Chương 2a: Thật sự hết cách, mới dùng đến phương pháp này

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

 

Gia Gia vẫn còn đứng áp tai vào cửa, chờ nghe tới khúc này, đôi mắt cô cong cong như trăng khuyết.

Cô hiểu rõ một nguyên lý, rằng ngày thường chuyện nhỏ trong nhà cha đều nghe mẹ, nhưng nếu chuyện quan trọng, thì mẹ sẽ nghe theo cha.

Cho nên cô có thể tham gia vào đội năng khiếu thiếu niên rồi.

Còn về điều kiện mà cha đặt ra. Cô.. hoàn toàn không sợ!

Từ trước tới nay cô không đi học thêm, về nhà cũng không học bài, nhưng thành tích của cô luôn đứng top mười toàn khóa.

Dù mẹ nói lên cấp hai bài vừa nhiều vừa khó, nhưng cô đã xem qua giáo trình cấp hai rồi. Đúng là có nhiều thứ cần phải học hơn, bài học cũng đa dạng hơn, nhưng cô cảm thấy chưa khó đến mức như mẹ nói.

Cho nên cô tự tin mình có thể vừa làm vận động viên vừa giữ vững được thành tích học tập.

….

Thấy bên trong sắp kết thúc cuộc thảo luận, để tránh đụng mặt cha mẹ, Gia Gia vội vàng xoay người, nhẹ chân rón rén rời đi.

Đi được một đoạn, Gia Gia theo thói quen mà vuốt vào bả vai, chờ cảm giác được bả vai trống không, động tác vuốt tóc thoáng ngừng.

Cô mím môi, trong mắt toát ra chút mất mát, nhưng rồi bình phục lại rất nhanh.

Tóc còn có thể dài ra.

Chỉ cần có thể được chơi bóng, được bước vào sân đấu chính thức, đó là điều tuyệt vời nhất.

Nghĩ vậy, Gia Gia lại tung tăng nhảy chân sáo đi trở về phòng của mình, hoàn toàn không để ý một bên má vẫn còn ửng đỏ vì cái tát của mẹ.

 

………..

Năm mười hai tuổi, trước sự kiên trì của Gia Gia, cuối cùng mẹ Chung đã thỏa hiệp, đồng ý cho phép cô gia nhập đội vận động viên năng khiếu thiếu niên của Câu lạc bộ Bóng bàn Trần Phong.

Vừa gia nhập không lâu, Gia Gia được thầy Tôn ghi danh vào danh sách vận động viên tham gia Giải bóng bàn thiếu niên quận A, thành phố Nam.

Đây là lần đầu tiên Gia Gia được tham gia một giải đấu chính thức.

 

Vì cô bắt đầu học chơi bóng khi mới ba bốn tuổi, lúc đấy còn quá nhỏ, nên bạn tập đa số cũng đều là các bạn nhỏ giống cô.

Tập với các bạn nhỏ thì rất chán, vì các bạn đánh không tốt, cho nên phần lớn thời gian đều là đứng chờ bạn lượm bóng, hoặc phải tự lượm vì bạn đánh hỏng qua bên này.

Không có một chút khiêu chiến nào.

Vậy nên sau đó Gia Gia đòi thầy Tôn cho mình chơi với máy bắn bóng hoặc bảng gỗ, chứ nhất quyết không chịu chơi cùng các bạn cùng lứa.

Về sau lớn hơn một chút, kỹ thuật cũng tốt hơn, thì có đôi khi sẽ có các anh chị, thậm chí là các chú bác và ông bà rủ chơi cùng.

Nhưng đa số vẫn chỉ đánh cho vui, hết giờ thì về nhà.

Hiện tại được tham gia một giải đấu chính thức, Gia Gia rất là phấn khởi.

Cô nghĩ cô sắp thực hiện được ước mơ của mình rồi, sắp được đứng trên sân thi đấu, rồi tỏa sáng rực rỡ như bóng lưng cô thường mơ thấy ấy.

 

….

Gia Gia hào hứng đem chuyện mình sắp tham gia giải bóng bàn thiếu niên kể với cha mẹ, nhưng rồi chỉ đổi lấy cái gật đầu bình tĩnh của cha, cùng biểu cảm buồn bực của mẹ.

Mẹ Chung thậm chí còn cảnh cáo, bà nói:

“Con muốn chơi hay thi đấu thế nào tùy con, mẹ không cấm cản, nhưng nếu con dám vì mấy trận đấu vô bổ kia mà bỏ bê việc học, thành tích tuột dốc, vậy thì lập tức bỏ vợt ở nhà tập trung học hành cho mẹ.”

