Chương 43: Nhục nhã
“Đúng vậy, vãn bối gặp qua Tạ Nghị cử nhân.”
Tạ Thanh Phong hành một cái lễ học sinh tiêu chuẩn với Tạ Nghị.
Đối mặt với lễ của Tạ Thanh Phong, Tạ Nghị vẫn duy trì vẻ mặt không đổi sắc, không bảo Tạ Thanh Phong đứng thẳng người lên, cũng chẳng nói gì.
“À, Thanh Phong, đây là Tạ Nghị đại nhân, huyện úy của Ứng Phong phủ.” Tạ Chính khẽ đỡ Tạ Thanh Phong một phen, ý bảo hắn đứng dậy, “Xét theo bối phận mà nói, Tạ đại nhân cũng xem như nhị thúc công của ngươi!”
Phải biết rằng, đại đa số cử nhân đều không thể trực tiếp được trao chức quan. Tạ Nghị có thể làm đến huyện úy, tuy rằng chỉ là một chức quan từ cửu phẩm, nhưng trên tay cũng coi như có vài phần quyền lực, đủ để chứng minh hắn vẫn có chút bản lĩnh.
Tạ Nghị rất lấy làm đắc ý với chức quan từ cửu phẩm này của mình, mỗi lần trở về đều phải ở trong tộc phô trương một phen.
“Gặp qua huyện úy nhị thúc công.”
Có lẽ vì Tạ Thanh Phong gọi đúng chức quan của mình, sắc mặt Tạ Nghị mới hòa hoãn đôi chút, không còn nghiêm khắc như vừa rồi.
“Diện mạo không tồi, nghe Tạ Chính nói tiểu tử ngươi có thiên phú đọc sách không tệ? Bản quan tới khảo ngươi một chút, xem có phải sư phụ ngươi nói quá lời hay không.”
Tạ Thanh Phong không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp:
“Vâng ạ.”
“Duy thiên hạ chí thành, vi năng kinh luân thiên hạ chi đại kinh?”
“Như kiến kỳ phế can nhiên, tắc ích hề?”
Tạ Nghị hỏi đều là những nội dung cơ bản trong 《Đại Học》 và 《Trung Dung》. Tạ Thanh Phong đều trả lời chính xác từng câu, chứng tỏ căn cơ của hắn cũng xem như khá vững.
“Tạm được.”
Tạ Nghị khẽ gật đầu.
Nhưng hắn gọi Tạ Thanh Phong tới đây vốn không phải thật sự muốn khảo nghiệm học thức của hắn, càng không phải muốn kiểm tra thiên phú đã gặp qua là không quên được của hắn.
Tạ Nghị nhấp một ngụm trà, nói:
“Nghe sư phụ ngươi nói chữ của ngươi hơi kém. Bên kia ta vừa hay có mấy quyển bảng chữ mẫu của danh gia, vừa lúc có thể tặng cho ngươi.”
Trên mặt Tạ Thanh Phong hiện lên một tia vui mừng.
“Đa tạ huyện úy nhị thúc công.”
Nhưng câu nói tiếp theo của Tạ Nghị với Tạ Chính lại khiến trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một ngọn lửa giận.
“Đồ đệ này của ngươi thiên tư không tệ, nhưng phải biết, chớ có giống Tử Doãn, biết rõ không thể mà vẫn cố làm. Có những chuyện, mệnh lý hữu thời chung tu hữu, mệnh lý vô thời mạc cưỡng cầu. Tử Doãn lại không có cái mệnh thử một lần liền đỗ như ta.”
“Thúc phụ vẫn là đi hơi sớm.”
Tạ Nghị không chỉ điên cuồng xát muối vào vết thương của Tạ Chính, nhắc đi nhắc lại chuyện hắn nhiều lần thi không đỗ, mà còn lôi cả người cha đã qua đời của Tạ Chính ra, ám chỉ hắn bất hiếu.
Tử Doãn chính là tự của Tạ Chính.
Hắn chẳng phải đang trắng trợn chế giễu Tạ Chính thi mãi không đỗ sao?
Kẻ thành công chế giễu người thất bại, chính là một kiểu bỏ đá xuống giếng.
