Chương 142: Kinh ngạc không tin

Mà ở hành lang lúc này, một nhóm bạn nữ vây quanh Tú ở ghế đá, liên tục hỏi thăm chuyện của Tiểu Hàm, hỏi vì sao Tú biết Tiểu Hàm đi làm cái nghề đó, sao quay được mấy đoạn video này. Sau đó một số người còn hỏi mượn điện thoại của Tú để xem kỹ mấy đoạn video kia.

Tú thấy những người khác quan tâm tới chuyện này, cảm giác được các bạn đang khinh thường Tiểu Hàm, trong lòng chợt nhiên thật thoải mái, cảm giác này đã lâu rồi cô chưa được hưởng qua. Vì thế rất vui lòng chia sẻ cùng mọi người, ai hỏi mượn điện thoại thì cho mượn, ai hỏi vấn đề gì liên quan cô cũng đều trả lời. Thậm chí một số bạn nữ xin chia sẻ đoạn clip Tú cũng đồng ý chuyển gửi qua điện thoại những người kia.

Hồi này internet còn chưa có các phương tiện chuyển gửi hình ảnh video, mà thường sẽ chuyển gửi bằng cách sao chép từ thẻ nhớ rồi chuyển qua, hoặc là dùng cách bắn bluetooth.

Mà Tú không biết rằng, cô vừa chia sẻ mấy đoạn clip và hình ảnh kia qua cho những người bạn khác phòng này, thì rất nhanh sau đó những hình ảnh kia được đăng tải trên các trang blog cá nhân. Một số người đem đi chia sẻ với những bạn học ở ký túc xá nam bên kia, rồi chia cho các anh chị khóa trên, các học viên QY1 khóa dưới.

Chẳng mấy chốc, tin tức về học viên QY2 có một cô bạn mỗi tuần đều ra ngoài làm công việc “tiếp khách” kiếm tiền được lan truyền mạnh mẽ.

Mà Tiểu Hàm vốn chính là nhân vật nổi tiếng ở trong trường. Một phần bởi diện mạo nhỏ nhắn và làn da trắng sứ của cô luôn làm cô nổi bật giữa đám đông, một phần là thành tích học tập của Tiểu Hàm luôn dẫn đầu, thế nên chỉ cần nói tên “Tiểu Hàm QY2”, thì ai cũng đều sẽ biết. Thế nên khi mà tin tức truyền ra, thì rất nhiều người đều biết được Tiểu Hàm chính là cô gái trong lời đồn.

Cũng là lúc này, một số bạn học trước đó đã từng ghen tỵ với Tiểu Hàm, hiện tại nghe được tin xấu về Tiểu Hàm, lập tức năng nổ lên, bắt đầu đi hỏi han điều tra, rồi xin được chia sẻ mấy đoạn clip kia, sau đó đem những đoạn clip kia gửi trực tiếp tới lãnh đạo nhà trường, báo cáo về hành vi vi phạm của học viên.

Hôm nay là chủ nhật, vốn chỉ có vài thầy trực ban, thầy trực ban sau khi nhận được phần báo cáo này, liền nhảy nhổm người, mắt trợn to, hoàn toàn là biểu cảm khiếp sợ không dám tin tưởng.

Phải biết rằng học viện quân y nơi này tuy rằng quản lý học viên không nghiêm khắc giống như bên học viện quân sự, nhưng vấn đề nhân phẩm và đạo đức của họ viên được kiểm xét rất nghiêm. Nếu trong trường có học viên nào có hành vi sai trái, lập tức đình chỉ học tập của học viên đó.