Vì thế, ngày Gia Gia đi thi đấu, trong nhà họ Chung vẫn diễn ra như mọi ngày. Sáng sớm cả nhà thức dậy, ngồi ăn sáng cùng nhau. Sau đó cha mẹ Chung lên xe đến bệnh viện làm việc. Còn Gia Gia đi đâu, làm gì, thì sẽ do dì Lệ giúp việc phụ trách.

Địa điểm tổ chức giải đấu là ở nhà thi đấu đa năng quận A.

Sau khi ăn sáng xong, Gia Gia trở về phòng, tự mình chuẩn bị đồ vật cần dùng bỏ vào balo, rồi lủi thủi xuống nhà kêu dì Lệ chở mình tới nhà thi đấu.

Nhà thi đấu đa năng quận A cách nhà họ Chung không xa, đi xe khoảng mười lăm phút là tới.

Thầy Tôn đã đứng chờ sẵn ở cổng, vừa thấy Gia Gia, ông liền vẫy tay với cô.

Gia Gia tháo mũ bảo hiểm rồi chào dì Lệ, sau đó cõng theo balo chạy qua hội họp với thầy.

Lúc này những vận động viên thiếu niên tham gia thi đấu đều có cha mẹ hoặc người thân đi cùng. Trong nhóm cũng chỉ có Gia Gia là một mình một người.

Vài người thấy vậy thì tò mò, nhịn không được hỏi thăm vài câu.

Gia Gia bị hỏi, rất thành thật mà trả lời: “Cha mẹ con đi làm, không nghỉ đi xem con thi đấu được.”

Người khác nghe vậy, cho rằng cha mẹ Gia Gia là người đi làm công bình thường, không dễ xin nghỉ, vì thế rất là đồng cảm. Sau đó họ cũng sẽ dành chút quan tâm cho Gia Gia, hỏi cô đã ăn sáng chưa. Có vài người còn bẻ một phần bánh của con mình rồi đưa qua cho Gia Gia.

Gia Gia đón nhận ý tốt của mọi người, nhưng vì đã ăn sáng, hiện tại không ăn nổi nữa, nên cô từ chối không nhận bánh.

….

Không gian bên trong nhà thi đấu vừa rộng lại cao, sàn được trải thảm xanh. Mười chiếc bàn bóng bàn tiêu chuẩn được xếp thành hai hàng dọc ngay ngắn, xung quanh ngăn cách bằng những tấm vách chắn thấp có in logo của các nhãn hàng tài trợ.

Gia Gia theo chân thầy Tôn cùng mọi người đi vào tìm khu vực dành cho câu lạc bộ của mình, sau đó đặt balo rồi ngồi xuống.

Lúc này người đến khá đông, các đội đến từ nhiều câu lạc bộ khác nhau đang lần lượt vào sân. Có người đang khởi động, có người cầm vợt đứng đánh thử ở bàn tập, tiếng bóng lách tách vang lên không ngừng.

Ở phía khán đài, các phụ huynh đã bắt đầu tìm chỗ ngồi. Có người giơ điện thoại chụp ảnh, có người lấy tay làm loa, la hét cổ vũ.

Thầy Tôn đứng nói chuyện và chỉ đạo với các vận động viên nhỏ khác. Thỉnh thoảng ông quay đầu nhìn về phía này để trông chừng Gia Gia. Chờ gần tới giờ Gia Gia ra sân, ông mới ra hiệu kêu cô chuẩn bị khởi động.

Trận đấu của Gia Gia bắt đầu lúc 9h30 phút sáng. Đối thủ là một cô bé hơn Gia Gia một tuổi.

Dù hơn Gia Gia có một tuổi, nhưng cô bé kia có thể hình vượt trội, cao hơn Gia Gia cả một cái đầu.

Thời điểm Gia Gia bước vào sân, mắt cô sáng bừng, cả người tràn ngập tự tin.

Thầy Tôn đứng phía sau bên ngoài vách chắn, chỉ im lặng mà nhìn, sắc mặt không có quá nhiều biểu cảm.

Trận đấu bắt đầu.

Gia Gia cầm quyền giao bóng trước.

Cô thực hiện một cú giao bóng xoáy xuống cơ bản mà cô vẫn thường luyện tập.

Trái bóng bay sang góc trái của bàn đối phương, cô bé đối thủ vung vợt, đánh trả một cú rất mạnh.

Póc!

Trái bóng bay về với tốc độ rất nhanh, Gia Gia vung vợt đón được, nhưng vợt vừa chạm bóng, trái bóng đã xoáy một cái rồi bay vọt ra ngoài bàn.

Gia Gia sững sờ nhìn theo trái bóng, vẻ mặt ngây ra.

