Chương 2d: Một người “kéo” chết đối thủ, một người “giật” chết đối thủ

 

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Kết thúc trận đấu, Gia Gia theo đúng lệ thường đi tới bắt tay với đối thủ và trọng tài, rồi giao vợt cho bàn kiểm tra.

Trong ánh đèn flash lóe lên liên tiếp, Gia Gia vừa lau mồ hôi vừa cầm chai nước của mình đi vòng về khu vực ghế ngồi.

Vừa ngồi xuống, Gia Gia liền thở phào một hơi. Mệt quá. Thật sự rất mệt.

Trong trận đấu, Gia Gia giống như một con tuyết lang, tập trung, kiên nhẫn và lì lợm. Nhưng lúc này, cô lại trở về dáng vẻ “cậu bé” nhà bên. Vai gầy, dáng nhỏ, ngồi thụp vào ghế giống như một con mèo, không còn chút khí thế nào của lúc trên sân đấu.

Thầy Tôn ở bên cạnh vẫn còn kích động tới mức tay run run. Ông đưa bình giữ nhiệt qua cho Gia Gia, môi mấp máy mấy cái nhưng vẫn không thể nào thốt ra thành tiếng.

Gia Gia nhận bình giữ nhiệt, mở nắp uống một ngụm nhỏ. Rồi nhỏ giọng nói:

“Thầy ơi, chúng ta thắng rồi!”

Thầy Tôn gật mạnh đầu, khóe mắt rưng rưng. Ông cố gắng kiềm chế cảm xúc, nhưng vẫn không thể nào kiềm được. Vui mừng, kích động, đến mức cả gương mặt đều cứng đờ.

Không trách thầy Tôn. Vì học trò do một tay mình từng chút một dạy dỗ, lại có thể vượt mặt tất cả các hạt giống trẻ đến từ nhiều đơn vị khác, giành được chức vô địch trong mùa giải lần này.

Đổi thành ai, ai cũng sẽ như vậy mà thôi.

….

Buổi lễ trao giải diễn ra ngay sau đó.

Sau khi chụp hình với huy chương và cúp vô địch, một nhân viên phụ trách truyền thông của ban tổ chức bước tới nói nhỏ với Gia Gia:

“Chung Gia Gia, em ở lại một chút, bên báo chí muốn phỏng vấn. Mời em qua khu mixed zone.”

Gia Gia ngơ ngác, quay đầu tìm kiếm bóng dáng của thầy Tôn. Nhận thấy cái gật đầu của thầy, cô mới ngoan ngoãn ôm chiếc cúp trong tay rồi đi theo người của ban tổ chức.

Trong khu mixed zone có khá đông phóng viên thể thao, còn có một vài vận động viên khác cũng đang được phỏng vấn. Trong đó còn có đối thủ trong trận chung kết vừa rồi của Gia Gia.

Người kia vừa thấy Gia Gia, ánh mắt như có lửa, nhìn chằm chằm cô không rời. Đồng thời, các phóng viên nhìn thấy Gia Gia, cũng vội vàng chuyển hướng máy quay, cầm theo máy ghi âm giơ về phía cô.

Gia Gia không quen đứng trước ống kính, lúc này cô có chút căng thẳng, tay chân lúng túng không biết để ở đâu.

May mắn lúc này đã có phóng viên đặt câu hỏi.

Phóng viên thứ nhất hỏi trong giọng phấn khích: “Gia Gia, mọi người đều rất bất ngờ với chức vô địch của bạn, có phải bạn đã sớm chuẩn bị để giành giải vô địch hôm nay?”

Gia Gia ôm cúp, hít sâu vài hơi để giữ bình tĩnh, rồi mới cẩn thận trả lời:

“Thời gian qua em đúng là đã chuẩn bị rất kỹ, luôn luyện tập tăng cường. Nhưng khi đó em chỉ mang tâm lý… đừng để bị loại sớm quá. Thật ra em cũng không nghĩ mình sẽ giành được giải vô địch đâu ạ.”

“Hiện tại bạn đã giành được chức vô địch, vậy hiện tại cảm xúc của bạn thế nào? Bạn có điều gì muốn nói hay không?”

