Chương 73: Manh mối ký ức của Diệp Phong
Người dịch: Ni
Phương Đông Mặc mỉm cười, đưa khối Hàn Phách Ngọc to trong tay cho Diệp Phong:
“A cha, cho người.”
Diệp Phong cúi đầu nhìn khối ngọc tản ra khí lạnh, trong suốt xanh biếc như băng tuyết. Hắn theo bản năng mở miệng:
“Hàn Phách Ngọc?”
“Đúng vậy, ta nhặt được trên đường đó.” giọng Phương Đông Mặc đầy tự hào.
Ngay sau đó, hắn ý thức được điều gì, vui mừng hỏi:
“A cha, người nhận ra nó sao? Có phải nhớ lại được chút gì rồi không?”
Diệp Phong nhìn khối ngọc trong tay, lắc đầu:
“Không, chỉ là khi nhìn thấy nó, trong đầu tự nhiên thoáng hiện ra cái tên này.”
Phương Đông Mặc hỏi tiếp:
“Vậy người có biết công dụng của nó không?”
Diệp Phong khẽ nhíu mày, nghĩ một lúc rồi do dự đáp:
“Có phải là… tĩnh tâm, an thần, xua tan tâm ma?”
“Đúng vậy, chính là công hiệu đó!” Phương Đông Mặc sờ cằm, lẩm bẩm “Lẽ nào chỉ khi gặp lại vật quen thuộc mới có thể gợi ra ký ức?”
Tiểu Bạch xen vào:
“Không loại trừ khả năng này.”
Phương Đông Mặc liền nói:
“Vậy có cần dẫn A cha đi đến những nơi người từng qua, để khơi gợi ký ức không?”
Tiểu Bạch đáp:
“Hắn mất trí nhớ rồi, ai mà biết trước kia hắn từng đi đâu?”
Hai người cùng nhìn sang Diệp Phong. Hắn chỉ lắc đầu:
“Ta cũng không nhớ.”
“Ta biết một nơi!” A Chiêu bên cạnh bỗng reo lên, đôi mắt sáng long lanh.
Mọi ánh mắt lập tức tập trung vào nàng.
A Chiêu nói:
“Diệt Tiên Nhai! A cha từng từ Diệt Tiên Nhai rơi xuống.”
Phương Đông Mặc: ……
Tiểu Bạch: ……
Diệp Phong trầm ngâm giây lát rồi nói:
“Vậy thì đi xem thử.”
Phương Đông Mặc có chút giật mình:
“A cha, người thật sự muốn đi sao?”
Diệp Phong bình thản:
“Không thể cứ mơ mơ hồ hồ mà sống mãi được.”
Phương Đông Mặc nhăn mày:
“Nhưng mà bên Diệt Tiên Nhai hiện giờ còn rất nhiều người, nếu cứ tùy tiện qua đó, e là sẽ đụng phải kẻ không dễ trêu chọc. Hơn nữa…”
Ánh mắt hắn rơi xuống khối Hàn Phách Ngọc to bằng bàn tay trong tay Diệp Phong:
“Người hiện tại cần phải mang theo nó bên mình để tránh tái nhập ma. Nhưng khối này quá lớn, quá dễ thấy.”
Quả thực rất dễ gây họa sát thân.
Lời hắn rất có lý, Diệp Phong im lặng.
Phương Đông Mặc thở dài nhìn khối ngọc:
“Nếu ta nhặt được khối nhỏ thì tốt rồi, tiện mang theo bên mình hơn.”
A Chiêu nghiêng đầu:
“Không thể chẻ nó thành mảnh nhỏ sao?”
Mọi người nghe vậy đều sững lại.
Ngay sau đó, Phương Đông Mặc vui mừng bế muội muội lên, giơ nàng cao mà khen:
“Không hổ là muội muội ta, thật thông minh! A huynh, A cha và Tiểu Bạch đều không nghĩ ra!”
Đúng vậy, sao không chẻ nhỏ nó ra nhỉ?
Tiểu Bạch trợn trắng mắt:
“Bổn tọa đâu có ngốc như các ngươi, đương nhiên ta cũng nghĩ tới rồi.”
Ôm muội muội trong lòng, Phương Đông Mặc quay sang Diệp Phong:
“A cha, Tiểu Hắc đâu? Giờ chúng ta dùng Tiểu Hắc chẻ Hàn Phách Ngọc đi.”
“…… Thật sự muốn chẻ sao?” Diệp Phong ngập ngừng hỏi.
Phương Đông Mặc gật đầu chắc nịch:
“Tất nhiên! Chia nhỏ mới không bị người xấu chú ý.”
Diệp Phong khẽ nhíu mày:
“Nhưng… một khối lớn thế này, chẻ ra thì thật đáng tiếc.”
Phương Đông Mặc đáp ngay:
“Không cần tiếc, đồ vật là để dùng. Với chúng ta, giữ một khối to thế này chỉ là gánh nặng, biến thành nhiều khối nhỏ thì có ích hơn.”
Diệp Phong vẫn im lặng.
Thấy vậy, Phương Đông Mặc hơi bối rối:
“Ta… ta nói sai gì sao?”
Tiểu Bạch cười khẩy:
“Hắn cũng từng nghĩ đến cách chẻ nhỏ ra để mang theo, chỉ là thấy ngươi không nhắc, nên tưởng ngươi không muốn.”
