Chương 40

 

Người dịch: Hàm Ẩn & Nước Biển Xanh

 

Cảnh tượng này lập tức kinh động không ít người.

Dận Chân đang cưỡi ngựa đi bên cạnh long liễn, vừa nhìn thấy ái khuyển của mình lại bị Thập Tứ đệ “bắt nạt”, trong lòng âm thầm bi ai không thôi.

“Lão Tứ, có phải con chó kia của ngươi đang sủa không? Lại là Thập Tứ đang đùa nó à?” Khang Hi đang đánh cờ với Tác Ngạch Đồ, đột nhiên mở miệng hỏi.

“Hồi Hoàng A Mã, đúng là con chó kia của nhi thần. Có phải đã quấy nhiễu Hoàng A Mã rồi không? Nhi thần lập tức qua xem thử.” Là thành viên trung thành của “phe ca ca tốt”, Dận Chân tuyệt nhiên không nhắc tới Thập Tứ đệ, chỉ sợ Khang Hi không vui rồi tiểu gia hỏa lại “gặp họa”.

“Thế nào, hai ngày nay Thập Tứ không còn nháo đòi cưỡi ngựa nữa à?” Khang Hi cũng không tiếp lời Dận Chân, ngược lại đem đề tài chuyển sang Mặc Nhi.

“Hồi Hoàng A Mã, nghe Bạch ma ma nói Thập Tứ đệ vẫn đang nháo đấy ạ, làm ngạch nương phiền lòng không ít.” Nghe giọng điệu Khang Hi không tệ, Dận Chân cũng thuận thế nói vài chuyện nhẹ nhàng.

“Truyền lệnh xuống dưới, toàn bộ nghỉ ngơi một lát đi, trẫm ngồi trong xe cũng thấy buồn bực.” Một quân cờ hạ xuống, Khang Hi cười nói:

“Tác Ngạch Đồ, ngươi thua rồi.”

“Hoàng thượng thánh minh. Kỳ nghệ của Hoàng thượng tinh diệu, thiên hạ đều biết, thần còn phải khổ luyện nhiều năm mới mong nhìn thấy bóng lưng Hoàng thượng.”

“Ngươi đừng tưởng trẫm không biết ngươi cố ý nhường trẫm.” Khang Hi bật cười.

“Nếu ngay cả chuyện này trẫm cũng nhìn không ra, vậy còn làm hoàng đế thế nào?”

Đối với việc này, Khang Hi cũng không để trong lòng. Bao nhiêu hoàng tử đại thần, ai nấy đều e ngại uy nghiêm đế vương của hắn. Chỉ có Dận Hữu lúc nhỏ mới dám nghiêm túc cùng hắn đánh vài ván cờ. Còn cái tên Thập Tứ này, đúng là mở rộng tầm mắt cho hắn, hóa ra đánh cờ còn có kiểu đánh như vậy.

Từ sau đêm Như Quân nói muốn Mặc Nhi tự mình cố gắng, tiểu gia hỏa hiển nhiên đã hiểu sai ý nàng. Nó cho rằng ngạch nương muốn mình tự đi thuyết phục Hoàng A Mã.

Vì thế sáng sớm hôm sau, Mặc Nhi liền sai mấy tên nô tài thân cận đi khắp nơi dò hỏi Hoàng A Mã thích gì nhất. Sau một vòng hỏi han, trên tờ giấy vốn ghi đầy chữ cuối cùng chỉ còn lại duy nhất một chữ “cờ”.

Nhưng một đứa bé ba tuổi như Mặc Nhi, hiểu biết về cờ cũng chỉ dừng lại ở mức “mã đi ngày, tượng đi ruộng”, muốn thắng một người đã thành tinh như Khang Hi, đương nhiên là chuyện không tưởng. Thế nhưng tiểu gia hỏa vẫn nghĩ ra được biện pháp khác.

Buổi chiều hôm ấy, Mặc Nhi liền bảo Tiểu Phúc Tử ôm bàn cờ đi tới Thượng Thư Phòng.

Khi nghe thái giám truyền báo, Khang Hi vô cùng nghi hoặc, không hiểu Thập Tứ tìm mình làm gì. Nhưng hắn vẫn cho gọi vào.

Lúc nhìn thấy Mặc Nhi ôm bàn cờ bước tới, Khang Hi còn tưởng đứa con trai này ngưỡng mộ kỳ nghệ của mình nên tới bái sư học nghệ.

