Chương 24: Vô cớ gây sự

Trên máy bay, trước mỗi chiếc ghế của các nghệ sĩ, đều sẽ có một ống kính máy quay, đảm bảo thời thời khắc khắc điều ghi hình được toàn bộ biểu cảm hành động của mọi người.

Cao Từ, Lam Lan và Như Em bị phân ngồi chung một hàng ghế. Như Em ngồi ở chính giữa, Cao Từ và Lam Lan ngồi ở hai bên. Đạo diễn sắp xếp như vậy cũng là vì có lòng muốn nâng đỡ Cao Từ và Lam Lan, để hai người cạnh Như Em, như vậy cảnh quay của Như Em sẽ có mặt của hai người, hai người có nhiều cơ hội lộ mặt ở màn hình chính.

Mà bởi vì Như Em ngồi ở chính giữa Cao Từ và Lam Lan, tuy rằng đúng là giúp hai người xuất hiện nhiều hơn trước màn hình chính, nhưng cũng vô tình khiến Cao Từ và Lam Lan bị fan của Như Em xem thường cười nhạo, nói hai người dựa hơi Như Em, thậm chí một số người còn tỏ vẻ bất bình nói rằng Cao Từ và Lam Lan không đủ tư cách ngồi gần nữ thần của họ.

Những bình luận mắng chửi Cao Từ và Lam Lan lấp đầy ở phần bình luận trên màn hình cá nhân của Như Em. Bất quá Cao Từ và Lam Lan không có nhìn thấy, bởi vì từ lúc nhận nhiệm vụ của chương trình, sau khi gắn mic vào người, thì điện thoại của các thành viên đều bị đạo diễn cho người tịch thu. Bảo rằng mọi người không được phép xem tin tức ở bên ngoài, không được liên lạc với bất kỳ người nào khác.

….

Máy bay vừa cất cánh, Như Em đã lấy son môi ra tô, rồi hỏi Cao Từ và Lam Lan có muốn dùng son màu này không cô nàng cho mượn.

Cao Từ có tính khiết phích, ngoại trừ các trường hợp bất khả kháng, nếu không, sẽ không bao giờ dùng chung đồ cá nhân cùng với người khác, huống chi đây là son môi.

Cao Từ lắc đầu, nói mình không cần.

Lam Lan cũng nhàn nhạt lắc đầu.

Như Em thấy hai cậu trai không hùa theo với mình, tâm tình hạ xuống. Thường thường khi cô dùng son xong rồi hỏi các cậu trai có muốn dùng chung không, thì đa số đều kích động mà giành giật với nhau để dùng trước, dù rằng màu son cô lấy ra đó chỉ hợp cho con gái, họ cũng sẽ tranh nhau. Còn không phải muốn hôn gián tiếp với cô sao?

Vậy mà hai cậu trai ngồi bên cạnh này, cô đã cho cơ hội, còn không biết nắm bắt, quả thật là đầu gỗ.

Cao Từ và Lam Lan nói không dùng, nhưng Thành Nhân ngồi ghế trước lại quay đầu xuống, vẻ mặt kích động vươn tay với Như Em nói mình muốn tô son.

Thành Nhân xum xuê vừa lúc làm tâm trạng Như Em tốt lên một chút, vui vẻ đưa cây son cho Thành Nhân.

Thành Nhân dùng xong, biểu tình hớn hở mà trả lại, sau đó lôi kéo Như Em nói chuyện huyên thuyên, hai người người ghế trước người ghế sau cứ như vậy mà nói chuyện trên trời dưới đất, cười đùa ầm ĩ, làm một số người cùng đoàn và những hành khách cùng chuyến bay ngồi gần liên tục nhíu mày. Những hành khách khác phiền, nhưng ngại bọn họ là người nổi tiếng, nên không mở miệng. Mà những người cùng đoàn, nhân viên phía bên tổ đạo diễn thì không dám nhắc nhở, mà nghệ sĩ khác thì ngại vì đang phát sóng trực tiếp, nên kiềm chế tính tình không nói cái gì, chỉ hơi cau mày trong lúc ngủ.