Trong học viện, có học viên nữ ra ngoài làm công việc “tiếp khách”, đây là một việc hết sức là nghiêm trọng. Mà cái người bị báo cáo kia lại là Tiểu Hàm, cô học sinh mà các giáo sư rất coi trọng…

Ở trường học nơi này, cứ mười giáo sư dạy cho khóa của Tiểu Hàm thì đều có hết chín người là có ấn tượng tốt với cô rồi, đều đặt kỳ vọng vào cô rất cao. Bởi lẽ nhìn Tiểu Hàm nhỏ nhắn như vậy, nhưng lại rất phi thường, vừa thông minh, còn ham học hỏi, luôn luôn nghiêm túc học tập, làm bài tập tốt, đi học đủ buổi, trong giờ học thực hành cũng rất tích cực hưởng ứng, chủ động tiến lên làm người thực hành đầu tiên trong khi những người khác còn bỡ ngỡ hoặc lo sợ. Học hiểu thì càng học sâu hơn, học không hiểu liền mạnh dạn giơ tay đặt ra câu hỏi. Đối với người làm thầy, gặp được những học sinh như vậy thì đều là yêu thích và dốc hết lòng dạy dỗ.

Nhưng lúc này, lại có người báo cáo lên rằng cô học sinh chăm ngoan mà họ cảm thấy tự hào kia lại đi ra ngoài làm công việc không mấy sạch sẽ đó.

Nếu chỉ nói thôi, phần đông các giáo sư đều sẽ không tin tưởng, nhưng ở đây có những hình ảnh và đoạn clip Tiểu Hàm ra vào khách sạn với rất nhiều người con trai lạ mặt, các giáo sư dù không tin, cũng không thể che lại lương tâm nói rằng chuyện này không có.

Thế cho nên dù rằng hôm nay là chủ nhật, nhưng lãnh đạo nhà trường đã liên hệ với giáo viên chủ nhiệm của lớp Tiểu Hàm, lập tức tới trường học và mời Tiểu Hàm về văn phòng làm việc.

Tiểu Hàm vốn định chờ ngày thứ hai sau khi học xong sẽ đi học sẽ tìm giáo sư giải nhờ giúp đỡ. Nhưng từ lúc Tú nói những lời kia ở hành lang cho tới hiện tại, mỗi khi Tiểu Hàm ra ngoài, luôn bị những ánh mắt soi mói khác thường của các bạn. Trước đó mấy bạn cùng khóa người gặp Tiểu Hàm đều sẽ gật đầu mỉm cười chào hỏi cô, mà lúc này, cả bạn học nam lẫn bạn học nữ đều chỉ đứng từ xa nhìn cô bằng ánh mắt cười nhạo khinh miệt.

Đúng năm giờ chiều, giáo viên chủ nhiệm vốn nên nghỉ ở nhà lại tự mình tới trường, trực tiếp tìm tới tận cửa phòng ký túc của Tiểu Hàm, rồi dẫn cô đi về văn phòng hỏi chuyện.

Tức khắc ký túc nam nữ hai bên trở nên ồn ào hơn, tin nhắn hỏi thăm, tin nhắn truyền tin cứ ‘beng beng” qua lại liên tục.

Bởi vì hôm nay Tiểu Hàm có ca khám bệnh ở bên ngoài, cho nên sáng sớm Dương Phàm đã một mình ôm theo tập sách vào thư viện tìm tài liệu học tập, ở trong thư viện là nơi yên tĩnh, thế cho nên Dương Phàm không hề nghe được về tin tức lần này. Đợi năm giờ chiều, khi ôm theo cái bụng đói meo trở về ký túc, liền bị năm người bạn cùng phòng kéo lại, một vài người nhìn cậu bằng ánh mắt thương hại.

Chí Kiên ngồi ở trên giường bấm điện thoại nhắn tin với một vài bạn nữ ở ký túc bên kia, hỏi thăm tình hình về Tiểu Hàm. Vừa thấy Dương Phàm trở về, liền cười cười nhìn cậu bằng ánh mắt hả hê mà nói.

“Dương Phàm à, cậu nghe được tin tức gì chưa?”

