Chương 36:

Người dịch: Khuynh Khuynh & Nước Biển Xanh

 

“Vinh phi, không hải nàng vẫn luôn muốn Đổng Ngạc thị làm phúc tấn của Dận Chỉ hay sao, tại sao lại đột nhiên thay đổi?” Khang Hi không nghĩ tới Ô Lạp Na Lạp thị kia lại trở thành thứ mà mọi người tranh đoạt.

 

“Hồi hoàng thượng, nô tỳ thấy Đổng Ngạc thị xương cốt mềm yếu, sợ sau này sinh dưỡng sẽ khó khăn. Nô tỳ mất đi nhiều hài tử như vậy, chỉ có một mình Dận Chỉ còn sống, tất nhiên hy vọng nó có nhiều con nhiều cháu.” Vinh phi tất nhiên sẽ không nói nhi tử ngốc của mình coi trọng Ô Lạp Na Lạp thị.

 

Nhưng Ô Lạp Na Lạp thị kia mới là kẻ khắc mệnh, đương nhiên Khang Hi cũng sẽ không đem những lời này nói ra, hắn không thể để người trong thiên hạ nghi ngờ hắn đem một nữ nhân khắc mệnh cho nhi tử mình.

 

“Vinh phi, ngươi đã nghĩ kĩ rồi sao?” vì sao Dận Chỉ muốn cưới Ô Lạp Na Lạp thị, Khang Hi không rõ lắm, nhưng nguyên nhân giấu đằng sau, hắn vẫn biết, không nghĩ tới đứa con cả ngày cùng văn nhân mặc khách giao tiếp, tâm tư đã bắt đầu lớn rồi, nếu hắn muốn, vậy thì mình cho hắn….

 

“Vâng, hoàng thượng.” Vinh phi thật không ngờ hoàng thượng lại đồng ý đem Ô Lạp Na Lạp thị cho Dận Chỉ nhanh như vậy.

 

“Trở về đi, trẫm đã biết.” Khang Hi cũng không hề cho thấy thái độ của mình, hắn vẫn đang lo lắng một chút.

 

Lúc Vinh phi đi ra ngoài, Dận Hữu cũng vừa lúc bước vào, sau đo thỉnh an Khang Hi: “An vị trên xe lăn đi, ngươi đứng cũng không được, đến phía trước một chút nào. Tiểu Thất năm đó luôn đấu khẩu với trẫm, tại sao khi lớn lên lại xa lạ cùng hoàng a mã rồi?”

 

Nhớ lại khoảng thời gian niên thiếu vô tri kia, tiểu Thất nâng nâng khoé miệng: “Đều là nhi thần hồ nháo, để hoàng a mã chê cười.”

 

“Vẫn là tiểu Thất năm đó được lòng trẫm, cũng hiểu lòng trẫm.” Trong mắt Khang Hi có chút mê mang, chẳng lẽ trên đời này không ai có thể thổ lộ tình cảm với hắn sao, cho dù là con hắn, cũng là người người có tâm tư riêng.

 

Tiểu Thất tự nhiên nghe hiểu ý nghĩa trong lời nói của Khang Hi, cũng cảm nhận được phần cô tịch và xuống dốc trong đó: “Tiểu Thất năm đó đã lớn lên thành Dận Hữu, nhưng hắn vẫn như lúc trước có thể cùng hoàng a mã nói chuyện trên trời dưới đất.”

 

“Tiểu tử, trẫm cho ngươi thay thế trẫm đi khắp thiên hạ, nhìn xem mấy năm nay trẫm đã cai quản giang sơn Đại Thanh như thế nào.” Khang Hi nghe Dận Hữu nói, cảm thấy vô cùng vui mừng.

 

“Nhi tử tuân mệnh.” Tiểu Thất rất là vui mừng, sau đó hắn như là nhớ tới cái gì, nói: “Hoàng a mã, người có muốn cùng nhi thần bỏ nhà trốn đi hay không, hai cha con chúng ta cùng nhau hành tẩu thiên hạ.”