Ấy nhưng hai người Thành Nhân và Như Em lại chưa giác ngộ được mình đang làm phiền tới mọi người, từ lúc bắt đầu, nói nói cười cười, diễn trò làm hề liên tục, mãi tới lúc dùng bữa, tiếp viên mang thực đơn tới hỏi món, hai người mới thôi không nói chuyện cười nữa.

Thức ăn trên máy bay không tệ, Cao Từ và Lam Lan chọn món cơm gà và súp rau củ. Như Em thì chọn món sườn gam chua ngọt.

Thức ăn được dọn lên, mỗi người một mâm, mọi người vùi đầu vào ăn uống. Cao Từ đã ăn được một nửa, Như Em ngồi bên cạnh đột nhiên gắp miếng sườn kho trên dĩa cơm của mình đặt vào dĩa cơm của Cao Từ.

Cao Từ sửng sốt dừng lại động tác ăn uống.

“Sườn kho nhiều quá tôi ăn không hết, cậu ăn tiếp tôi nha?” Như Em chớp chớp đôi mắt đẹp ra vẻ đáng yêu nói với Cao Từ.

Cao Từ đơ mặt nhìn miếng sườn kho, thấy bên trên miếng sườn kia còn trộn lẫn dính vào hạt cơm, hạt cơm này là từ bên dĩa cơm của Như Em dính vào.

Lại liếc mắt nhìn sang dĩa cơm của Như Em, sườn kho, rau củ… tất cả đều trộn cùng nhau ở trong đĩa cơm, trong đó còn có một vài miếng rau củ đã bị ăn một nửa, nhìn kỹ còn có thể thấy dấu răng và vết son lưu lại ở trên đó.

Nhìn đĩa cơm của Như Em xong, lại nhìn về miếng sườn trên đĩa của mình, Cao Từ đột nhiên muốn nôn.

Cố gắng che giấu biểu cảm không thoải mái, Cao Từ gượng cười nói câu cảm ơn với Như Em. Chỉ là động tác ăn uống trên tay đã tạm dừng lại.

Lam Lan ngồi bên kia thấy thế, mày nhíu nhíu, vẻ mặt do dự muốn nói, nhưng còn chưa mở miệng, thì Như Em vẫn luôn quan sát động tác của Cao Từ lúc này dùng giọng điệu khó hiểu mà hỏi.

“Cậu ăn đi ah, sao không ăn tiếp?”

Cao Từ có chút bối rối ấp úng “Vâng!” một tiếng, tầm mắt dời về chén súp, lập tức thở phào, đổi thành ăn súp.

Như Em thấy hành động này của Cao Từ, mày nhíu nhíu:

“Sao cậu không ăn sườn đi?”

Tay cầm muỗng của Cao Từ cứng đờ, biểu cảm cũng lộ ra chút lúng túng. Lam Lan rốt cuộc nhìn không được nữa, mở miệng:

“Tiểu Từ.. cậu ấy có tính khiết phích, cậu ấy không thích ăn uống chung với người khác.”

Lam Lan vừa dứt lời, sắc mặt Như Em đã cứng lại, biểu cảm đáng yêu trên gương mặt biến mất không còn, đổi thành nhăn nhó khó coi. Vừa xấu hổ vừa tức giận mà trợn mắt trừng về phía Lam Lan.

“Cậu nói như vậy là ý gì? Gì mà khiết phích hay không khiết phích? Một miếng thịt sườn mà thôi, tôi gắp miếng nguyên đưa qua, chứ có phải tôi ăn rồi mới đưa qua đâu mà làm gì thấy ghê vậy?” Nói tới đây, giọng nói càng trở nên phẫn nộ mà nói tiếp:

“Mà các người tưởng mình là ai hả? Là hoàng thái tử sao? Còn ở đó mà kén chọn nói khiết phích này khiết phích nọ. Nếu ăn sạch ở sạch vậy thì nên ở nhà kính cách ly với xã hội luôn đi, ra ngoài làm gì? Thiệt là buồn cười, đi quay chương trình này mà cũng có người bị bệnh khiết phích, buồn cười! Thiệt là buồn cười! Đi vô toilet xem gương lại đi, nhìn kỹ coi mình là ai rồi hả làm màu ra vẻ là hoàng thái tử. Hừ!”

