Chương 39

 

Người dịch: Nước Biển Xanh & Nhất Ý Cô Hành

 

“Ha hả, tuân mệnh.”

“Lần này là Mặc Nhi sai rồi, ngạch nương tha thứ cho Mặc Nhi đi mà?”

Thấy sắc mặt ngạch nương lập tức từ âm u chuyển sang dịu lại, Mặc Nhi biết mình đã qua cửa, liền bắt đầu kéo tay áo Như Quân làm nũng.

“Vậy tháng này con không cần ăn điểm tâm ngọt nữa.”

“Ngạch nương sẽ đem số đó đưa cho Thập ca với Thập Tam ca của con, coi như học phí dạy võ.”

Gương mặt đang đầy vui vẻ của Mặc Nhi lập tức xụ xuống.

“Ngạch nương, Thập ca với Thập Tam ca không thích ăn đồ ngọt đâu.”

“Hay là để lại cho Mặc Nhi đi.”

“Ha hả, Mặc Nhi ăn giúp bọn họ cũng được mà.”

Từ đó về sau, Như Quân liền bảo Bạch ma ma cùng Hỉ Nhụy gom hết những loại thuốc trị ngã đập, bong gân tốt nhất từ Thái Y Viện về.

Mỗi tối sau khi Mặc Nhi tắm xong, nàng đều tự mình bôi thuốc lên những chỗ bầm tím sưng đỏ trên người nó.

“Đau, đau!”

“Nương nương nhẹ một chút, đau quá a!”

Tiểu gia hỏa chỉ mặc áo trong mỏng manh, trên người đắp chăn, chỉ lộ ra đôi chân nhỏ không còn trắng nõn như trước.

Nó vừa nhe răng trợn mắt vừa làm đủ loại biểu cảm quái dị.

“Biết đau mà con còn luyện hăng như vậy, một ngày cũng không chịu nghỉ.”

“Ta sao không thấy con dùng nhiều tinh lực như vậy vào việc học đi?”

Ngoài miệng tuy nói thế, nhưng Như Quân vẫn giảm nhẹ lực trên tay xuống.

Nhìn Mặc Nhi ngày nào cũng mang đầy vết thương trở về, nói không đau lòng là không thể nào.

Nhưng tiểu gia hỏa có lý tưởng và sự kiên trì của riêng mình.

Như Quân chẳng những không ngăn cản, ngược lại còn xin Khang Hi một ân điển, để nhị ca của nàng là Kình Thương, người vừa được thăng làm Ngự tiền thị vệ, mỗi ngày dành ra một canh giờ dạy võ cho Mặc Nhi.

“Ngạch nương từng nói với Mặc Nhi, làm việc phải từng bước một.”

“Mặc Nhi đang cố gắng thực hiện đây.”

Nhắc tới chuyện mình thích nhất, tiểu gia hỏa lập tức lại mặt mày hớn hở.

“Ngạch nương…”

Một bên hưởng thụ ngạch nương xoa thuốc cho mình, Mặc Nhi lại bắt đầu ôm cánh tay nàng làm nũng.

“Nói đi, Thập Tứ a ca của ta.”

Không cần nhìn cũng biết, tiểu gia hỏa này lại có chuyện muốn nhờ nàng.

“Ha hả… hôm nay Mặc Nhi nghe Thập ca nói, không bao lâu nữa Hoàng A Mã sẽ đi săn ở Mộc Lan bãi săn.”

Nói đến đây, đôi mắt tiểu gia hỏa sáng rực lên.

“Ừm, chuyện này ngạch nương biết từ lâu rồi. Có vấn đề gì sao?”

Vừa nghe câu này, Như Quân đã biết Mặc Nhi đang nghĩ gì.

Đây không phải tâm linh tương thông gì cả.

Mà đơn giản là làm ngạch nương lâu rồi, quá hiểu nhi tử mình thôi.

Đặc biệt là tiểu nhi tử mới ba tuổi này.

Vốn dĩ Mặc Nhi còn nghĩ ngạch nương sẽ vui vẻ nói với nó rằng năm nay cũng dẫn nó theo đi săn.

Nhưng…

Tiểu gia hỏa đang đầy mong đợi lập tức trở nên thất vọng.

Như Quân bôi thuốc lên vết bầm cuối cùng, xoa nhẹ một lúc rồi kéo ống quần xuống.