Gia Gia một tay ôm cúp, một tay gãi ót, giọng mềm mềm nói:

“Hiện tại em cảm thấy rất vui ạ. Điều em muốn nói là.. Em cảm ơn thầy Tôn của em ạ, cảm ơn thầy đã luôn ở bên cạnh dạy dỗ em, mắng em, nghiêm khắc với em, không chiều hư em.

Em cũng cảm ơn các thầy cô ở câu lạc bộ Trần Phong ạ, cảm ơn các thầy cô đã cho em cơ hội tham gia giải đấu lần này. Và… em cảm ơn cha mẹ đã cho phép em được chơi bóng ạ.”

Mọi người nghe câu trả lời này thì chợt im lặng một chút. Cảm thấy.. câu trả lời này hết sức ngây ngô, có chút buồn cười, nhưng.. lại rất chân thành. Không máy móc giống bản thảo chuẩn bị sẵn như những vận động viên có kinh nghiệm khác.

Chợt có một phóng viên khác mở miệng hỏi một câu với giọng không mấy thiện cảm: “Gia Gia, có ý kiến cho rằng lối tấn công của cô không đủ bùng nổ. Cô nghĩ sao?”

Gia Gia gật đầu: “Không phải cảm thấy, mà đúng là như vậy. Em không giỏi tấn công ạ.”

Người phóng viên vừa hỏi không nghĩ Gia Gia cứ như vậy thoải mái phơi bày điểm yếu của mình. Người này lập tức á khẩu.

Có người tranh hỏi: “Gia Gia, Trong suốt giải đấu, có khoảnh khắc nào bạn cảm thấy sợ thua không?”

Gia Gia nghĩ nghĩ, thành thật trả lời: “Có ạ, hầu như trận nào em cũng sợ giây tiếp theo sẽ thua. Nhưng lúc đó em nghĩ… phải cố kéo dài thêm một chút, như vậy có thua cũng sẽ không quá khó coi.”

Các phóng viên lập tức bật cười trước câu trả lời này. Lại có người hỏi:

“Phong cách thi đấu của bạn bị nhận xét là rất ‘lì’, bạn có xem đó là lợi thế không?”

Gia Gia đổi tay cầm cúp, rồi cười ngại ngùng nói: “Dạ, thầy nói “lì” là sở trường của em, cho nên dặn em khi lên sân thì phải phát huy tối đa bản lĩnh “lì lợm” này. Vậy nên em cũng cảm thấy lì là lợi thế ạ.”

Một giọng khác vang lên: “Gia Gia, sau chức vô địch này, bạn muốn làm gì đầu tiên?”

Gia Gia thành thật nói: “Em sẽ thưởng cho mình một bữa ăn ngon, uống một ly trà sữa, và ngủ một giấc dài 9 tiếng.”

Mọi người phì cười, có người tò mò hỏi:

“Gia Gia, thường thì mỗi ngày bạn ngủ bao nhiêu tiếng đồng hồ?”

Gia Gia không cần nghĩ mà trả lời: “Mỗi ngày em sẽ cố gắng để có thể ngủ đủ sáu tiếng, mẹ em nói em còn trong tuổi ăn tuổi lớn, nên mỗi ngày không thể ngủ ít hơn sáu tiếng.”

Nghe cô nói như vậy, lại thấy dáng vẻ nhỏ nhắn của cô, vài phóng viên lại nhịn không được mà nghĩ thầm trong lòng, cô vận động viên này dù có lối đánh rất đặc biệt, nhưng tựa hồ có chút quá thành thật và rất ngây ngô, nhưng.. cũng rất đáng yêu.

“Gia Gia, mục tiêu sắp tới của bạn là gì?”

“Tiếp tục tăng cường luyện tập. Em muốn mạnh hơn hiện tại ạ.”

……

Sau giải đấu, trên đài truyền hình, các diễn đàn tin tức về thể thao bắt đầu đưa tin về kết quả giải vô địch trẻ bóng bàn toàn quốc. Cái tên được nhắc tới nhiều nhất chính là Chung Gia Gia, người giành được giải vô địch đơn nữ.

Đồng thời, còn có một cái tên khác cũng được nhắc tới rầm rộ không kém, một cái tên hoàn toàn mới trong giới vận động viên bóng bàn.

Vương Chu Li, 17 tuổi, đến từ Bắc Thành. Người giành vô địch đơn nam.

