Chương 2b: Không đơn giản chỉ nắm chặt nắm tay nói vài câu châm ngôn là có thể đạt thành như ý.

 

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Gia Gia ỉu xìu cầm theo vợt trở về vị trí ghế ngồi của câu lạc bộ. Cô cúi đầu, cố đem nước mắt ép trở về.

Cô không thể khóc, thua mà khóc thì rất mất mặt, chỉ có con nít mới như vậy.

Thầy Tôn thấy Gia Gia như vậy, lòng cũng có chút xót xa. Ông đi tới ngồi vào ghế cạnh cô, giọng ôn hòa hỏi:

“Con có biết vì sao con thua không Gia Gia?”

Gia Gia rũ đầu, đầu nhỏ lắc lắc, giọng nghẹn ngào:

“Thầy ơi, rõ ràng con nhìn thấy bóng, vợt cũng chạm được vào bóng rồi, nhưng sao… bóng không lên bàn như ý con vậy ạ?”

Thầy Tôn nhẹ giọng:

“Đó là vì con chưa luyện tập đúng cách.”

Ông xoa đầu cô, giọng chậm rãi:

“Gia Gia à, đánh bóng không chỉ là vung vợt. Muốn đánh đúng ý mình, con cần phải luyện những thứ rất cơ bản như cảm giác bóng, lực tay, bước chân… Đây chính là những bài tập bổ trợ, giúp con kiểm soát cơ thể mình trước khi muốn kiểm soát quả bóng. Thiếu nó, con sẽ luôn rơi vào cảnh ‘lực bất tòng tâm’, giống như hôm nay.”

Gia Gia nghe vậy thì thoáng dừng một chút, nhớ tới mấy bài tập vô vị mà thầy từng bắt mình tập, cảm thấy rất không vui. Nhưng nghĩ tới vừa rồi luôn bị đối thủ áp đảo ở mọi mặt, càng thấy khó chịu.

Gia Gia mím môi, chậm rãi thở sâu vài hơi, cuối cùng ngửa đầu nhìn thầy Tôn, đôi mắt trong trẻo mang đầy kiên định.

“Thầy ơi, trở về con sẽ ngoan ngoãn tập luyện, lần tới con muốn thắng chị ấy.”

….

Từ đó, thời khóa biểu hàng ngày của Gia Gia bị xếp chật kín không một khe hở. Sáng từ 6h30 – 11h30 sẽ học ở trường. Tan học buổi sáng cô sẽ về nhà ăn uống rồi dành thời gian đó học bài và làm bài tập.

Buổi chiều hôm nào có lịch học ở trường thì đến trường học. Học về thì tới câu lạc bộ để tập luyện, có hôm tập luyện đến mười giờ đêm mới về nhà nghỉ ngơi.

Cuối tuần thì sáng tập, chiều đấu tập hoặc giải, tối sẽ học bù.

Nếu hôm nào bài vở ở trường quá nhiều, cô sẽ tranh thủ lúc ra chơi mà làm bài tập. Tuyệt không để việc học ở trường chiếm dụng giờ luyện tập, và cũng không để vì luyện tập mà ảnh hưởng tới việc học ở trường.

Trước kia, dù mỗi ngày đều chơi bóng, nhưng thời gian tương đối thoải mái, không đến mức tính toán từng giây như bây giờ. Còn có trước đó mỗi khi tới câu lạc bộ, Gia Gia ngoài khởi động thì chỉ việc cầm vợt chơi bóng, nên mỗi ngày đều rất vui vẻ.

Mà hiện tại, Gia Gia bước vào chế độ huấn luyện của thầy Tôn, thời gian tập vừa nhiều vừa nặng, còn là các bài tập mà trước nay cô luôn bài xích.

Khi thì di chuyển ngang liên tục giữa hai mép bàn, khi thì nhảy dây liên tục cả ngàn cái. Hoặc lúc thì cầm vợt đánh vào không trung mà không có bóng, lúc thì xoay cổ tay không ngừng. Có lúc lại tập chạy nước rút ở khoảng cách ngắn năm hoặc mười mét, chạy nước rút rồi dừng đột ngột. Khi thì tập cơ bụng, cơ lườn, xoay eo bẻ vai…

Hoặc có khi không tập gì cả, mà bị thầy Tôn bắt ngồi xem các anh chị lớn thi đấu, rồi đoán hướng xoáy của từng đường bóng.

Trong các bài tập đó, bài tập mà Gia Gia ghét nhất chính là phải cầm một cây vợt gỗ nặng gấp đôi vợt thường, đứng ở trước gương thực hiện động tác vung tay mà không có bóng.

Cứ phải thực hiện động tác đó liên tục, tới mức cánh tay cô mỏi nhừ, rồi chết lặng.

Có rất nhiều lần Gia Gia vừa tập vừa khóc, nói không muốn tập nữa. Nhưng rồi thầy Tôn đứng ở bên cạnh, mặt không biểu cảm, chỉ nhàn nhạt nói:

“Con muốn ngừng thì cứ ngừng, nhưng về sau thi đấu thua thì đừng có khóc.”