Làm như không hiểu ý Mặc Nhi, nàng rửa sạch tay rồi đứng dậy.

“Được rồi, ngoan ngoãn đắp chăn đi ngủ.”

“Trời bắt đầu lạnh rồi, cẩn thận nhiễm phong hàn.”

“Ngạch nương…”

Tiểu gia hỏa dùng đôi mắt đáng thương nhìn nàng, giọng nói tràn đầy ý làm nũng.

Chỉ khi ở trước mặt người ngoài hoặc lúc nói chuyện nghiêm túc, Mặc Nhi mới gọi nàng là “ngạch nương”.

Như Quân đúng lúc ngáp một cái, đưa tay xoa đầu nó.

“Ngủ sớm đi.”

“Ngày mai còn phải học nữa.”

Tuy Mặc Nhi mới ba tuổi, nhưng cuộc sống của nó cũng không chỉ toàn chạy khắp nơi quậy phá.

Phần lớn thời gian, nó đều bị Như Quân, Dận Chân và Dận Tự dạy đọc Thiên Tự Văn, Tam Tự Kinh, thơ Đường từ Tống cùng những bài toán đơn giản.

Thấy ngạch nương sắp rời khỏi phòng, cuối cùng Mặc Nhi vẫn không nhịn được mà gọi lớn:

“Mặc Nhi cũng muốn đi săn!”

Như Quân hiểu ý cười. Nàng vốn đang chờ tiểu gia hỏa tự mình nói ra.

Xoay người nhìn đứa nhỏ đang ngồi trên giường với vẻ mặt quật cường, nàng nói:

“Nhưng Hoàng A Mã còn chưa nói ngạch nương có thể đi.”

“Nếu ngạch nương không đi được, vậy Tiểu Mặc Nhi cũng không đi được.”

“Cho nên con vẫn nên ngoan ngoãn ngủ sớm, học hành cho tốt.”

“Đợi thêm vài năm nữa lớn rồi sẽ được đi.”

Chuyện đi săn ở Mộc Lan bãi săn, lần trước tới Cảnh Nhân Cung Khang Hi đã nói với Như Quân rồi.

Nhưng lúc đó nàng không đồng ý.

Những năm trước, vì chuyện của Tiểu Thất, Như Quân chỉ từng dẫn Dận Chân và Tiểu Thất đi một lần khi Tiểu Thất khoảng sáu tuổi.

Nơi đó là thiên hạ của nam nhân.

Mỗi khi nhìn thấy vô số kỳ trân dị thú trong rừng sâu, đám nam nhi đều không nhịn được mà thúc ngựa phi nhanh, dùng những gì mình học được để chinh phục bách thú.

Cảnh tượng ấy thật sự vô cùng tiêu sái và hào hùng.

Khi hoàng đế ra lệnh một tiếng, vô số nam nhân như tên rời cung lao vào rừng sâu.

Ngay cả Như Quân thân là nữ tử cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.

Nhưng đồng thời, cảnh tượng đó cũng khiến Tiểu Thất chịu đả kích cực lớn.

Từ đó về sau, Như Quân không còn tới Mộc Lan bãi săn nữa.

Hiện giờ tuy Tiểu Thất đã rời cung, nhưng Mặc Nhi vẫn còn quá nhỏ.

Như Quân không muốn tới lúc đó xảy ra chuyện không hợp khí hậu hay ngoài ý muốn gì, cho nên hôm ấy đã trực tiếp bày tỏ thái độ với Khang Hi.

Trên đường

“Nếu Mặc Nhi thật sự hướng tới như vậy, vậy dùng hành động của chính mình để chứng minh cho ngạch nương xem đi.” Nói xong câu này, Như Quân xoay người rời khỏi phòng.

Ban đầu, Như Quân chỉ muốn dùng chuyến vây săn lần này làm phần thưởng, để Mặc Nhi có thể ngoan ngoãn ngồi học, bớt đi cái tính vừa xoay người đã chẳng thấy bóng đâu. Nhưng nếu nàng biết cái “hỗn thế ma vương” này sắp gây ra chuyện gì, chỉ sợ lúc ấy vô luận thế nào nàng cũng sẽ không nói câu kia.

 

Hai ngày sau, đoàn người rời kinh đi Mộc Lan bãi săn.