Cũng giống Gia Gia, Vương Chu Li là âm thầm xuất hiện, rồi chợt càn quét các vòng, đấu thẳng tới chung kết rồi gọn gàng “dứt điểm” đối thủ.

Chỉ khác ở chỗ…

Gia Gia thắng bằng cách “kéo chết” đối thủ. Còn Vương Chu Li thì thắng nhờ cách… “giật chết” đối thủ.

Là kiểu đánh vừa vào trận đã tấn công dồn dập, giật xoáy như búa bổ, khiến đối thủ kiểu “chưa kịp hành quân đã toàn quân bị diệt.”

Năm nào cũng có người vô địch, chỉ là năm nay, hai vận động viên giành chức vô địch đơn nam và đơn nữ lại có lối đánh đặc biệt trái ngược nhau.

Mà cả hai người còn là kiểu trước giải đấu không có chút danh tiếng, vừa vào giải thì một trận thành danh.

Lúc này trên mạng có không ít người đang thảo luận về hai người. Thậm chí có vài topic đem hai người ra để thảo luận. Các tiêu đề của topic vừa đơn giản lại khá buồn cười.

Tựa như:

[Hai vô địch trẻ năm nay: Một người “kéo” chết đối thủ, một người “giật” chết đối thủ. Theo mọi người, kiểu “kéo chết” hay “giật chết” mới là thứ khiến đối thủ tuyệt vọng nhất?]

Bên dưới các bài topic này, mọi người sôi nổi để lại bình luận.

[ChuyênGiaBànPhím] : Theo tôi, kéo chết khiến người ta tuyệt vọng dần dần, giật chết khiến người ta tuyệt vọng ngay lập tức. Tùy đối thủ thích đau dài hay đau ngắn thôi.

[QuáiKiệtBànBóng]: Mọi người sao thì tôi không biết, riêng tui, coi trận bóng của Chu Li xong là phải đi uống thuốc hạ huyết áp ngay. Ông nhỏ vừa lên sân đã giật bóng tới mức đối thủ hoài nghi nhân sinh luôn. Bóng đi xé gió, má ơi, ngồi cách màn hình mà tôi còn nghe thấy mặt bàn bị rung chuyển.

[Bóng Bàn _Lòng_Em]: Tôi thì lại thấy đỉnh cao của sự tra tấn tinh thần chính là không cần giật xoáy, chỉ cần đỡ được bóng và không đánh bóng hỏng, đánh đến mức tinh thần đối thủ hỏng mất, chịu hết nổi thì chỉ có thể “tự bạo” để kết thúc sự tra tấn này 😂.

[KhôngXemTrựcTiếpNhưngCũngSợ] : Tôi chỉ xem highlight mà đã thấy áp lực thay đối thủ. Một người đánh như tra tấn tinh thần, một người thì đánh đến mức đối thủ không kịp chuẩn bị tinh thần để bị tra tấn.

[Thứcđêmxembóng] : Phe Gia Gia xin góp tiếng. Đánh với cô ấy không chết ngay, nhưng về nhà chắc chắn sẽ tức chết 😂😂😂. Cho nên tóm gọn lại một câu, đánh với Gia Gia mặc kệ là thắng hay thua, đều là một loại tra tấn tinh thần.

[Sói_Đơn_Độc]: Đề nghị Ban tổ chức kiểm tra xem Gia Gia có lắp pin vĩnh cửu trong người không? Rally 25 chạm. Ôi mẹ ơi, tôi còn tưởng tôi đang xem một giải đấu cầu lông không á.

[ToiYeuManMan] : Lặng lẽ cho tôi hỏi một câu, mọi người không cảm thấy trong giải đấu lần này người đáng thương nhất chính là Mận sao? Cô ấy là vận động viên được đánh giá cao là sẽ vào vòng chung kết đó. Kết quả vừa ra trận đã bị Gia Gia này “kéo chết” ngay từ vòng đầu tiên, mọi người không thấy cô ấy bị thua từ vòng bảng là rất “oan” sao?

[BóngBàn_MỗiNgày] : Vậy chứ có ai coi mấy đoạn phỏng vấn của Gia Gia chưa? Nghe cô ấy trả lời chưa? Tui coi xong chỉ biết 😂😂… Trên bàn đấu thì lì lợm kéo đối thủ tới mức nổi điên, xuống phỏng vấn thì ngoan ngoãn như “em trai” nhà bên ấy..