Có vài lần Gia Gia thật sự không chịu đựng nổi nữa, ném vợt bỏ về. Nhưng đêm đến, cô sẽ lại mơ thấy giấc mơ kia. Chờ khi thức dậy, lại bị cảm xúc trong giấc mơ ảnh hưởng, rồi cứ thế mà lủi thủi quay trở lại, tiếp tục kiên trì tập những bài tập mà cô chán ghét đó.

Cũng may, trong các bài tập chán ghét kia, còn có bài tập mà Gia Gia rất thích, đó là tập đa bóng.

Thầy Tôn đứng ở một bên cùng chiếc rổ chứa cả trăm quả bóng, rồi liên tục phát bóng về phía Gia Gia.

Các quả bóng lao tới với tốc độ cực nhanh, lúc thì góc này, lúc thì góc kia, lúc dài, lúc ngắn, lúc xoáy lên, lúc xoáy xuống, lúc thì xoáy ngang…

Mấy lần như vậy Gia Gia đều phải tập trung rất cao độ, di chuyển nhanh và liên tục mới có thể đỡ được bóng và đưa bóng lên bàn.

Thời gian đầu Gia Gia luôn để mất bóng, khi thì không đỡ kịp, khi thì bóng vừa chạm vợt đã xoáy đi. Nhưng càng về sau, số bóng Gia Gia đỡ được càng lúc càng nhiều, tiến bộ rõ rệt.

Vậy nên dù bài tập này rất mệt, mỗi lần tập xong cô đều cạn kệt sức lực, đến mức nằm vật ra sàn, lồng ngực như sắp nổ tung, nhưng cô cực kỳ thích nó.

Cô cảm thấy, sau mỗi lần tập đa bóng, là mỗi lần cô đang bứt phá giới hạn của mình. Cũng ở bài tập này, Gia Gia mới dần hiểu ra mấy câu châm ngôn như kiên định, mạnh mẽ, quyết không từ bỏ là thế nào.

Đó là khi chỉ cần buông tay bỏ cuộc, là có thể vui vẻ, thoải mái, không còn đau, không ức chế, không bức xúc. Nhưng.. vẫn không từ bỏ, mà cắn răng tiếp tục đấu tranh.

Nó là cả một quá trình gian nan chứ không đơn giản chỉ nắm chặt nắm tay nói vài câu châm ngôn là có thể đạt thành như ý.

Bởi vì hiểu ra ý nghĩa thật sự, cho nên Gia Gia đã học cách tìm niềm vui trong các bài tập mà cô cho rằng vô vị.

Mấy lần mệt tới cùng cực, đến mức vừa tập vừa khóc, Gia Gia liền niệm “thần chú” ở trong lòng. Rằng phải kiên định, mạnh mẽ, tuyệt đối không bỏ cuộc.

Rồi cứ như vậy mà cố gắng vượt qua được các bài tập kia. Sau đó cô sẽ cảm thấy bản thân mình hôm nay làm rất tốt, rất tuyệt vời.

Chỉ là…

Vì liên tục luyện tập các bài tập ở cường độ cao, cho nên đôi tay của Gia Gia thường xuyên ở trạng thái bủn rủn khó kiểm soát. Nên nhiều lúc đi học mà tay cầm bút cứ run run, khiến các bạn học xầm xì, cũng khiến Gia Gia đôi khi nhịn không được tủi thân mà vừa viết bài vừa lén lau nước mắt.

…….

Cũng nhờ vào sự kiên định không từ bỏ ấy, cuối năm lớp sáu, trong giải các câu lạc bộ thành phố, Gia Gia đã đánh bại được đối thủ từng đánh thắng mình.

Tuy rằng cuối cùng không thể đi vào sâu bên trong, chỉ đạt được top 16 thành phố. Nhưng với Gia Gia, thành tích như vậy đã rất tốt rồi. Cô vẫn không quên giải đấu đầu tiên cô vừa mới ra trận đã bị đánh cho rất thảm.

Đến năm lớp bảy, Gia Gia vẫn tiếp tục giữ nhịp sinh hoạt cũ. Nhưng các bài tập đã có chút thay đổi. Là vì sức lực Gia Gia khá yếu, nên thầy Tôn tập trung huấn luyện tăng sức bền và thể lực cho cô.

Vì Gia Gia thích bài tập đa bóng, nên thầy Tôn chọn bài tập này để giúp cô tăng sức bền.

Dần dần, kỹ thuật tấn công của Gia Gia không tăng lên bao nhiêu, lực tay vẫn yếu, nhưng khả năng đỡ bóng và kéo dài ván đấu ngày càng đáng sợ.

Trong năm này, Gia Gia tham gia Giải thiếu niên thành phố, giải thiếu niên cấp tỉnh. Thành quả đạt được là top 4 thành phố và top 8 tỉnh. Nhận về huy chương đồng đầu tiên trong sự nghiệp theo đuổi ước mơ bóng bàn.