“Thập Tứ à, tìm Hoàng A Mã có chuyện gì sao?” Tâm tình không tệ, Khang Hi còn đang nghĩ sẽ truyền cho đứa con trai này vài “bí quyết độc môn”. Nhưng sự thật hoàn toàn khác với tưởng tượng của hắn.

Sau khi hành lễ xong, Mặc Nhi liền quỳ xuống nói:

“Hoàng A Mã, nhi thần muốn cùng người đánh cờ. Nếu nhi thần thắng, còn thỉnh Hoàng A Mã đáp ứng nhi thần một yêu cầu.”

“Ồ? Là yêu cầu gì?” Khang Hi bật cười. Hắn đương nhiên không tin mình sẽ bị một đứa bé ba tuổi đánh bại, nhưng lời khiêu chiến của nhi tử vẫn khơi lên hứng thú nơi hắn.

“Nhi thần muốn đi vây săn, còn muốn mang theo ngạch nương cùng đi.”

Mặc Nhi mới ba tuổi, đối với uy nghiêm hoàng đế vẫn chưa hiểu quá rõ, cho nên khi nói chuyện với Khang Hi, so với các hoàng tử khác lại nhiều thêm vài phần tự nhiên.

“Ha ha ha, được, trẫm đáp ứng ngươi. Vậy bày cờ đi.”

Rất nhanh sau đó, không có chút kinh nghiệm nào, Mặc Nhi đã mắt thấy sắp bại trận.

“Thập Tứ à, ngươi vẫn nên trở về học thêm vài năm nữa rồi hãy tới. Ở trước mặt trẫm, ngươi ngay cả một hiệp cũng không chống nổi.”

Đường đường là minh quân anh minh thần võ, Khang Hi cũng không muốn người ngoài nói mình bắt nạt trẻ con ba tuổi, cho nên hắn chỉ chờ Mặc Nhi ngoan ngoãn nhận thua.

“Hoàng A Mã, nhi thần vẫn chưa thua đâu.”

Tuy sớm biết mình sẽ thua, nhưng còn chưa đi được mấy bước đã phải đầu hàng, điều này khiến Mặc Nhi vẫn luôn mơ thành Ba Đồ Lỗ, thành đại tướng quân… cảm thấy vô cùng thất bại. Nhưng ngoài miệng vẫn cứng rắn như cũ.

“Ồ?”

Khang Hi cầm chén trà lên nhấp một ngụm, thật sự nghĩ không ra đứa con trai này còn có thể làm gì. Chỉ cần hắn di chuyển quân tượng thêm một bước nữa, quân soái đỏ sẽ hoàn toàn không còn đường lui.

Thế nhưng ngay lúc hắn đặt chén trà xuống, lần nữa nhìn về bàn cờ, liền không nhịn được bật cười lớn:

“Ha ha ha, Dận Trinh à Dận Trinh, trẫm đánh cờ nhiều năm như vậy, còn chưa từng thấy ai dám dùng chiêu này với trẫm.”

“Cái này gọi là ‘bắt giặc phải bắt vua trước’. Hoàng A Mã có thể đáp ứng nhi thần không?”

Đây chính là “kế sách” mà Mặc Nhi nghĩ suốt cả buổi sáng, một chữ: “lì”.

 

“Ngươi cho rằng chỉ bằng bàn cờ rách này là có thể khiến trẫm đồng ý sao?”

Khang Hi nhìn bàn cờ trước mặt, bật cười nói. “Bất quá, ngươi cũng làm trẫm vui vẻ không ít. Trở về hảo hảo học cờ nghệ đi, lui xuống đi.”

Sau khi Mặc Nhi rời đi, Khang Hi nhìn bàn cờ thiếu mất quân “tướng”, bất giác nhớ tới quãng thời gian lúc nhỏ cùng Phúc Toàn học đánh cờ.

….

Khi nghe tin đoàn người sẽ dừng lại nghỉ ngơi, Như Quân liền để Hỉ Đậu mang Mặc Nhi ra ngoài chơi.

“Mặc Nhi, không phải con muốn cưỡi ngựa sao? Hiện tại vừa lúc nghỉ chân, con có thể để Bạch Long Mã chở mình đi dạo một vòng, xem như đỡ ghiền.”

“Không cần.” Mặc Nhi lắc đầu thật mạnh.

“Mặc Nhi muốn cưỡi đại mã thật sự. Bạch Long Mã không phải ngựa, Bạch Long Mã là cẩu cẩu.”

Sau khi biết được sự thật này, tiểu gia hỏa đã buồn bã suốt một khoảng thời gian.