Giọng của Như Em khá lớn, lập tức khiến người chung quanh dừng động tác ăn uống mà tò mò nhìn về phía này. Tiếp viên hàng không ở bên kia nghe được động tĩnh, cũng vội đi qua.

Khiêm nhường lễ phép nhìn Như Em mỉm cười tiêu chuẩn nhẹ giọng hỏi: “Dạ xin hỏi đã xảy ra chuyện gì? Quý khách có cần chúng tôi giúp đỡ việc gì hay không?”

Như Em dùng sự tức giận che đi sự xấu hổ của mình, nên trông cô nàng rất là hùng hổ. Lập tức đứng dậy nói thẳng: “Tôi muốn đổi chỗ ngồi!”

Cô tiếp viên vẫn cười tiêu chuẩn và lễ phép như cũ, nhẹ giọng hỏi: “Dạ xin hỏi vì sao quý khách muốn đổi chỗ ngồi ạ? Ở chỗ…” Cô tiếp viên còn chưa hỏi xong, Như Em đã lớn giọng.

“Hai người này không lịch sự, không biết lễ phép, tôi không muốn ngồi cùng hai người họ!”

Cô tiếp viên nghe vậy, liền tỏ vẻ khó xử mà nhìn Cao Từ và Lam Lan một cái. Mà một số người cùng đoàn ngồi ở phía xa không rõ ràng đã xảy ra chuyện gì, lúc này nghe Như Em nói như vậy, lập tức dùng ánh mắt vi diệu mà nhìn về hai người Cao Từ và Lam Lan. Phỏng đoán rằng phải chăng Cao Từ và Lam Lan ngồi cạnh cô gái xinh đẹp là Như Em, kiềm lòng không đặng mà động tay động chân với cô nàng?

Đừng trách họ nghĩ xấu hai người Cao Từ, bởi vì hai người Cao Từ và Lam Lan còn quá trẻ tuổi, còn là lần đầu tham gia chương trình trực tiếp. Họ cho rằng hai người không đủ kiên định khi ngồi gần một cô gái xinh đẹp tuyệt trần như Như Em, cho nên không kiềm chế được bản tính.

Vừa có suy đoán này, rất nhiều người đã bắt đầu tưởng tượng viễn cảnh thê thảm sắp tới của hai người Cao Từ và Lam Lan.

Phải biết cô nàng Như Em kia có ngoại hình quá mức kiều diễm, gương mặt mĩ lệ vô góc chết. Bởi vậy mặc dù là diễn viên mới, dù diễn xuất chẳng ra gì, nhưng vẫn sở hữu một lượng fan đông đảo, mà fan của cô nàng thuộc dạng cuồng và hiếu chiến. Ngày thường chỉ cần có ai đó nói cô ta không tốt, fan của họ lập tức khủng bố người ta. Cho nên rất nhiều người có ý kiến với diễn xuất của cô nàng, nhưng chẳng dám mở miệng chê bai.

Là sợ bị fan cô ta dùng nước miếng nhấn chìm.

Huống chi là… nếu là có người không có mắt dám động tay động chân với nữ thần của họ, sợ rằng hai cậu nhóc ấy sẽ phải nhanh chóng cuốn gói rời khỏi giới giải trí, về sau không dám vác mặt ra đường.

Mà lúc này ở hàng ghế phía dưới bên kia, đạo diễn Trịnh Thuần đã buông đũa rồi kêu nhân viên tới hỏi đã xảy ra chuyện gì.

CHƯƠNG KẾ>>>>