 

“Được, vậy đêm nay chúng ta cùng thu thập hành lý chạy lấy người.” Khang Hi tiếp tục trò đùa không ảnh hưởng đại cục này. Thời gian dường như quay trở lại năm đó, tuy rằng một màn này không có khả năng xuất hiện, nhưng phụ tử bọn họ vẫn tràn đầy chờ mong.

 

“Qua vài ngày nữa hãy đi, nhất định thần không biết quỷ không hay, trẫm cũng sẽ không đi tiễn ngươi.”

 

“Vậy nhi tử cũng sẽ không thất vọng, sẽ vui vẻ xuất phát, để cho hoàng a mã phải ghen tỵ.” Nói xong hai phụ tử đều cùng nhau nở nụ cười.

 

“Vừa rồi sách còn chưa đọc xong, con trở về đọc tiếp đi, trẫm mệt mỏi.” Khang Hi dùng tay phải ôm trán, tay trái phất phất với Tiểu Thất, để hắn ra ngoài.

 

“Vâng, nhi thần cáo lui. Cuối cùng nhi thần hy vọng hoàng a mã có thể chiếu cố ngạch nương tốt một chút, đừng để ngạch nương bị khi dễ.” Trong điện một mảnh an tĩnh, cho đến khi Tiểu Thất chuyển động bánh xe đi ra cửa, mới nghe được: “Đừng chơi đến quên đường về, ngạch nương ngươi đang chờ đó, đừng để nàng ấy lo lắng.”

 

“Nhi thần sẽ, cũng thỉnh hoàng a mã phải bảo trọng, nhi tử sẽ viết thư trở về.” Tiểu Thất biết, đây là lần cuối cùng hắn gặp mặt hoàng a mã trước khi rời cung, cũng là lúc bọn họ tạm biệt.

 

Qua thật lâu Khang Hi mới ngẩng đầu lên, đem thánh chỉ trong rương lấy ra, đốt lửa, từng chút một đốt cháy.

……

Dưới màn đêm dày đặc, một thân ảnh ngồi xe lăn chậm rãi hướng về phía cửa cung. Ban đầu hắn còn đi đi dừng dừng, luôn không ngừng quay đầu nhìn lại, như muốn ghi nhớ điều gì đó. Cho dù hắn không thích nơi này đến đâu, nhưng đây chung quy vẫn là nhà hắn, người quan trọng nhất đời hắn đều ở đây.

Trong một lần ngoảnh đầu lại, ánh mắt hắn đột nhiên lướt qua một góc khuất, khóe môi như mang theo ý cười, sau đó không quay đầu lại nữa mà rời đi.

“Tiểu tử này, trẫm đã nói để nó lặng lẽ rời đi một mình, cuối cùng vẫn khiến trẫm phải tới tiễn.” Dựa vào bức tường cách đó không xa, Khang Hi nhìn đứa con đang từng bước rời khỏi nơi mình từng sống, có chút bất đắc dĩ bật cười.

“Nô tài không hiểu vì sao Hoàng thượng không ra gặp thất hoàng tử một lần?” Tam Đức Tử đứng bên cạnh khó hiểu hỏi. Rõ ràng Hoàng thượng vừa nghe tin thất hoàng tử rời cung liền vội vàng chạy tới, vậy mà từ đầu đến cuối vẫn không lộ diện.

“Hắn lúc ấy rời cung trốn đi, rời cung trốn đi…” Khang Hi lẩm bẩm một mình, thanh âm thấp đến mức ngay cả Tam Đức Tử cũng không nghe rõ ông đang nói gì.

Một lúc sau, nhìn thân ảnh kia hoàn toàn biến mất trong màn đêm, Khang Hi mới lên tiếng:

“Tam Đức Tử, bãi giá tới Cảnh Nhân Cung.”

Nói xong liền xoay người rời đi.

“Tra.”

Tam Đức Tử lập tức theo sau.

Mà lúc này trong phòng của Tiểu Thất, Như Quân nhìn tờ giấy mực còn chưa khô, sống mũi có chút cay cay, nhưng nàng không rơi lệ.

Như Quân biết, con đường này là do chính nàng lựa chọn cho Tiểu Thất, nàng nên cảm thấy vui mừng mới đúng. Chỉ là trong lòng vẫn vô cùng khó chịu, như đột nhiên mất đi chỗ dựa tinh thần.

