta sẽ phái người đi điều tra, chuyện đó bây giờ còn chưa xảy ra, không nên quá lo lắng.” Lâm Vĩnh Mặc ôm bả vai cô an ủi, Hoàng Hân Nguyệt nghe hắn nói như vậy cũng chỉ biết gật đầu, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, thế nhưng cô không chú ý tới ánh mắt lo lắng , u ám lúc đó của Lâm Vĩnh Mặc,  những điều cô đang suy nghĩ cũng chính là những điều hắn đang lo lắng.

 

                Khi đó hắn vẫn không thể tin được mình đã chết, nhiều lần hắn  muốn chạy tới ôm lấy Hoàng Hân Nguyệt, thế nhưng mỗi một lần đều xuyên qua cô, bất kể hắn cố gắng gào thét hắn đang ở đây như thế nào thì Hoàng Hân Nguyệt cũng đều không có phản ứng, cũng không có quay ra nhìn hắn một lần . Những ngày tháng đó ,không chỉ Hoàng Hân Nguyệt thống khổ, hắn thấy được cô, lại không thể chạm được vào cô ,không thể nói chuyện cùng cô , cô cũng không thể thấy hắn, loại đau khổ này, hắn thật không muốn trải qua một lần nào nữa.

 

                Hai người bọn họ ôm chầm lấy nhau, an ủi nhau, cả thế giới này chỉ có bọn họ biết đến bí mật đó .  Mãi cho đến khi Ngô Văn Lỵ lên gọi bọn họ xuống lầu dùng bữa, bọn họ mới hồi phục lại tinh thần, Ngô Văn Lỵ đã từ chỗ nhi tử biết qua chuyện của Hoàng Hân Nguyệt , cho nên khi nhìn thấy Hoàng Hân Nguyệt cô cũng không ngạc nhiên lắm, chỉ mỉm cười gật đầu, bất quá trong lòng vẫn có điểm hoài nghi Hoàng Hân Nguyệt.

 

                Không thể trách Ngô Văn Lỵ nghi ngờ Hoàng Hân Nguyệt được, cho dù là ai đi chăng nữa thấy một người hai ngày trước còn ngồi khóc lóc trong công viên trước nhà mình , ngày hôm nay lại tươi cười trước mặt mọi người, lại trở thành bạn gái của Vĩnh Mặc, cô có thể không nghi ngờ được sao?

 

                Nói vài câu xong, cô liền đi xuống lầu, đối với Hoàng Hân Nguyệt phải ở chung lâu ngày mới biết được, bất quá ấn tượng đầu tiên của cô với Hoàng Hân Nguyệt không được tốt cho lắm.

 

 

                Một lúc sau đó Hoàng Hân Nguyệt mới yên vị ở bàn ăn, Lâm Vĩnh Mặc làm bộ giới thiệu cô với mọi người,Hoàng Hân Nguyệt cũng mỉm cười chào hỏi từng người một.

 

                Sau màn chào hỏi đó, Lâm Vĩnh Văn cố gắng cười thật tươi, nhất thời làm chói mắt mọi người, nhưng hắn không quan tâm, chỉ hướng tới Hoàng Hân Nguyệt hỏi: “Hân Nguyệt ta là Vĩnh Văn đại ca, anh trai của em và ta chính là bằng hữu, em còn nhớ ta không?”

 

                “Vĩnh Văn ca, em làm sao dám quên.” Vẻ mặt Hoàng Hân Nguyệt rất bất đắc dĩ, ngày trước anh trai cô đem thiết kế của cô ‘Vô ý’ cho Lâm Vĩnh Văn xem, cô có thể dự đoán rằng nhịp sống tương lai của cô chắc chắn sẽ bị thay đổi. Quả đúng như vậy, Lâm Vĩnh Văn là một người có yêu cầu cao đối với các bản thiết kế, may mà mỗi lần thiết kế cô đều dùng linh hồn để thiết kế, không bao giờ làm cho có lệ, nếu không thực sự không thể lọt vào mắt của Lâm Vĩnh Văn.

 

                “Vậy em hãy thiết kế một bản rồi đưa cho anh nhé?” Ánh mắt Lâm Vĩnh Văn chớp chớp,  lóng lánh làm cho cả người Hoàng Hân Nguyệt nổi da gà lên, không thể tin rằng đường đường là đại BOSS của Lâm thị lại dùng bộ mặt cún con để hỏi cô bản thiết kế , haizzz áp lực thật lớn a!!!!!