Bên dưới là hơn ngàn phản hồi cho bình luận này:

[PingPongNet_001] : Tui đã xem, buồn cười nhất là câu cô ấy nói: “Phải cố kéo dài thêm một chút, để có thua cũng không quá khó coi.” Đối thủ nghe xong chắc chỉ muốn xin xử thua cho đỡ khổ.

[BànBóngKhôngLốiThoát] : Còn có câu “Em không giỏi tấn công”. Cô ấy sẵn sàng thừa nhận xong cái mặt anh phóng viên kia “đơ” ra.

…..

Lại có người không phải fan bóng bàn, nhưng vì mấy video bóng lưng “sừng sững” của Gia Gia trong trận chung kết mà tò mò xem trận đấu, sau đó tò mò để lại bình luận kiểu:

[Yêu cầu lông] : Tui vì đoạn video bóng lưng sừng sững của cô bé Gia Gia mà đi xem thử trận đấu bóng bàn này. Xem xong mới phát hiện, bóng bàn thật sự rất thú vị. Từ nay tôi sẽ đổi tên thành yêu cầu lông và bóng bàn.

—————–

Ngoại trừ những topic và các bình luận, còn có một số bài báo chuyên ngành đăng bài phân tích về lối đánh của Gia Gia.

Có người nói: [Ở góc nhìn chuyên môn, Chung Gia Gia là mẫu vận động viên thắng bằng sự ổn định và khả năng kiểm soát nhịp độ trận đấu. Nền tảng phòng thủ của cô ấy rất vững, đỡ giao tốt, ít sai sót, đặc biệt giỏi kéo đối thủ vào những rally dài rồi buộc họ tự mắc lỗi.

Điểm đáng giá nhất ở Gia Gia là trạng thái thi đấu. Xuyên suốt các trận đấu, cô ấy đều thi đấu trong trạng thái bình tĩnh và nghiêm túc, dù bị dẫn điểm hay bị áp sát, cô ấy vẫn giữ được nhịp đánh của mình, không vội vàng, không dao động.

Nếu tiếp tục phát triển theo hướng hiện tại và bổ sung thêm khả năng kết thúc điểm, Chung Gia Gia hoàn toàn có tiềm năng tiến xa hơn ở các giải đấu cấp cao.

 

Đang lúc thầy Tôn còn chưa hết phấn khích vì học trò nhỏ của mình giành được giải vô địch trẻ toàn quốc, thì một văn bản triệu tập từ trung tâm huấn luyện thể thao quốc gia được gửi tới.

Trong văn phòng ở câu lạc bộ Trần Phong. Thầy Tôn nhìn chằm chằm phong bì màu trắng có in quốc huy ở góc trái, sắc mặt hơi ngây ra.

Gia Gia ngồi ở đối diện, hai chân lắc lư, hai tay chống cằm, đôi mắt to đen đầy tò mò nhìn về phía phong bì kia, rồi lại nhìn thầy Tôn.

“Thầy ơi, phong bì đó là gì vậy thầy?”

Thầy Tôn hít sâu một hơi, bàn tay siết chặt vài lần, rồi mới cầm lấy phong bì, thật cẩn thận xé mở nó.

Thấy dáng vẻ này của thầy Tôn, Gia Gia càng thêm tò mò, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào động tác của thầy Tôn.

Còn thầy Tôn, sau khi xem xong nội dung bên trong, biểu cảm thay đổi liên tục. Rồi như không thể tin vào mắt mình mà nhìn xuống Gia Gia, giọng run run:

“…Gia Gia.”

Thầy Tôn gọi một câu, rồi hơi dừng lại, giống như đang cố giữ cho giọng mình bình tĩnh.

“Con… được gọi lên đội tuyển trẻ quốc gia.”

Gia Gia nghe vậy, đầu nhỏ hơi nghiêng, chớp chớp mắt hỏi lại:

“Sao ạ? Đội tuyển… quốc gia?”

….

Hết chương.

Các bạn muốn vào web trangtruyenmang.com của tác giả để được xem nội dung mới nhất nhé.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mã ID của bài viết này là: 37946


Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Bạn cảm thấy bài viết thế nào.....

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

error: Content is protected !!