“Ái phi, nàng từng hối hận chưa?”

Nhìn một màn này, Khang Hi đột nhiên hỏi một câu khiến mọi người đều không hiểu.

Lúc ông tới Cảnh Nhân Cung, cả chính điện lẫn phòng của Thành phi đều không thấy người đâu. Sau khi hỏi Bạch ma ma mới biết nàng đang ở trong phòng thất hoàng tử. Xem ra nàng đã biết chuyện.

“Hối hận chuyện gì? Nếu chưa từng hối hận, vậy sao có thể nói là hối hận được.”

Đối với Tiểu Thất, cả đời này Như Quân sẽ không hối hận. Hơn nữa nàng tin, không một người mẹ nào sẽ hối hận vì để con mình gánh vác trách nhiệm.

“Ái phi thật rộng lượng. Ban đầu trẫm từng hối hận, nhưng hiện tại không hối hận, tương lai cũng sẽ không.”

Có lẽ câu trả lời của Như Quân cũng không nằm ngoài dự đoán của Khang Hi, nhưng đáp án ấy vẫn khiến ông cảm thấy một tia hổ thẹn.

Sau câu nói ấy, cả căn phòng rơi vào yên lặng.

Như Quân nhìn tờ giấy kia, ánh mắt mờ mịt như đang hồi tưởng chuyện cũ. Mà Khang Hi cũng bắt đầu đánh giá căn phòng của đứa con trai này.

Tiểu Thất học rất nhiều thứ hỗn tạp. Trên giá sách bày đầy thư tịch liên quan đến thiên văn địa lý, dân gian kỳ đàm. Gần cửa sổ còn có một chiếc bàn gỗ đỏ nhỏ, trên mặt đặt một bàn cờ dang dở.

Đó là thế cờ Tiểu Thất phát hiện trong một quyển kỳ phổ tàn khuyết, đến nay vẫn chưa từng có ai phục hồi hay phá giải được.

Mà bàn cờ ấy cũng giống như cuộc đời của Tiểu Thất, cần phải tự mình phá ra một con đường mới.

Ở nơi đối diện cửa sổ còn đặt một cây đàn cổ. Tiểu Thất yêu thích nhạc lý, thường lúc yên tĩnh sẽ gảy vài khúc, dùng âm nhạc khiến bản thân quên đi mọi phiền não.

Khang Hi tiện tay rút một quyển sách trên giá xuống, mở ra xem thì thấy là một quyển binh pháp. Điều càng khiến người chú ý chính là phần khoảng trống đều được ghi kín đủ loại chú giải, đủ để thấy người đọc đã dụng tâm thế nào.

“Ái phi yên tâm, trẫm đã sắp xếp người bảo vệ, nhất định sẽ bảo vệ tốt Dận Hữu.”

Từ ngày đồng ý để Tiểu Thất ra cung du lịch, Khang Hi đã bí mật an bài vài ám vệ âm thầm bảo hộ đứa con trai này.

“Tạ Hoàng thượng.”

Thanh âm của Như Quân vẫn nhàn nhạt, không nóng không lạnh như cũ.

Sau câu đó, cả căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng.

Nói thật, hôm nay Như Quân cũng không có tâm trạng trò chuyện gì với Khang Hi. Ban đầu nàng còn tưởng ông sẽ tự mình rời đi, nhưng mà…

“Khụ, ái phi có từng trách trẫm không? Nếu không phải vì trẫm, Dận Hữu cũng sẽ không rời đi?”

Do dự một lúc, Khang Hi vẫn hỏi ra câu này. Có lẽ ông chỉ hy vọng sẽ có người nói cho mình biết, cách làm đối với đứa con trai này là không sai.

“Vì sao Hoàng thượng không đổi góc độ suy nghĩ một chút? Thật ra mấy năm nay Tiểu Thất sống cũng không vui vẻ. Hiện tại có thể tự mình cảm nhận thế giới rộng lớn này, chưa chắc không phải chuyện tốt.”

Như Quân tự nhiên biết Khang Hi đang nghĩ gì.

 

 

 

Hết chương 33

 

 

 

 

 

 

 

 

Mã ID của bài viết này là: 38235

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!