“A?” Phương Đông Mặc trợn tròn mắt, vội vàng xua tay
“Không phải! Ta thật sự không nghĩ ra cách đó thôi, chứ đâu phải không muốn chẻ. A cha, người tin ta đi!”
Nói rồi, Phương Đông Mặc suýt nữa muốn cầm kiếm tự mình thử chẻ khối ngọc.
Quả thật, hắn liền cầm kiếm bổ xuống. Nhưng khối Hàn Phách Ngọc này cực kỳ cứng rắn.
Kiếm chạm vào phát ra âm thanh thanh thúy:
“Đang!”
Phương Đông Mặc không tin, chém thêm vài nhát nữa, kết quả thanh kiếm của hắn bị mẻ lưỡi.
“Cái kiếm tồi tệ gì vậy chứ.” hắn cau mày chê bai.
Thanh kiếm đó vốn là nhặt được từ trên người kẻ truy sát hắn, từ lâu vẫn mang theo để phòng thân. Không ngờ lại bị hỏng vì chém ngọc.
Hắn bèn quay sang Diệp Phong:
“A cha, hay là người thử đi?”
Diệp Phong định bước lên, nhưng Lý Kinh Tuyết người vẫn quan sát từ bên cạnh vội ngăn lại:
“Diệp đạo hữu, tạm thời ngươi không thể chạm vào Tiểu Hắc.”
Diệp Phong nhìn nàng. Lý Kinh Tuyết giải thích:
“Hai lần nhập ma trước đều là sau khi ngươi tiếp xúc với Tiểu Hắc. Cho nên trước mắt, ngươi tuyệt đối không được động vào nó.”
Nghe vậy, Phương Đông Mặc lập tức hùa theo:
“Mẹ nói rất đúng. Vậy để ta dùng Tiểu Hắc chẻ!”
Trên mặt hắn lộ rõ vẻ hứng khởi.
Tiểu Hắc là linh kiếm có linh thức, hắn đã thèm muốn động vào từ lâu. Nhưng trước kia hắn không có linh căn, sau khi có linh căn thì lại toàn xảy ra chuyện, nên tới giờ vẫn chưa được chạm vào Tiểu Hắc một lần nào.
Phương Đông Mặc muốn làm một kiếm tu lợi hại, kiếm tu đều yêu thích kiếm linh lợi hại, hắn cũng như vậy.
“A huynh, Tiểu Hắc sẽ đánh người đó nga,” A Chiêu nhắc nhở hắn.
Phương Đông Mặc ngẩn ra: “Đánh người?”
“Ân, mà lại rất đau,” A Chiêu làm mẫu một động tác, giống như Tiểu Hắc đem người ta bắn bay ra ngoài.
Ban đầu chỉ là muốn hù dọa vài câu, ai ngờ Phương Đông Mặc lại càng muốn thử. Hắn mang theo ánh mắt chờ mong nhìn về phía Diệp Phong: “Vậy ta cầm Tiểu Hắc thử một lần xem sao?”
Diệp Phong: ……
Hắn gật đầu: “Thử đi.”
Phương Đông Mặc khom lưng đưa tay định nhặt thanh kiếm vẫn luôn nằm trên mặt đất lên. Chỉ nghe “ong ong” hai tiếng, hắn liên tục lùi mấy bước, trên mặt đều là vẻ khiếp sợ: “Thật sự sẽ đánh người.”
A Chiêu: “Đúng không, nó đánh người rất đau.”
Phương Đông Mặc che bàn tay bị chấn đến tê dại, vừa nhìn Tiểu Hắc, lại vừa nhìn khối hàn phách ngọc bên kia, hỏi: “Chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Lý Kinh Tuyết nói: “A Chiêu thời gian này vẫn luôn nghiêm túc luyện kiếm, kiếm thuật tiến bộ rất nhiều, để nàng thử đi.”
A Chiêu nghe được nương nhà mình khen ngợi, lập tức hớn hở: “Mẹ dạy rất giỏi ~”
Tiểu Bạch thấy dáng vẻ này, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Kẻ nịnh nhỏ.”
A Chiêu không nghe thấy tiếng lẩm bẩm của nó, “lộc cộc” chạy đến trước mặt Tiểu Hắc.
Phương Đông Mặc lo lắng nói: “Sức lực Tiểu Hắc rất lớn, muội muội có thể bị nó đánh bay không?”
Lời vừa dứt, hắn liền thấy muội muội ngồi xổm xuống bên cạnh Tiểu Hắc, vươn bàn tay nhỏ vỗ vỗ chuôi kiếm, nãi thanh nãi khí uy hiếp: “Tiểu Hắc, ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi dám đánh ta, ta sẽ để a cha không chơi cùng ngươi nữa.”
Phương Đông Mặc: …… Có tác dụng sao?
Kết quả chứng minh, lời uy hiếp của tiểu cô nương lại thật sự có tác dụng.
Nàng nhẹ nhàng nắm lấy chuôi kiếm Tiểu Hắc, khuôn mặt tròn tròn cũng trở nên nghiêm túc. A Chiêu hạ một cái mã bộ, quát khẽ một tiếng, tay nhỏ nâng kiếm lên, chém thẳng xuống.
“Bá!”
Hàn quang lóe lên, khối hàn phách ngọc to bằng bàn tay của một nam nhân trưởng thành liền bị chém thành hai mảnh.
Phương Đông Mặc: ???
Vì sao lại dễ dàng như vậy?
Lượt xem: 46
Số người xem: 45
Mã ID của bài viết này là: 37309
Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