Năm lớp tám. Gia Gia lại tiếp tục xuất hiện ở những giải đấu có tầm vóc lớn hơn. Là các giải như giải tuyển chọn khu vực, giải câu lạc bộ mạnh toàn quốc.

Lúc này khả năng đỡ bóng và cảm bóng của Gia Gia tiến bộ đến bất ngờ.

Vì bất kể đối thủ đánh ra đường bóng thế nào, có độ xoáy ra sao, chỉ cần vợt của Gia Gia chạm vào quả bóng, thì quả bóng đó nhất định sẽ lên được mặt bàn.

Trong suốt các trận đấu, số lần Gia Gia đánh bóng hỏng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Thành tích đạt được cũng khá ấn tượng. Là top 16 toàn quốc và top 8 khu vực.

Năm lớp chín, Gia Gia tiếp tục bước vào giai đoạn huấn luyện tăng cường. Cuối năm học, thời điểm vừa thi chuyển cấp xong, Gia Gia đã vác balo lên lưng, cô với tư cách là vận động viên chủ lực của nhóm trẻ câu lạc bộ Trần Phong đi tham dự Giải vô địch bóng bàn trẻ toàn quốc.

Lần này câu lạc bộ cho Gia Gia đi thi đấu, cũng không đặt kỳ vọng cô sẽ giành được giải. Vì câu lạc bộ của họ được một suất, vừa hay trong nhóm trẻ Gia Gia là người có thực lực tốt nhất, cho nên để cô đi để học hỏi kinh nghiệm.

Không chỉ người ở câu lạc bộ Trần Phong nghĩ như vậy, mà hầu như những huấn luyện viên, vận động viên và những người theo dõi bóng bàn trên khắp cả nước đều cho rằng Gia Gia sẽ không gây ra sóng gió gì.

Không nghĩ tới…

….

Nhà thi đấu chật kín người, không khí oi bức, mồ hôi trộn lẫn với tiếng hò reo và tiếng bóng va bàn dồn dập.

Gia Gia đứng bên bàn đấu, trên người là bộ đồ thi đấu màu xanh ngọc. Dù đã mười lăm tuổi nhưng Gia Gia chỉ cao 1m50. Làn da cô trắng nõn, đôi mắt một mí to tròn. Gương mặt bánh bao năm nào giờ có chút gầy, nhưng vẫn đậm nét trẻ con.

Kết hợp với một đầu tóc ngắn lộ gáy, nhìn Gia Gia giống như em trai nhỏ, chứ không hề giống thiếu nữ mười lăm tuổi.

Khác với dáng vẻ non nớt của Gia Gia, đối thủ của cô có dáng người cao gầy, trông trưởng thành và nữ tính.

Nhưng khác với dáng vẻ nữ tính, cô ấy có lối đánh nhanh và mạnh tựa như con trai.

….

Trận đấu vừa mới bắt đầu, đối phương đã tung ra những cú giật xoáy vừa nhanh lại mạnh, liên tục không ngừng.

May mắn ngày thường Gia Gia rất thích tập đa bóng, cho nên lúc này dù có chút chật vật, nhưng cô vẫn phòng thủ rất vững vàng.

Tay cô nắm chặt cán vợt, mắt một mí hơi nheo, dáng vẻ chuyên chú và nghiêm túc.

Bóng sang, cô đỡ. Bóng nặng, cô nâng.

Mặc kệ đối phương đánh ra đường bóng nhanh, mạnh, hay xoáy đến cỡ nào, Gia Gia đều có thể đỡ được và trả bóng ngược trở về, không cho đối thủ ghi điểm.

Tuy nhiên, những cú trả bóng của Gia Gia không đủ hiểm, không thể dứt điểm, vậy nên các pha bóng cứ dằn co qua lại và bị kéo vào các rally cực dài.

Trên dưới khán đài xôn xao không ngừng.

Ở một góc riêng biệt, có vài người đàn ông trung niên đang nghiêm túc quan sát từng trận đấu bên dưới. Trên tay họ là máy quay, ống nhòm cùng sổ tay ghi chép gì đó.

Lúc này một trong những người kia chợt quay đầu nói với người bên cạnh.

“Trần Kỳ, mặc kệ kết quả thế nào, trước mắt cậu cứ thêm con bé ở bàn số sáu vào danh sách triệu tập đi.”

Ông vừa nói vừa dùng cằm ra hiệu về phía sân đấu của Gia Gia.

Người tên Trần Kỳ khoảng chừng trên bốn mươi tuổi. Nghe vậy thì hơi ngây ra, không quá xác định mà hỏi lại.

“Chủ nhiệm Lưu, anh nói ai? Con bé lùn hay con bé cao?”

 

 

 

 

 

 

Mã ID của bài viết này là: 37904


Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Bạn cảm thấy bài viết thế nào.....

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

error: Content is protected !!