Trọng tài giơ tay thông báo điểm số: “0-1”

Gia Gia bước lên nhặt bóng, rồi tiếp tục giao bóng.

Lần này cô đổi sang giao một đường bóng dài.

Đối thủ tiếp tục đón được rồi trả về một cú cắt, bóng thấp, và xoáy.

Gia Gia vung tay đón bóng, qua lại vài nhịp, bóng lại rúc lưới.

Khí thế tự tin trên người Gia Gia dần biến mất, đổi thành ngơ ngác và khó hiểu.

Mấy đường bóng vừa rồi… thật khó kiểm soát.

Gia Gia quay đầu nhìn thầy Tôn.

Thầy Tôn hơi gật nhẹ đầu, làm khẩu hình nói: “Cố lên!”

Gia Gia hít sâu một hơi, tiếp tục cố gắng thi đấu.

Nhưng là…

Gia Gia liên tục mắc lỗi, lúc thì bóng rúc lưới, lúc thì bóng ra khỏi bàn, lúc thì chậm nửa nhịp, vợt còn chưa kịp chạm bóng.

Cứ thế, điểm số từng chút bị bỏ xa.

Trận đấu cũng nhanh chóng kết thúc.

Tỷ số 3-0.

Gia Gia thua.

Thời điểm trọng tài thông báo kết quả. Gia Gia đứng sững người ở tại sân, trạng thái như thể chưa kịp hoàn hoàn.

Cô muốn giống bóng lưng trong giấc mơ, muốn mạnh mẽ, kiên định, muốn rực rỡ như vậy. Nhưng… trong trận đấu vừa rồi, cô hoàn toàn không cảm nhận được cái cảm giác mà cô hướng tới.

Kiểu như còn chưa kịp bắt đầu thì đã thua rồi!

Một loại cảm giác hụt hẫng và mất phương hướng lan tỏa khắp người, Gia Gia cứ như vậy mà ngây ngốc đứng đó.

Suốt quá trình Gia Gia thi đấu, thầy Tôn vẫn luôn đứng ở bên ngoài yên lặng mà nhìn. Sắc mặt ông như thường, không buồn không thất vọng.

Bởi vì Gia Gia thua hoàn toàn nằm trong dự đoán của ông.

Lần này ông dẫn Gia Gia ra quân, ko phải để cô thử sức, cũng ko phải để học hỏi kinh nghiệm, mà đơn giản là để đè bẹp sự tự tin của cô. Để cô nhìn thấy được bầu trời bên ngoài cao thế nào, mặt đất phía dưới rộng ra sao.

Có như vậy, ông mới có thể “kích hoạt” chế độ luyện tập mà ông đã lập sẵn.

Chế độ luyện tập dành cho một vận động viên bóng bàn không đơn giản chỉ là mỗi ngày đứng trước bàn đánh với trái bóng. Mà còn phải luyện tập thêm rất nhiều thứ khác.

Luyện bộ chân, tập các bài tập bổ trợ thể lực, tập cảm giác bóng, rèn luyện thị giác và phản xạ…

Rất nhiều bài tập không liên quan tới trái bóng, nhưng lại là nền móng giúp vận động viên “đứng vững” ở trên sân.

Trước kia ông đã nhiều lần bắt Gia Gia luyện tập các bài tập này, nhưng Gia Gia nói các bài tập đó vô vị, rất chán, rồi luôn tìm cớ né tránh không chịu tập.

Dù ông đã dùng nhiều cách, răn dạy, dụ dỗ, nói lý.. nhưng đều không thể thuyết phục được.

Bình thường ngoan ngoãn như vậy, nhưng khi bướng lên rồi thì có mười con trâu cũng không thể kéo lại được.

Ông thật sự hết cách.

Cho nên mới dùng đến phương pháp này.

….

Gia Gia không biết tính toán trong lòng thầy Tôn. Cô chỉ biết vừa ra trận thì cô đã thua rồi.

Còn là thua rất thảm.

 

————————————

Lời của tác giả:
Lưu ý về cách đọc điểm số trong truyện:

  1. Nếu điểm số nằm trong dấu ngoặc kép “…” → đó là lời trọng tài, sẽ đọc theo luật bóng bàn: điểm người giao bóng trước.
    VD: “5 – 3” nghĩa là người đang giao bóng được 5 điểm.
  2. Nếu điểm số viết thường ngoài ngoặc kép → là lời kể, sẽ ghi theo thứ tự cố định: điểm Gia Gia trước, điểm đối thủ sau.

 

 

 

 

Mã ID của bài viết này là: 37902


Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Bạn cảm thấy bài viết thế nào.....

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

error: Content is protected !!