“Ngươi không thể an an tĩnh tĩnh ngồi yên một lúc sao, tiểu tổ tông? Ngươi như vậy thật sự làm ta đau đầu.” Như Quân dựa vào vách xe ngựa, một tay day day huyệt Thái Dương, hữu khí vô lực nói.

Nàng thật sự không hiểu nổi tiểu nhi tử này vì sao lúc nào cũng tràn đầy tinh lực như vậy. Từ lúc lên xe tới giờ, không, phải nói là từ sau khi Khang Hi đồng ý cho Mặc Nhi cùng đi Mộc Lan bãi săn, tiểu gia hỏa liền càng thêm hoạt bát hơn trước, gần như không lúc nào chịu ngơi nghỉ.

Ngày đầu tiên, vì đây là lần đầu tiên rời khỏi hoàng cung, nhìn thấy nhiều phong cảnh tự nhiên như vậy, nên cái gì Mặc Nhi cũng thấy mới lạ, cái gì cũng tò mò muốn hỏi. Ban đầu, Như Quân ở mãi trong cung nhiều năm, hiếm khi được nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài, nên cũng còn có hứng cùng tiểu gia hỏa hồ nháo.

Nhưng sang ngày thứ hai, nàng đã bắt đầu không chịu nổi cuộc sống xóc nảy trên xe ngựa, đối với phong cảnh bên ngoài cũng dần mất hứng thú. Chỉ có Mặc Nhi là vì lần đầu nhìn thấy ngựa thật, nên cứ nằng nặc muốn giống các huynh trưởng và đám thị vệ ngoài kia, được cưỡi ngựa chạy rong.

“Ngạch nương, con muốn cưỡi ngựa, cưỡi ngựa.” Sau nửa ngày “khởi nghĩa” không thành công, tiểu gia hỏa bắt đầu trở nên sốt ruột.

“Ngươi không phải rất giỏi sao? Vậy còn cần ngạch nương làm gì, tự mình nghĩ cách đi.” Vừa nhắc tới chuyện này, Như Quân lại nhớ tới màn náo loạn mấy ngày trước, hỏa khí trong lòng lập tức bốc lên.

“Ngạch nương, là Mặc Nhi sai rồi, người tha thứ cho con được không?” Tiểu gia hỏa vội vàng rót một ly nước ấm, hai tay cẩn thận nâng tới trước mặt Như Quân, “Ngạch nương, nhi tử xin nhận lỗi với người, người đừng giận nữa mà.”

Mắng không nỡ mắng, đánh lại chẳng xuống tay, dùng câu này để hình dung tâm trạng Như Quân lúc này quả thật không sai chút nào. Cuối cùng nàng chỉ có thể nhận lấy chén trà, bất đắc dĩ nói: “Lần sau không được như vậy nữa, biết chưa?”

Tiểu gia hỏa lập tức gật đầu lia lịa, cứ như sợ nàng đổi ý.

Trong xe ngựa cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại. Mặc Nhi ngồi bẻ ngón tay chơi một mình, nhưng tiếng vó ngựa “lộc cộc” bên ngoài cứ liên tục truyền vào tai, càng lúc càng rõ. Tiểu gia hỏa lén ngẩng đầu nhìn Như Quân, thấy nàng đang nhắm mắt dưỡng thần, liền cẩn thận kéo hé rèm xe ra một chút.

“Uông! Uông!”

Bạch Long Mã bị thất sủng mấy ngày nay vừa thấy tiểu chủ nhân liền lập tức hưng phấn sủa lớn vài tiếng.

Mặc Nhi quay đầu lại vốc một nắm đậu phộng đã bóc sẵn, từng viên từng viên ném ra ngoài. Bạch Long Mã nhanh nhẹn há miệng đớp lấy, không hề bỏ sót viên nào.

Đến lúc chỉ còn lại vài viên cuối cùng, Mặc Nhi nổi hứng nghịch ngợm, ném mạnh toàn bộ ra phía trước. Bạch Long Mã cũng lập tức lao vọt lên đuổi theo, chuẩn xác đớp hết toàn bộ số đậu phộng kia.

Ăn xong, nó không lập tức quay về bên xe ngựa mà còn quay đầu nhìn tiểu chủ nhân, liên tục sủa mấy tiếng như đang khoe khoang chiến tích.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mã ID của bài viết này là: 38238

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!