Dương Phàm đem sách vở để lên bàn, vừa mở nắp chai nước uống một ngụm vừa nghi hoặc nhìn Chí Kiên, chậm rì rì mở miệng. “Chuyện gì?”

Văn Chánh ngồi ở trên giường bấm điện thoại, nghe vậy liền ra vẻ thương cảm mà nhìn xuống Dương Phàm: “Hôm nay cậu ở thư viện nên suốt nên chưa biết tin tức gì là đúng rồi. Tớ đây giúp cậu cập nhật tin tức. Nhưng cậu cần phải chuẩn bị tinh thần trước nha, đừng kích động quá mức mà nhào lên đánh tớ, tớ chỉ truyền tin cho cậu mà thôi.”

Dương Phàm nhíu mày, “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Văn Chánh cười như không cười nhìn Dương Phàm, mở miệng:

“Thì còn chuyện gì có thể làm cậu kích động hơn là chuyện của cô bạn thanh mai trúc mã mà cậu thầm thương trộm nhớ kia? Hồi trưa tới giờ tin tức truyền ầm ầm lên, đều nói rằng Tiểu Hàm cô bạn thanh mai trúc mã của cậu kia mỗi tuần đi ra ngoài làm thêm, thực ra không phải làm công việc đàng hoàng gì, cô ta là đi vào nhà nghỉ ‘tiếp khách’.” Văn Chánh nhấn mạnh hai chữ tiếp khách. Xong mới xoa xoa ngực nói tiếp:

“Tớ thực sự đã bị sốc đấy, có ngờ đâu người trông thanh nhã thế kia lại đi làm cái nghề đó, đúng thật là không thể trông mặt mà bắt hình dong mà.”

Rồi ra vẻ an ủi mà nói: “Chắc cậu bị sốc lắm có phải không? Nhưng cậu phải bình tĩnh và đừng có buồn, loại con gái như vậy không đáng để cậu yêu thương đâu. Tớ nghĩ cậu nên đổi đối tượng đi, trong khoa của chúng ta không thiếu con gái.”

Dương Phàm nhíu mày, vươn tay níu cổ áo Văn Chánh kéo xuống để mặt cậu ta đối diện với mặt mình, nghiêm mặt nói: “Chúng ta là học viên ở học viện quân y, đã là quân, thì phải chịu trách nhiệm vì hành động và lời nói của mình, cho nên khi cậu còn chưa hiểu rõ ngọn ngành mọi việc, tốt nhất đừng có lan truyền tin đồn vớ vẩn. Bịa điều đặc chuyện bôi nhọ nhân phẩm bạn học, thì chuẩn bị chờ bị kỷ luật đi!”

Văn Chánh bị thái độ và lời nói của Dương Phàm làm cho hoảng một chút, nhưng lấy lại bình tĩnh rất nhanh. Cũng không tức giận mà ra vẻ như thấu hiểu và thông cảm mà cười cười nói:

“Đã bảo cậu phải bình tĩnh mà, tớ biết cậu cũng không muốn tin, nhưng mà có bằng chứng tớ mới nói chứ, mấy đoạn video quay được cô ta ra vào khách sạn với hàng trăm thằng con trai đều được chia sẻ rộng rãi kia, không chỉ tớ, mà hiện tại hết phân nửa người trong trường đều đã xem qua và biết chuyện này, cô bạn học mà cậu cho rằng tốt đẹp kia hiện tại đã bị giáo viên chủ nhiệm của chúng ta tới tận phòng triệu tập về văn phòng để họp rồi đấy. Tiếc là thẻ nhớ điện thoại của tớ bị hư chưa có mua mới, nếu không cũng đã lưu trữ mấy đoạn video kia mang về cho cậu xem rồi. Có điều tớ không có, nhưng mấy thằng Hưng ở bên phòng bên cạnh có đấy, cậu qua bên đó hỏi tụi nó cho cậu xem.”

Chương kế>>>