Sắc mặt Tạ Chính vẫn không thay đổi, tựa như đã sớm quen với chuyện này, ngược lại còn cười nói tiếp:
“Quả thật, không thể giống ta, vội vội vàng vàng rồi cuối cùng công dã tràng.”
Ở trước mặt đệ tử của mình, bị người từng là đồng môn nhục nhã như vậy, đối với một người làm sư phụ mà nói, có thể xem như mất hết thể diện.
Tạ Thanh Phong khẽ hít vào một hơi lạnh, bàn tay giấu trong tay áo gắt gao nắm chặt.
Thật sự quá khuất nhục!
Tạ Chính đứng bên cạnh Tạ Thanh Phong, khẽ kéo ống tay áo hắn, ý bảo hắn tạm thời đừng nóng nảy.
Nhưng Tạ Thanh Phong cũng không phải người dễ xúc động.
Tạ Nghị tuy rằng chỉ là một huyện úy từ cửu phẩm, nhưng thứ hắn chưởng quản lại là trị an cùng tư pháp của toàn huyện. Làm sao một tiểu nông dân không có thân phận như hắn có thể chọc nổi?
Chỉ cần tùy tiện dựng cho hắn một cái bẫy, tống hắn vào nhà lao, cũng đủ khiến hắn cửa nát nhà tan.
Tạ Nghị có thể không chút cố kỵ mà trào phúng Tạ Chính, chẳng phải vì hắn nhìn thấy Tạ Chính đã từ bỏ con đường khoa cử, chuyên tâm dạy học ở tư thục, đời này không còn khả năng ngồi ngang hàng với hắn hay sao?
Còn Tạ Chính cũng chỉ có thể đứng yên lặng nghe vị cử nhân này lấy danh nghĩa “dạy bảo” để sỉ nhục mình.
Sau khi trào phúng bọn họ xong, Tạ Nghị lại lần lượt gọi mấy vị tộc lão tới, dặn dò những chuyện liên quan đến lần tế tổ tiếp theo.
Mấy vị tộc lão tóc đã hoa râm, thân hình còng xuống, đứng ở một bên, còn hắn vẫn vững vàng ngồi trên chủ vị.
Đây chính là sức hút của việc khoa cử thành công, bước vào hàng sĩ tộc.
Rời khỏi gian trong, Tạ Thanh Phong vốn muốn nói gì đó để an ủi Tạ Chính, nhưng lại bị Tạ Chính quay sang trấn an.
Tạ Chính bảo hắn không cần mang gánh nặng trong lòng, cầm bảng chữ mẫu trở về chăm chỉ luyện chữ. Bảng chữ mẫu do một vị cử nhân tặng, chắc chắn sẽ không kém.
Tạ Thanh Phong siết chặt nắm tay, sau đó lại từ từ buông ra.
….
Vừa rồi vẫn còn là mặt trời chói chang, thiên thời rất nhanh đã chuyển âm. Sợ trời mưa, Đại Nha cùng Nhị Nha liền đi về trước thu phơi hạt kê, chỉ để lại Trương thị cùng Lâm Nương ở bên ngoài chờ Tạ Thanh Phong. Nàng vừa ra, hai nữ nhân trong nhà liền vây tới, hỏi Tạ Nghị cử nhân gọi nàng qua làm gì.
Chung quanh, Tạ thị tộc nhân cũng đồng loạt dựng tai lên nghe. Nếu Tạ Thanh Phong được Tạ Nghị cử nhân thưởng thức, sau này cuộc sống của hắn chẳng phải sẽ một bước lên mây sao?!
Một vài người trong mắt hiện lên tia ghen ghét. Chuyện tốt như vậy sao lại không rơi xuống đầu bọn họ?
Tốt nhất là Tạ Thanh Phong cái tên tiểu hài tử ba tuổi này không hiểu chuyện, chẳng may va chạm Tạ Nghị cử nhân.
Tạ Thanh Phong nhanh chóng đáp:
“Cử nhân chưa nói gì khác, chỉ là khuyên bảo ta, bảo ta phải chăm chỉ đọc sách.”
Hừ, thì ra là như vậy.
Tạ thị tộc nhân đứng bên ngoài nghe Tạ Thanh Phong nói xong câu này, lập tức như chim thú tản đi. Bọn họ còn tưởng Tạ cử nhân đã cho Tạ Thanh Phong đứa nhỏ này một tiền đồ tốt đẹp gì đó!