 

               Hoàng Hân Nguyệt chưa kịp nói gì thì Lâm mẫu đã hung hăng liếc mắt con cả, tức giận nói: “Bây giờ Hân Nguyệt đang mang thai thân thể ắt hẳn sẽ rất dễ mệt mỏi, hơn nữa thừa dịp hiện tại cái bụng còn chưa có lớn, chúng ta còn phải thương lượng chỉ tiết về việc kết hôn, vậy nên hãy dẹp vụ thiết kế sang một bên đi —” trong mắt tràn đầy cảnh cáo.

 

                Lâm Vĩnh Văn vội vã giơ tay đầu hàng, biểu thị đồng ý, ngoài miệng cũng không dám đòi hỏi bản thiết kế của Hoàng Hân Nguyệt nữa, thế nhưng nội tâm thì đang lặng lẽ rơi lệ, hắn là người dễ dàng buông tha vậy sao? Nhưng mà chí ít Hoàng Hân Nguyệt sắp trở thành người nhà hắn rồi, hắn cũng không cần xem sắc mặt của Hoàng Tân Duy nữa. =.=’

 

                Hoàng Hân Nguyệt không đành lòng thấy hắn vậy cũng thành thật cười nói: “Vĩnh Văn ca thật ra nửa tháng trước  em có đem một bản thiết kế cho anh trai em.” Nói xong rụt cổ một cái, quả nhiên ——

 

                “Hoàng Duy Tân ,tiểu tử thúi này ——” tiếng rống giận dữ trước mặt Lâm phụ cùng Lâm mẫu càng ngày càng lớn bên này Hoàng Hân Nguyệt cũng đã cười đau cả bụng, người ngoài làm sao sẽ biết, nhìn lãnh khốc như người Lâm gia, trước mặt người nhà vĩnh viễn đều là một bộ dáng ấu trĩ như vậy.

 

               Thật đúng là một gia đình ấm áp , vậy mà trước kia như không nhận ra , thậm chí cô luôn có cảm giác mình không thể nào hoà nhập với cuộc sống của bọn họ, cô luôn luôn bài xích những cuộc nói chuyện của bọn họ.

 

 

                Thật là ngu ngốc mà!

 

                “Hân Nguyệt ăn nhiều một chút, sau đó nghỉ ngơi dưỡng thai cho tốt, mấy cái thiết kế kia không làm cũng không sao, cũng không cần để ý tới tên tiểu tử kia , nó với ba nó giống nhau như đúc , chính là những người cuồng công việc a.” Lâm mẫu gắp cho  Hoàng Hân Nguyệt từng món một trên bàn, bát của cô thức ăn đã chất thành núi rồi a.  

 

                “Dạ, cảm ơn dì!” Hoàng Hân Nguyệt cảm động xuýt chút nữa rớt nước mắt , gia đình như vậy, đời này cô nhất định sẽ quý trọng.

 

                Lâm lão thái gia bởi vì tuổi đã cao nên răng cũng đã rụng, toàn bộ đều là răng giả, hiện tại chỉ có thể uống canh hoặc ăn cháo, cho nên Hoàng mẫu chỉ múc một chén canh đưa tới trước mặt ông , nhưng hôm nay , ông lại muốn ăn cơm.

 

                “Sắc mặt ba hôm nay thật tốt, hôm nay ba vui vẻ lắm sao?” Lâm mẫu ở trước mặt Lâm lão gia vẫn tựa như hài tử, Lâm lão thái gia gật đầu, lộ ra cả hàm răng, cười ha hả.

 

                Lâm Vĩnh Mặc từ đầu tới cuối chỉ là mỉm cười, thế nhưng Hoàng Hân Nguyệt nhìn ông viền mắt ửng đỏ, hiểu rõ tất cả, chỉ có trải qua cái chết mới thấy trân trọng những khoảnh khắc ấm áp và khó có thể có này như thế nào , cô thật cảm tạ trời xanh, vì đã cho hai người bọn họ sống lại một lần để có thể bù đắp những thiếu sót tình cảm trước đây .

 

                Cả nhà thật vui vẻ ăn một bữa cơm, sau khi ăn xong liền dời bước đến phòng khách ăn hoa quả, trước đây Hoàng Hân Nguyệt cơm nước xong đều sẽ trực tiếp đi lên lầu, rất ít khi trò chuyện cùng người trong nhà , cũng rất ít khi như bây giờ , ngồi ăn hoa quả vui vẻ cùng nhau.

 

<<CHƯƠNG TRƯỚC  —  CHƯƠNG SAU>>