“Được rồi.” Như Quân bất đắc dĩ cười.

“Ta vừa nói với tứ ca con rồi, bảo hắn tìm một thị vệ cưỡi ngựa giỏi, ôm con ngồi thử trên lưng ngựa một lát. Nhưng đã nói trước, không được để ngựa chạy quá nhanh, chỉ có thể đi thong thả thôi.”

“Dạ! Mặc Nhi biết rồi, cảm ơn ngạch nương.”

Nhìn tiểu gia hỏa ngồi trên lưng ngựa cười đến mặt mày rạng rỡ, Như Quân không nhịn được cảm thán:

“Trẻ con đúng là dễ thỏa mãn thật.”

….

Mộc Lan

Hai ngày sau, đại đội ngũ cuối cùng cũng đến Mộc Lan bãi săn.

Vừa xuống xe ngựa, nhìn thấy khung cảnh hùng vĩ trước mắt, ai nấy đều cảm thấy lòng dạ rộng mở hơn rất nhiều, ngay cả hô hấp cũng trở nên thoải mái. Như Quân đột nhiên cảm thấy mấy ngày bị “tra tấn” trên xe ngựa đều trở nên đáng giá.

“Oa! Ngạch nương, đẹp quá!”

Đây là lần đầu tiên Mặc Nhi nhìn thấy hoàng gia bãi săn nổi danh thiên hạ này. Dù chỉ mới ba tuổi, tiểu gia hỏa vẫn cảm nhận được khí thế hùng hồn rộng lớn nơi đây.

Lúc này đang là thời điểm dựng lều Mông Cổ, thu dọn hành lý, khắp nơi đều có cung nhân bận rộn đi tới đi lui, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt hỗn loạn.

Như Quân cũng phải chỉ huy người của mình nhanh chóng thu dọn lều trại trước khi trời tối, mà Mặc Nhi ở bên cạnh chỉ tổ thêm vướng tay vướng chân.

“Tiểu Bát, con đưa Mặc Nhi qua chỗ Dận Chân trước đi. Các hoàng tử đều đang ở đó nghỉ tạm, hai đứa cũng sang bên ấy trước đi.”

“Dạ, Thành ngạch nương. Con sẽ trông chừng Thập Tứ đệ cẩn thận.”

Nói xong, Dận Tự liền nắm tay Mặc Nhi rời đi.

Sau cả một buổi chiều bận rộn, cuối cùng Như Quân cùng mọi người cũng thu xếp xong lều trại của Dận Chân, Dận Tự và chính mình trước khi trời tối.

Đêm đầu tiên ở Mộc Lan, ai nấy đều mệt đến mức vừa đặt lưng xuống đã ngủ thiếp đi. Đương nhiên, bên ngoài mỗi lều trại đều có thị vệ thay phiên canh gác.

….

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa hoàn toàn sáng rõ, Như Quân đã dẫn ba đứa trẻ vừa thỉnh an xong tới nơi tổ chức buổi vây săn hôm nay.

Trên đường đi, nàng không ngừng dặn dò Dận Tự, đồng thời bảo Dận Chân chăm sóc đệ đệ nhiều hơn.

Vừa tới nơi, Dận Chân và Dận Tự liền đi chuẩn bị. Còn Như Quân thì ôm Mặc Nhi tới khán đài dành cho các phi tần quan sát buổi săn bắn. Lúc này ở đó đã có vài vị phi tần theo giá đến trước.

Nhìn quanh một vòng, Như Quân liền đi về phía Quý phi, cũng chính là ngạch nương của Thập a ca. Người xưa nay có quan hệ khá tốt với nàng.

“Tỷ tỷ hôm nay đến sớm thật đấy, là lo lắng cho Thập a ca sao?”

“Muội muội cũng đâu có muộn.”

Quý phi cười sang sảng đáp lời. “Đây là lần đầu Dận Nga tham gia vây săn, bổn cung làm ngạch nương, đương nhiên phải tới sớm cổ vũ hắn rồi.”

“Thập tứ còn nói công phu cưỡi ngựa bắn cung của Thập ca là giỏi nhất.” Như Quân ôm Mặc Nhi vẫn còn đang ngủ, cẩn thận để đầu tiểu gia hỏa tựa vào ngực mình, rồi hạ thấp giọng cười nói.

“Tỷ tỷ cứ chờ Thập a ca săn được chiến lợi phẩm lớn trở về đi.”

 

Hết chương 40

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mã ID của bài viết này là: 38239

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!