Chương 71: Bị phát hiện

Cho tới khi trước tầm mắt dần xuất hiện ngã tư đường quen thuộc, một góc ở ngã tư đường có một trụ sở, nơi đó có thiệt nhiều lá cờ đảng, một lá cờ cao phất phới trên kia… Nhìn khung cảnh ở trước mắt, Tiểu Hàm nâng lên khóe môi khô khốc, nhấp miệng muốn cười, nhưng trên mặt lại ướt đẫm, vừa là mồ hôi, vừa là nước mắt, khiến khuôn mặt của cô tèm lem.

Nhìn dòng người đông đúc phố xá sầm uất, cảm nhận được ánh nắng sáng ấm áp chiếu rọi vào người mình, soi ra một cái bóng dài in trên mặt đường, Tiểu Hàm chỉ thấy khóe mắt mình nhòe đi, thật cay!

Cô nhớ cha mẹ, nhớ ông nội, nhớ anh hai, chị ba, anh tư, anh năm… nhớ mấy con gà, nhớ…

Cha mẹ chắc lo lắng cho cô nhiều lắm!

Vừa nghĩ tới cha mẹ, ủy khuất ùa về, Tiểu Hàm không kìm được nữa mà khóc ra thành tiếng. Chỉ là tiếng khóc thật đứt nghẹn, dù khóc, lại vẫn không dừng bước chân xiêu quẹo mà chạy về phía trước. Cô lúc này, giống hệt một đứa trẻ lạc mẹ, vừa khóc vừa chạy đi tìm mẹ của mình.

Chợt tiếng khóc tắt nghẹn lại ở cổ họng, sắc mặt Tiểu Hàm tái nhợt đi, mặt cắt không còn giọt máu.

Bởi vì…

Một chiếc xe màu đen trắng có biển số xe quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt, chiếc ô tô bốn chỗ dừng ở con đường ngược chiều phía đối diện, xe kia thắng gấp vang lên tiếng “Két” thực chói tai, kéo lấy ánh mắt tò mò của những người xung quanh, đồng thời một gương mặt quen mắt từ thò ra từ cửa sổ xe, nhìn chòng chọc về phía Tiểu Hàm ở bên này, dù cách xa, nhưng Tiểu Hàm vẫn lờ mờ nhìn thấy sự khiếp sợ cùng không dám tin tưởng của người đó khi nhìn mình. Tiểu Hàm khiếp sợ, vì sao lại là họ? Vì sao lại trùng hợp tới như vậy? Cô bị họ phát hiện ra rồi!

Không được! Không thể bị họ bắt được!

Trong lòng của Tiểu Hàm chỉ có một ý niệm, tuyệt đối không thể để bị rơi vào tay của đám người kia.

Nhắm mắt hít sâu một hơi, làm bộ không quen biết không nhìn thấy chiếc xe đó, nhắm chặt mắt tự trấn an mình, khi mở mắt ra, trong mắt chỉ có sự cường quật, Tiểu Hàm hít sâu, lại hít sâu, dù mỗi bước chân lúc này đã thực nặng nề, nhưng cô càng ra sức, lê từng bước chân mệt mỏi chạy nhanh về phía trước.

Chỉ còn vài trăm mét nữa thôi, một đoạn ngắn nữa thôi, cố lên, một đoạn nữa thôi! Tuyệt đối! Tuyệt đối không được để chiếc xe kia đuổi tới, nếu không….

Với bộ dáng này của cô, cùng với việc cô không biết ngôn ngữ nước T nơi này, bị họ bắt được, dù cô có giãy dụa cầu cứu với người xung quanh, nhưng chỉ cần họ đối với người tò mò xung quanh nói rằng cô là người thân của họ, nói rằng cô bị bệnh tâm thần hay đại loại cái gì đó, kia liền thuận lợi không bị người ngăn cản mà kéo cô lên xe.

Nếu bị chúng bắt về, cô thế nào cũng bị đánh cho tới tàn phế hoặc tới chết.

Mà lúc này lại càng không thể cầu cứu với người khác, cô không biết ngôn ngữ người nước này, lỡ cầu cứu không thành, lại để đám người kia thừa dịp đuổi tới, vậy liền hỏng rồi. Hiện tại bọn chúng còn ở bên kia đường, nơi này là đường 2 chiều, chúng muốn qua đây, cần phải chạy về phía trước một đoạn nữa mới được phép quay đầu xe. Cho nên cô cần phải tận dụng khoảng thời gian này mà chạy tới sở cảnh sát ở phía trước. Sắp tới rồi, vài trăm mét nữa mà thôi!