Hóa ra chỉ là ngoài miệng nói vài câu, vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi.
Nếu nhà Tạ Thanh Phong không chỉ bán được một ngàn lượng bạc, mà còn được Tạ Nghị cử nhân thưởng thức, vậy bọn họ thật sự sẽ ghen tị đến chết!
……
Thoắt cái, ba năm đã trôi qua.
Trương thị bưng một bát canh, nhẹ nhàng đặt xuống bên cạnh án thư của Tạ Thanh Phong.
“Cẩu Nhi, lát nữa nhớ uống hết.”
“Dạ.”
Tạ Thanh Phong nhàn nhạt đáp một tiếng.
Lúc đi ra ngoài, Trương thị rón rén đóng cửa lại. Lâm Nương ở bên ngoài nhẹ giọng hỏi:
“Cẩu Nhi còn chưa học xong sao?”
Trương thị vẫn còn đứng ở cửa, chỉ có thể hạ thấp giọng đáp:
“Còn chưa học xong đâu, xem chừng hôm nay lại phải thức đến giờ Tý.”
Lâm Nương thở dài, nhưng cũng chẳng biết phải làm sao.
Từ sau lần tế tổ của gia tộc trở về, Tạ Thanh Phong chăm chỉ đến mức khiến người ta đau lòng, đã đạt tới trình độ mất ăn mất ngủ.
Lúc mới bắt đầu, mọi người còn vô cùng vui mừng, nhưng dần dần, các nàng lại đau lòng muốn chết.
Cẩu Nhi còn nhỏ như vậy, vậy mà vì luyện chữ, vết chai trên tay còn dày hơn cả vết chai do các nàng làm lụng hơn mười năm.
Mỗi ngày giờ Mẹo một khắc đã thức dậy, buổi tối đến giờ Tý mới đi ngủ. Cho dù là thần tiên, cũng không chịu nổi kiểu thức khuya như vậy!
Các nàng đều muốn bảo nàng từ bỏ việc đọc sách.
Dù sao trong nhà hiện giờ cũng có nhiều tiền, đến trấn trên tùy tiện tìm một công việc mà làm. Chỉ cần không ăn tiêu phung phí, cả đời này cũng có thể sống dư dả.
Nhưng Tạ Thanh Phong lại vô cùng kiên trì.
Lần trước, Trương thị nhất quyết thu sách của nàng, nàng còn tức giận, suốt hai ngày không chịu nói chuyện với Trương thị.
Chuyện này khiến Trương thị lo lắng đến mức cả ngày gọi “nhãi con ơi, nhãi con à”, từ đó về sau, chẳng ai còn dám động vào sách của Tạ Thanh Phong nữa.
Theo lời Trương thị nói, đứa nhỏ này chính là một cái đồ cứng đầu. Cả đời nàng chưa từng gặp ai cố chấp hơn Tạ Thanh Phong.
Các nàng vẫn cho rằng Tạ Thanh Phong chỉ muốn cố gắng đọc sách, sau này đến trấn trên tìm một công việc để làm.
Nhưng vào năm Vĩnh Khang thứ ba mươi, Tạ Thanh Phong lại đưa ra một quyết định khiến cả hai người đều khiếp sợ.
“Nãi, ta muốn đi khoa cử.”
Trên bàn cơm, Tạ Thanh Phong nhẹ nhàng thả xuống một quả bom.
“Không được! Ta không đồng ý!”
Trương thị là người đầu tiên đập bàn phản đối, ngay sau đó Lâm Nương cũng lập tức lên tiếng:
“Ta cũng không đồng ý!”
Tạ Cẩu Nhi sao có thể đi khoa cử được?!
Nàng có phải đã quên mình là nữ nhi hay không?
Nữ nhân mà đi khoa cử, một khi bị phát hiện sẽ bị tru di cửu tộc! Chuyện này sao có thể được?!
“Ta tuyệt đối không đồng ý chuyện này! Tạ Thanh Phong, ngươi cũng đừng nghĩ nữa. Đây là chuyện không thể nào.”
Trương thị nói như đinh đóng cột, hiếm khi nào nàng gọi thẳng cả tên Tạ Thanh Phong như vậy.
…………
Mã ID của bài viết này là: 38926