Tiểu Hàm tự thôi miên mình, cố nhấc từng bước chân nặng nề chạy về phía trước.

Sự dốc sức cố gắng của Tiểu Hàm đã đạt được, thời điểm chiếc xe trắng đen kia cách cô mười mét, thì Tiểu Hàm đã tông cửa sở cảnh sát mà chạy ùa vào bên trong.

Trước cửa sở cảnh sát có hai cái cổng, một cổng chính, một cổng nhỏ. Lúc này cổng chính đang đóng, nhưng cổng nhỏ lại khép hờ. Thế cho nên Tiểu Hàm rất dễ dàng tông cửa chạy vào bên trong. Khi cô vừa an toàn chạy vào bên trong sân sở cảnh sát, thì chiếc xe đen trắng kia đã thắng gấp dừng lại cánh cổng sở cảnh sát mười mét.

Người đàn ông lái xe đập mạnh vào vô lăng một cái, ánh mắt căm tức hung ác nhìn theo bóng lưng nhỏ của Tiểu Hàm, rồi cẩn trọng dè dặt dùng ngôn ngữ nước T nói với người đàn ông ngồi ở phía sau:

“Đại ca, con nhỏ đó chạy vào trong sở cảnh sát rồi, làm sao bây giờ đại ca?”

Trong chiếc xe này có ba người, một người tài xế, cũng là người ngày hôm qua lái xe đưa Tiểu Hàm đi, một người đàn ông ngồi phía sau độ chừng năm mươi lăm tuổi được người lái xe kia xưng là đại ca, cùng một cô bé nhỏ khoảng sáu tuổi ngồi co rút nép sát vào bên cửa ở bên cạnh. Cô bé nhỏ này cũng chính là đứa bé gái mà hôm trước bị nhốt cùng một chỗ với Tiểu Hàm khi ở trên ghe ở nước N.

Người đàn ông đại ca ngồi phía sau cũng nheo nheo mắt thông qua cửa xe mà nhìn theo bóng lưng nhỏ của Tiểu Hàm, cau mày, không xác định hỏi người lái xe.

“Mày có chắc là con nhỏ đó không? Không phải hai đứa bây nói nó té xuống sông chìm mất xác rồi sao?”

“Em… em cũng không chắc lắm, rõ ràng nó rơi xuống sông rồi, tụi em tìm khắp cả đoạn sông đó mấy tiếng đồng hồ vẫn không nhìn thấy nó, nhưng mà con nhỏ vừa rồi, thật giống con nhỏ đó, cùng cái bộ dáng kia, em đoán chắc là nó rồi!”

“Hừ! Hai đứa tụi mày làm ăn cẩu thả, một con nhóc cũng giữ không xong! Mẹ nó! Bỏ đi, coi như con đó nó gặp may.”

“Nhưng mà anh… liệu nó có báo án chỉ chỗ của chúng ta cho cảnh sát không anh?” Người lái xe do dự hỏi.

Người đàn ông ngồi phía sau liếc mắt, trong mắt đầy ý xem thường: “Nó thì biết cái gì mà báo với không báo, chỉ điểm với không chỉ điểm, nhìn bộ dáng vừa khóc vừa chạy kia của nó kìa, ngu bỏ mẹ! Huống chi chỗ của chúng ta cách nơi này xa như vậy, súng đại bác nổ tám hướng cũng không bắn trúng, một con nhỏ nhà quê ở nước N thì biết cái gì mà chỉ đường báo án, có muốn chỉ cũng chẳng biết chỗ chúng ta ở chỗ nào, mày lo xa!”

Tên tài xế nghe thế thì thở phào ra, đồng thời lại lẩm bẩm trong lòng. Hắn là người cẩn thận lo xa như vậy đấy, nếu không phải nhờ hắn, bọn họ đã xém vào tay bọn cảnh sát kia mấy chục lần rồi. Hừ!

Người đại ca kia chỉ cho rằng Tiểu Hàm gặp may mới còn sống sau khi rơi xuống sông, mới được thoát khỏi tay của họ, một chút cũng không ý thức được vì sao một đứa trẻ như Tiểu Hàm lại nhớ và biết đường chạy tới sở cảnh sát nơi này cầu cứu? Thế mới nói, đôi khi quá chủ quan, cũng sẽ là một mối họa, con kiến tuy nhỏ, nhưng có thể phá vỡ một bức tường thành.



Chương kế>>>